Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1506:
Dứt lời, Trương Giai Oánh cũng không buông Hoắc Trầm Vân ra, bám vào người anh ấy như con gấu túi và kéo anh ấy ra ngoài.
Hoắc Trầm Vân vô cùng hoang mang.
Cổng biệt thự mở ra, nhiều người thò đầu ra cửa nhìn xem do nghe thấy tiếng động.
Đầu óc của Hoắc Trầm Vân lập tức trống rỗng, sau đó đẩy người ra, gạt tay của Trương Giai Oánh ra.
Nhưng Trương Giai Oánh như thể đã hạ quyết tâm vậy, nắm chặt lấy áo của anh ấy không buông.
Hoắc Trầm Vân tối sầm mặt lại, vừa gạt tay của cô ta ra vừa giận dữ gầm thét.
“Thả tôi ra!”
Trương Giai Oánh nghĩ đến lời căn dặn của mẹ chồng, dù cho hai mắt đang ngấn lệ nhưng cô ta vẫn không thể giấu được sự tham lam nảy sinh mưu kế trong đáy mắt.
Lúc này cô ta mới như thể nhìn rõ được người đến là ai, sau đó dùng hai tay hai chân bám lấy.
“Trầm Vân? Trầm Vân, thật sự là anh sao?”
“Hu hu hu… Trầm Vân ơi, anh mau nói với mẹ anh đi, chúng ta yêu nhau thật lòng mà, em và Chí Dũng đều bị ép buộc không thể làm gì hết.”
Hoắc Trầm Vân chỉ muốn kéo cô ta ra nên không nghe lọt chữ nào.
Nhưng đối phương bám quá chặt, anh ấy không thể nào kéo ra được.
Hoắc Trầm Vân giận sôi máu.
Anh áy hét lên với đám vệ sĩ.
“Mau qua đây giúp một tay đi, kéo bà điên này ra!”
Bà cụ Hoắc, Kế Nguyên Tu và Tể Tể đã đến nơi.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cũng đến nơi.
Khi nghe thấy lời nói của Trương Giai Oánh thì bà cụ Hoắc tức đến khóe miệng co giật.
Đúng là không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa.
Khi Vương Mỹ Châu (bà ba Hoắc) vu oan cho Tương Uyên thì bà ta cũng dùng phương pháp như vậy.
“Trương Giai Oánh, các người đúng là vứt cả liêm sỉ chỉ vì tiền!”
Trương Giai Oánh không muốn buông tay, Tể Tể thấy vậy thì nhảy lên, dùng hai bàn tay nhỏ mập cù lét chiếc eo thô to của Trương Giai Oánh.
“Ha ha ha! Ha ha ha!”
Trương Giai Oánh buộc phải buông tay ra.
Hoắc Trầm Vân có được tự do, sắc mặt tái xanh, tức giận trừng mắt nhìn Trương Giai Oánh.
“Điên à!”
Trương Giai Oánh vừa tức vừa giận.
Cô ta hung dữ trừng mắt nhìn Minh Tể Tể nhưng vẫn không quên diễn cho trót.
“Đúng! Trầm Vân, anh cứ xem như bây giờ em điên đi, đó cũng là vì nhớ anh nhớ đến phát điên!”
Hoắc Trầm Vân tởm đến phát ói.
Anh ấy vội vàng đưa tay lên ôm ngực, Tể Tể thấy vậy thì vội vàng đi tới, nhón chân lên vuốt cho anh ấy dịu lại.
“Chú ba, có phải chú muốn ói không?”
Hoắc Trầm Vân gật đầu, kìm nén cơn buồn nôn nói.
“Đúng vậy, bị bà điên này làm cho buồn nôn.”
Trương Giai Oánh siết chặt nắm đấm.
Lắp bắp nhìn anh ấy, ánh mắt kia… như thể tình sâu nghĩa nặng với Hoắc Trầm Vân vậy, bất kể Hoắc Trầm Vân nói gì thì cô ta đều sẽ nghe.
“Trầm Vân… em… hu hu hu… em thật sự không phải cố tình đến gây sự đâu, mà là mẹ chồng của em đã lấy Thông bảo gì đó từ Tể Tể về, sau khi ngủ trưa thức dậy thì bị dọa sợ đến mất tỉnh táo, ở trong bệnh viện cứ kêu la có quỷ, hu hu hu…”
Hoắc Trầm Vân thực sự không thể nhịn được nữa, vội vàng tránh Tể Tể ra rồi chạy sang bên cạnh vài bước, bắt đầu nôn mửa.
Trương Giai Oánh từ khóe mắt nhìn thấy đã có rất nhiều người tụ tập ở cổng, ánh mắt lóe lên, mím môi rồi dùng hai tay ôm mặt, không nói gì cả mà quay đầu bỏ chạy.
Nói một nửa giữ một nửa, có nhiều người vây xem như vậy, sáng mai cô ta và chị dâu sẽ dẫn chú năm có vai vế cao nhất trong thôn đến, lúc đó Hoắc Trầm có giải thích cũng không thể giải thích rõ được mọi chuyện.
Nào ngờ cô ta chạy chưa được vài bước thì Hoắc Trầm Vân và bà cụ Hoắc đột nhiên đồng thời lên tiếng.
“Ngăn cô ta lại!”
Hai vệ sĩ lập tức lao tới bắt cô ta lại.
Trương Giai Oánh không ngờ bà cụ Hoắc không cho mình rời đi, thế là cô ta lập tức luống cuống chạy nhanh hơn.
Nhưng tốc độ của vệ sĩ nhanh hơn, một người bên trái một người bên phải bắt cô ta lại.
Trước ánh nhìn của mọi người, Trương Giai Oánh uất ức rơi lệ.
“Trầm Vân! Em biết mối quan hệ của chúng ta không thể được công khai nhưng nếu không phải anh cả của anh đã sa thải Chí Dũng, bọn em bị ép đến không thể sống được nữa thì em cũng không muốn đến tìm anh… Chỉ là vừa nãy anh ôm chặt lấy em, em… em mới… hu hu hu…”
Đám đông vây xem ở bên ngoài biệt thự: “…”
Drama này hơi lớn rồi đấy!
Nhưng mọi người đều là người thông minh nên không ai tùy tiện lên tiếng.
Thấy bà cụ Hoắc đi ra, mọi người đều thông minh giải tán.
Trương Giai Oánh thấy vậy thì lập tức lo lắng.
Như vậy không được!
Cô ta còn trông mong đám người đó giúp làm chứng đấy.
“Các người…”
Bà cụ Hoắc lập tức gọi cho bảo vệ của khu dân cư đến đây.
“Đưa cô ta đến đồn cảnh sát gần nhất, tôi sẽ kiện cô ta vì tội già cả mà vô liêm sỉ, sàm sỡ, quyến rũ và vu khống trai tân nhà tôi!”
Đám đông đã giải tán ở bên ngoài biệt thự cười phá lên.
“Trai tân” Hoắc Trầm Vân: “…”
****
Bà cụ Hoắc căn dặn dò dì giúp việc trông chừng mấy đứa nhỏ, sau đó bảo tài xế lái xe đưa bà ấy và Hoắc Trầm Vân đến đồn cảnh sát.
Hoắc Trầm Vân: “…”
“Mẹ à, con…”
Ngồi trong xe, bà cụ Hoắc nhìn anh ấy bằng ánh mắt chê bai.
“Không đi? Tiếp tục để cô ta vu khống con là người tình của cô ta?”