Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1505:

“Không được, Tể Tể, cháu có thể ăn giò heo và cũng nhất định phải đánh vần phiên âm.”

Tể Tể hai mắt ngấn lệ.

“Nhưng chú nhỏ ơi, phiên âm khó quá, Tể Tể… không học được…”

Kế Nguyên Tu sợ Tể Tể sẽ khóc nên vội vàng cất sách đi.

“Thế thì mỗi ngày học một từ, hôm nay Tể Tể đã học được một từ rồi.”

Tể Tể lập tức trở nên vui vẻ.

“Đúng vậy! Tể Tể đã học được p-a-ba rồi!”

Kế Nguyên Tu đứng dậy để sách lại lập tức loạng choạng, cắm đầu vào kệ sách bên cạnh.

Tể Tể vội vàng kéo người ra.

“Chú nhỏ, chú sao vậy?”

Cơ thể của Kế Nguyên Tu không sao nhưng trái tim thì bị đánh đạp dữ dội.

“Không sao, không sao…”

Khi hai đứa nhỏ đang nói chuyện thì xa xa ngoài cửa vang lên tiếng mắng mỏ giận dữ của một người phụ nữ.

“Thím ơi, mấy người cũng độc ác quá rồi đấy! Không cho Chí Dũng nhà cháu có việc làm cũng thôi đi, bọn cháu đến tận nhà nói chuyện đàng hoàng tử tế với mấy người, thế mà mấy người lại rắp tâm hại người, dùng thứ mang từ quan tài ra để lừa mẹ của cháu, sao lòng dạ của các người có thể xấu xa như vậy chứ?”

Tể Tể và Kế Nguyên Tu đồng thời quay lại nhìn về phía cổng.

Hai đứa nhỏ đều không phải người, dù cách khá xa nhưng vẫn có thể thấy rõ được tình hình ở cổng.

Một người phụ nữ ăn mặc vô cùng sành điệu đang tức giận chửi bới trong sân.

Hai đứa nhỏ chưa từng gặp qua người đó.

Nhưng Tể Tể vẫn cảm nhận được hơi thở của Thông bảo địa phủ từ người phụ nữ đó.

Đó là người nhà của bà nội Hoắc!

****

Tể Tể vô thức ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Bây giờ là bốn năm giờ chiều, thủ đô ngày hôm nay có nhiều mây, trông xám xịt nhưng trời vẫn chưa tối.

Chẳng lẽ tổ tiên của bà ba Hoắc đã đến tìm bà ba Hoắc rồi sao?

Khi Tể Tể đang phân tâm thì bà cụ Hoắc đã bảo lính gác cho người vào.

Suy cho cùng vì không chỉ có gia đình họ trong khu biệt thự này, không thể ồn ào đến mức khiến hàng xóm khắp nơi đến hóng chuyện.

Trương Giai Oánh nhanh chóng đi vào, cô ta đã đến đây vài lần, hôm nay biết Minh Tể Tể ở nhà nên cô ta lập tức xông vào phòng khách nhỏ sau khi đi vào.

Khi Tể Tể đang chuẩn bị đi ra ngoài nhìn xem thì Trương Giai Oánh đã đến trước mặt.

Tể Tể ngẩng đầu lên, chớp đôi mắt to long lanh nhìn cô ta.

Trương Giai Oánh giơ tay lên tát vào khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Tể Tể.

Kế Nguyên Tu và bà cụ Hoắc đi vào từ phía sau giật mình.

Kế Nguyên Tu: “Tể Tể, cẩn thận!”

Bà cụ Hoắc vội vàng lao về phía Tể Tể.

Tể Tể giật mình trước hành động của bà cụ Hoắc.

“Bà nội cẩn thận!”

Ngay khi cái tát của Trương Giai Oánh sắp giáng xuống mặt cô bé thì Hoắc Trầm Vân từ trên lầu đi xuống, nhanh như chớp kéo người ra rồi nhanh chóng bế Tể Tể lên.

Bà cụ Hoắc thở phào nhẹ nhõm, sau đó tiện tay cầm chiếc bình hoa sứ men xanh ở bên cạnh lên ném về phía Trương Giai Oánh.

“Đồ khốn nạn, dám đánh Tể Tể, tao sẽ đập chết mày!”

Quá quắt thật!

Ở địa bàn của nhà họ Hoắc mà cô ta lại dám đánh Tể Tể ngay trước mặt bà ấy!

Đúng là nể họ quá rồi!

“Xoảng” một tiếng, chiếc bình hoa sứ men xanh đập vào vai của Trương Giai Oánh rồi vỡ ngay lập tức.

Trương Giai Oánh đau đến hét lên thảm thiết, không dám tin ngẩng đầu lên nhìn bà cụ Hoắc đang vô cùng tức giận.

“Á!”

“Thím, thím… thím điên rồi!”

Bà cụ Hoắc không điên nhưng bà ấy rất muốn đánh người.

Bà ấy nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, chẳng qua là vì nể tình nghĩa của anh ba Hoắc khi đó.

Nhưng đám người chị dâu ba này được đằng chân thì lên đằng đầu, luôn cảm thấy nhà họ Hoắc nợ họ cả đời vậy.

Bà cụ Hoắc tức giận, chống nạnh chỉ vào mũi của Trương Giai Oánh rồi mắng.

“Đúng! Bà đây điên rồi! Trương Giai Oánh, mày cút ngay cho tao! Nếu mày còn dám đến đây nữa thì bà đây sẽ đánh gãy chân của mày!”

Trương Giai Oánh còn chưa kịp phản ứng lại thì bà cụ Hoắc đã chộp lấy chiếc bình hoa sứ men xanh khác ở bên cạnh, rồi ném vào đầu của Trương Giai Oánh.

Trương Giai Oánh trợn to mắt, hai tay ôm đầu rồi xoay người bỏ chạy.

Cô ta vừa chạy vừa hét lớn.

“Cứu! Bà cụ Hoắc muốn giết người!”

“Cứu!”

“Mấy người đợi đó, tôi sẽ báo cảnh sát! Tôi sẽ cho mấy người đến đồn cảnh sát uống trà!”

Bà cụ Hoắc cầm bình hoa lên ném vào lưng cô ta.

“Báo đi! Báo ngay lập tức! Không báo là hèn nha! Tao đợi tụi bây báo cảnh sát rồi nhả hết số tiền mà tụi bây lấy từ nhà họ Hoắc bọn tao ra!”

Trương Giai Oánh: “…”

Hoắc Trầm Vân tình cờ đang vội vã từ bên ngoài trở về, khi nghe thấy tiếng động trong phòng khách thì anh ấy sợ hãi vội vàng chạy vào trong.

Do tốc độ quá nhanh nên anh ấy đã tông thẳng vào Trương Giai Oánh.

Hoắc Trầm Vân cao một mét chín, Trương Giai Oánh cao chưa đến một mét sáu, khi va chạm như vậy thì cả con người cô ta lập tức tông vào vòng tay của Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân theo bản năng đỡ lấy, cũng không biết Trương Giai Oánh có phải đã chập mạch hay không mà cô ta lập tức ôm chầm lấy Hoắc Trầm Vân rồi gân giọng khóc lớn.

“Hu hu hu… nhà họ Hoắc các người thật hiếp người quá đáng! Đánh tôi cũng thôi đi mà còn gọi một người đàn ông đến cố tình sàm sỡ tôi, tôi… tôi không thể sống được nữa… hu hu hu…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free