Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1503:

Tể Tể tò mò nhìn anh ta.

“Chú Cửu Phượng, Tể Tể thế nào? Chú muốn nói gì?”

Cửu Phượng thở phì phò bỏ chạy.

Nếu không bỏ chạy thì anh ta thật sợ rằng không thể kiểm soát được bản thân, làm kẻ thù bị thương có lẽ chưa đến hai trăm mà tự làm bản thân bị thương thì có lẽ một nghìn vẫn chưa đủ.

Bà cụ Hoắc theo dõi cả quá trình và lại bật cười ha hả.

Lần này bà ấy cười đến chảy nước mắt!

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

Ba giờ rưỡi chiều, Hoắc Trầm Huy đưa hai đứa bé Hoắc Tư Thần và Lục Hoài trở về.

Ông ấy không uống nước, sau khi hai đứa nhỏ bước xuống xe thì Hoắc Trầm Huy trừng mắt nhìn hai tên nhóc thối, sau đó lái xe rời đi.

Tể Tể vẫn đang ngâm mình trong suối nước nóng.

Nhưng không thể ngăn được thính giác tốt của mình.

Cô bé từ xa đã nghe thấy tiếng anh ba đang gọi mình.

“Tể Tể!”

“Tể tể!”

Tể Tể hít sâu một hơi rồi ngây ngô đáp lại.

“Anh ba, Tể Tể đang tắm suối nước nóng! Em đang ở bên phía suối nước nóng này!”

“Tể Tể đợi chút, anh ba sẽ qua ngay!”

Một lúc sau, Tể Tể nhìn thấy anh ba và anh Lục Hoài, cô bé mừng rỡ hì hục bò ra khỏi suối nước nóng.

“Anh ba, anh Lục Hoài, hôm nay hai anh cũng không đi học sao?”

Hoắc Tư Thần chạy nhanh rồi lập tức bế Tể Tể mũm mĩm lên.

“Không cần đi học! Thầy bảo bọn anh về nhà nghỉ ngơi nửa ngày trước, điều chỉnh lại trạng thái rồi ngày mai lại đến.”

Tể Tể kinh ngạc.

“Tại sao phải điều chỉnh trạng thái? Anh ba, anh nghỉ ngơi không được tốt sao?”

Bà cụ Hoắc mãi chưa xuống nước, bà ấy đang ngồi nghe điện thoại trên chiếc ghế bên cạnh.

Bà ấy vừa nghe điện thoại vừa gật đầu.

Hoắc Tư Thần không nhìn thấy bà cụ Hoắc, cậu mỉm cười bế Tể Tể đi tới chiếc ghế bên kia rồi ngồi xuống.

“Không phải bọn anh không nghỉ ngơi tốt mà là giáo viên và các bạn cùng lớp không nghỉ ngơi tốt.”

Tể Tể càng kinh ngạc hơn.

“Tại sao?”

Ngay khi Hoắc Tư Thần vừa định giải thích thì Lục Hoài từ phía sau đi tới lập tức ho khan một tiếng.

Hoắc Tư Thần quay lại nhìn họ.

Lục Hoài đi tới, nhanh chóng bế Tể Tể từ tay cậu vào tay mình, sau đó bế Tể Tể gọi bà cụ Hoắc.

“Bà nội ơi, bọn cháu đã về rồi.”

Sau khi nghe xong điện thoại, bà cụ Hoắc cười giả lả nhìn ba đứa cháu.

“Về rồi thì tốt!”

Lục Hoài nháy mắt ra hiệu với Hoắc Tư Thần, sau đó bế Tể Tể đi về.

Lúc này Hoắc Tư Thần mới nhớ ra tại sao họ lại về đây.

Thế là cậu lập tức nhanh nhảu đứng dậy và đi về theo.

Bà cụ Hoắc cười ha hả gọi họ lại.

“Khoan đã.”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần: “…”

Bà cụ Hoắc cười híp mắt nói.

“Vừa nãy Trầm Huy nói hai đứa ở trường quá năng động, bảo bà nội hãy chăm sóc hai đứa thật tốt sau khi hai đứa về nhà.”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần: “…”

Bà cụ Hoắc: “Đi đi, mỗi đứa năm ngàn mét khởi động trước, sau đó đến phòng huấn luyện để luyện tập trước, bà nội sẽ gọi cho ông nội của mấy đứa, bảo ông nội về dạy dỗ lại.”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần theo bản năng nhìn sang Tể Tể.

Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ.

“Bà nội ơi, Tể Tể có thể rèn luyện cùng với anh ba và anh Lục Hoài không?”

Bà cụ Hoắc thương xót đứa cháu gái cưng, bà ấy còn chưa kịp từ chối thì Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đã vội vàng lên tiếng.

“Tể Tể, không cần đâu, tụi anh tự làm được.”

Đùa à.

Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi.

Năm ngàn mét…

Kết quả, họ vừa dứt lời thì Tể Tể đã tuột khỏi vòng tay của Lục Hoài, sau đó chạy vào giữa họ, mỗi tay nắm lấy từng người.

“Anh ba, anh Lục Hoài, chạy thôi! Năm ngàn mét!”

“Tể Tể dẫn các anh chạy, nhanh lắm! Hơn nữa còn có thể làm được nhiều trò!”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài thậm chí không có cơ hội từ chối đã bị Tể Tể dẫn chạy như bay trong nháy mắt.

Thấy vậy, bà cụ Hoắc lại bật cười.

Đúng là chỉ cần có trẻ con ở nhà thì gia đình vui hơn rất nhiều.

Ám ảnh do bà ba Hoắc mang lại cho bà ấy mấy ngày nay đã biến mất không thấy đâu.

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần bị dắt chạy như bay đồng loạt nói.

“Tể Tể, tụi anh…”

Tể Tể gật đầu.

“Bây giờ bắt đầu chơi sao? Được thôi!”

Sau đó, hai bàn tay nhỏ mập khẽ dùng lực, kéo Lục Hoài ở bên trái ra phía trước rồi sang bên phải, còn Hoắc Tư Thần ở bên phải thì được kéo ra sau rồi sang bên trái, đổi chỗ một cách hoàn hảo.

Sau đó kéo chạy tiếp, giọng nói ngây ngô vô cùng vui vẻ.

“Anh ba, anh Lục Hoài, chạy như vậy có phải rất vui không?”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần đầu óc trống rỗng: “…”

****

Cuối cùng, chạy chưa được năm ngàn mét, đoán chừng họ chỉ mới chạy chưa đến một ngàn mét thì Tể Tể buộc phải dừng lại dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Lục Hoài và Hoắc Tư Thần.

Tể Tể khó hiểu nhìn họ.

“Anh ba, anh Lục Hoài, sao vậy?”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần che miệng xua tay với cô bé, sau đó chạy như điên về phía phòng khách.

Tốc độ nhanh đến mức chắc chắn có thể giành được top hai trong đại hội thể thao của trường.

Nhưng chạy chưa được bao xa thì hai người đã chóng mặt lảo đảo ngã xuống bãi cỏ cái bạch.

Bà cụ Hoắc ở cách đó không xa nhìn thấy thì vội vàng kêu Tể Tể.

“Tể Tể, mau lại đây!”

Tể Tể nhìn hai người anh ngã xuống ở cách đó năm mét, rồi quay lại nhìn bà cụ Hoắc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free