Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1492:
Ngày hôm sau, Tể Tể đeo cặp sách nhỏ trên lưng, rất vui vẻ đi nhà trẻ.
Sau khi Lăng Phong đưa Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đi học xong thì chở Tể Tể và Kế Nguyên Tu đi nhà trẻ.
Kế Nguyên Tu nhìn cặp sách nhỏ của Tể Tể, hơi lo lắng nói: “Cháu mang con vật nào trong túi thế Tể Tể?”
Tể Tể che chở túi sách, không để Kế Nguyên Tu nhìn.
“Chú nhỏ, tới nhà trẻ rồi mới được xem.”
Kế Nguyên Tu đang chuẩn bị dùng sức mạnh để xem thử thì Tể Tể chớp mắt, giống như đoán ra cậu ấy định làm gì.
“Chú nhỏ, sức mạnh của chú bị thương vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, đừng dùng sức mạnh để nhìn trộm, nếu Tể Tể phát hiện sẽ ngăn cản, vậy chú nhỏ có thể sẽ bị thương đó.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Cậu ấy bỏ cuộc.
Kế Nguyên Tu nghĩ tới lúc đó nếu nhà trẻ không còn an toàn nữa thì cậu ấy sẽ tạo kết giới để che Tể Tể và động vật nhỏ lại, giáo viên Tôn không thể thấy bọn họ được.
Thế nhưng Kế Nguyên Tu đã suy nghĩ quá đơn giản.
Các bạn học nhỏ đều đeo ba lô tới nhà trẻ, giáo viên nhà trẻ đã thành thói quen, buổi sáng chỉ đo đạc kiểm tra thân nhiệt, khoang miệng và tay chân bọn nhỏ xem có vấn đề gì không, sau đó để bọn nhỏ vào trong lớp.
Tầm chín giờ sáng, lúc nghỉ giữa khóa, các bạn nhỏ được tự do sinh hoạt.
Trong phòng học của lớp mầm hai truyền ra tiếng chim hót véo von, còn có tiếng vẹt, chim sáo nói.
“Chim chíp!”
“Đồ đáng ghét!”
“Em yêu, anh yêu em, hôn hôn…”
“Tên chó, bà đây chỉ cần một bạt tai là tát chết mày!”
Giáo viên Tôn và giáo viên các lớp khác: “…”
Không đúng đâu!
Làm gì có đứa bé nào mang vẹt, chim sáo, họa mi tới nhà trẻ đâu?
Các bạn nhỏ không chú ý tới vẻ mặt của giáo viên Tôn, mà nhanh chóng chạy tới trước mặt Tể Tể, cùng nhìn Tể Tể lấy túi xách nhỏ ra khỏi ngăn tủ.
Bọn nhỏ cho rằng mình nhỏ gọng lắm rồi, thế nhưng thật ra thì cả lớp đều có thể nghe thấy bọn trẻ nói gì.
“Tể Tể, cậu mang gì tới thế, mau mau mở ra cho bọn tớ xem.”
Tể Tể bật cười lanh lảnh gật đầu.
“Không được!”
Giáo viên Tôn và các giáo viên khác không biết xuất phát từ tâm lý gì mà vô thức ngăn cản: “Tể Tể, đừng!”
****
Bàn tay nhỏ của Tể Tể nhẹ nhàng kéo khóa kéo của cặp sách, mở cặp sách ra.
Cô giáo Tôn và hai giáo viên khác cũng nhanh chóng chạy về phía Tể Tể.
Nhưng đám nhóc con ở gần đó hơn, thế nên bọn họ đã bao vây xung quanh Tể Tể tạo thành một vòng tròn mà Tể Tể và Kế Nguyên Tu ở giữa trung tâm.
Chờ tới khi ba người giáo viên Tôn tới đó thì đám nhóc con đã bu kín vào trong, có đứa còn thò tay vào trong cặp sách của Tể Tể.
“Hở? Là con gì mà sao nó trơn trơn vậy ta?”
“Trơn trơn á? Cho tớ xem với.”
“Tớ cũng muốn xem, tớ xem với.”
“Tớ nữa, tớ nữa.”
…
Đám nhóc con cãi nhau om sòm, Tể Tể chớp chớp mắt to, còn chưa kịp nói gì thì cặp sách của cô bé đã bị một bạn nhỏ kéo lấy.
Bạn nhỏ giật được cặp sách của Tể Tể cảm thấy cái túi hơi nặng, cứ tưởng bên trong là một bé mèo con mập mạp, thế là cắn răng phồng má úp ngược cặp sách xuống rồi giũ xuống đất.
Một tiếng “xoạch” vang lên, có một cái gì đó rớt xuống đất.
Đám bạn nhỏ nhanh chóng nhìn xuống.
Khi thấy thứ ở trên mặt đất thì các bạn nhỏ lập tức hoảng sợ la hét inh ỏi.
“A a a a a! Rắn!”
“Hu hu hu hu! Có rắn!”
“Cô ơi cứu con với, có rắn kìa.”
“Hu hu hu hu, con muốn về nhà. Con muốn mẹ, mẹ ơi trong nhà trẻ có rắn nè, cứu con với mẹ ơi… hu hu hu hu.”
“Oa oa oa! Chạy mau mọi người ơi, rắn sắp ăn thịt người rồi.”
“Á á á… Tớ không muốn bị rắn ăn thịt đâu. Hu hu hu… Có ai không, cứu con với… Cô ơi, mau cứu con với, oa oa oa!”
…
Kế Nguyên Tu: “…”
Khóe miệng Kế Nguyên Tu giật giật.
Có cần phải nổ tung chảo như vậy không hả?
Mấy giáo viên vừa chạy tới cũng bị giật mình hoảng sợ.
Dù sao thì cũng chỉ là ba cô giáo, không có ai là không sợ rắn cả.
Nhưng mà mấy đứa nhóc cũng còn rất nhỏ, bọn họ là cô giáo, dù có sợ đến cỡ nào thì cũng phải có trách nhiệm bảo vệ tụi nhỏ.
Ba cô giáo cố gắng chịu đựng đi bắt rắn.
Tể Tể không ngờ được rằng các bạn nhỏ sẽ bị Cự Sâm Nhiêm dọa tới mức như thế.
Rõ ràng là cô bé đã nén con rắn thành nhỏ tới vậy rồi.
Chỉ nhỏ bằng một cái nắm tay của cô bé, cái đầu có chút xíu, vừa đủ để nhét vào trong cặp sách.
Tể Tể tức giận nhìn chằm chằm vào Cự Sâm Nhiêm ở dưới mặt đất.
“Cự Sâm Nhiêm, sao mày lại dọa các bạn nhỏ như vậy hả? Mày làm thế là Tể Tể sẽ đánh mày đó nha.”
Cự Sâm Nhiên cuộn tròn nằm ở dưới mặt đất sắp điên rồi.
Nó vừa định mở miệng nói chuyện thì mới sực nhớ tới ở đây đều là các bạn nhỏ người bình thường, nó lại ngậm miệng lại.
Nhưng mà bởi vì cảm thấy bị đổ oan cho nên vẫn phun lưỡi rắn ra.
Phát ra âm thanh tê tê.
Ba giáo viên tới gần lập tức bị dọa sợ.
Cô giáo chạy tới đầu tiên sợ hãi run cầm cập nói.
“Mau, mau gọi 11…9. Mau tìm cảnh sát cứu hỏa.”
Một giáo viên khác vội vàng gật đầu rồi nhanh chóng chạy đi lấy điện thoại di động.
Cô giáo Tôn cùng với cô giáo vừa mới nói chuyện lúc nãy run rẩy hai chân bước từng bước một tới gần đó, khuôn mặt cứng ngắc sợ hãi nuốt một nước bọt đi về phía Cự Sâm Nhiêm.