Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1476:
Giáo viên Tôn: “…”
Giáo viên Tôn cố gắng duy trì nụ cười trên môi, cô ấy cười tới nỗi sau cùng khóe miệng muốn rút gân luôn.
Mãi tới khi Tể Tể và Kế Nguyên Tu tới, giáo viên Tôn không chào hỏi phụ huynh các bé khác nữa, mà nhanh chóng chạy nhanh tới chỗ xe, gõ gõ cửa sổ xe.
Lăng Phong hạ cửa sổ xe xuống rồi nhanh chóng mở cửa xe đi xuống.
“Giáo viên Tôn.”
Giáo viên Tôn nhận ra bản thân không biết người này, cô ấy ngại ngùng hỏi: “Anh là…”
Lăng Phong mím môi, cố gắng không để giọng nói bản thân có vẻ quá lạnh lùng, dù gì cô gái trước mặt cũng là chủ nhiệm lớp mầm của cô chủ nhỏ và cậu chủ nhỏ.
“Giáo viên Tôn, tôi gọi là Lăng Phong, là đội trưởng đội bảo an của trang viên nhà họ Hoắc, hôm nay tôi phụ trách đưa cô chủ Tể Tể và cậu chủ Nguyên Tu tới nhà trẻ.”
Giáo viên Tôn: “…”
Giáo viên Tôn vội vàng hỏi: “Anh Lăng, anh có thể liên lạc với cha của Tể Tể không? Nhờ anh ấy hôm nay dành chút thời gian ghé qua nhà trẻ một chút.”
Lăng Phong gật đầu.
“Cô Tôn, tôi sẽ báo lại cho ông chủ, nhưng hôm nay ông chủ bận nhiều việc, không chắc có thể tới không.”
Giáo viên Tôn cố gắng duy trì nụ cười: “Vậy được rồi. Nếu thật sự anh ấy không tới được, giữa trưa anh nhờ anh Hoắc gọi điện thoại cho tôi một cuộc.”
“Vâng, làm phiền cô Tôn rồi. Giáo viên Tôn, hẹn gặp lại.”
“Gặp lại!”
Giáo viên Tôn nhìn Lăng Phong lái xe rời đi, rồi nhớ lại cảnh tượng phụ huynh hết em này tới em khác tìm mình, đầu cô ấy như muốn nổ tung luôn.
Hôm qua cô ấy đã ngăn cản Tể Tể không để cô bé nói tiếp, nhưng lớp học có tới hơn hai mươi trẻ, cô ấy không thể chỉ quan sát một đứa bé mãi.
Luôn có đứa bé nào đó chơi đùa riêng với Tể Tể, sau đó bé này truyền lời bé kia…
Giữa trưa nhà trẻ có một buổi họp, sau khi giáo viên Tôn họp xong thì đã tới thời gian lên lớp buổi chiều.
Bọn nhỏ đã ngủ trưa dậy, rời giường, giáo viên Tôn nhìn thời gian, quyết định đợi tới tối sẽ liên lạc với cha Tể Tể.
Vừa đúng lúc một tháng nữa là tới Tết Nguyên đán, trong trường đã bắt đầu chuẩn bị các tiết mục biểu diễn của các em.
Tới khi đó, cô ấy lại nói lại chuyện này với anh Hoắc cũng được.
Lúc tan học, trái tim giáo viên Tôn vẫn luôn treo lên cao, cứ sợ bọn nhỏ lại khóc nháo. Nhưng kết quả rất kỳ lạ, các bé học sinh hôm nay ngoan ngoãn lạ thường.
Hơn nữa còn bập bẹ nói:
“Nhớ rõ rồi!”
“Yên tâm, không quên đâu!”
“Mình chắc chắn đã nhớ kỹ rồi!”
“Không thể bị phát hiện đâu!”
“Ừ ừ!!!”
…
Giáo viên Tôn chăm chú quan sát ba đứa nhỏ Tể Tể, Kế Nguyên Tu và Bạc Niên.
Bạc Niên quơ quơ cái tay nhỏ với Tể Tể rồi ngoan ngoãn đi theo lái xe ra về.
Tể Tể và Kế Nguyên Tu đồng thời phát hiện giáo viên Tôn nhìn chằm chằm bọn họ, hai đứa nhỏ nhanh chóng quay qua, nhìn giáo viên Tôn cười toe toét.
Tể Tể: “Cô Tôn, mai gặp ạ~”
Kế Nguyên Tu: “Giáo viên Tôn, ngày mai gặp lại.”
Giáo viên Tôn xấu hổ: “Ừ, Tể Tể, Nguyên Tu, ngày mai lại gặp nhé!”
Có lẽ vẫn là Lăng Phong đi đón hai đứa nhỏ, giáo viên Tôn gật đầu với Lăng Phong rồi nhanh chóng dẫn học sinh khác ra về.
Ngồi lên xe rồi, Tể Tể nói chuyện với Kế Nguyên Tu: “Chú nhỏ, chú nói ngày mai cháu mang Thỏ Đen hay Hổ Nhỏ? Hay mang gà trống nhỏ thì tốt hơn? Hay là mang Thử Đại Tiên nhỉ?”
Kế Nguyên Tu: “Tể Tể, không thể mang tới trường.”
Tể Tể nhướn mày: “Nhưng mà chú nhỏ ơi, Tể Tể đã đồng ý với các bạn nhỏ khác là cùng mang một động vật nhỏ tới trường rồi.”
Kế Nguyên Tu nói: “Nhà trẻ không cho phép mang động vật tới trường.”
Tể Tể: “Nhưng bọn cháu đã hẹn với nhau rồi, Tể Tể không thể thất tín với người khác.”
Kế Nguyên Tu: “Cô giáo mà biết thì sẽ tức giận.”
Tể Tể mím môi: “Sẽ không bị phát hiện đâu, chúng ta lén lút.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Kế Nguyên Tu chần chờ, nhìn qua kính chếu hậu một chút, xác định Lăng Phong vẫn đang chăm chú lái xe, cậu ấy mới nhỏ giọng ghé vào tai Tể Tể thì thầm: “Nhưng mà Tể Tể, đám Thỏ Đen bị anh hai phân việc thay nhau bảo vệ người trong nhà rồi.”
Tể Tể trợn tròn mắt. Kế Nguyên Tu thấy thế cảm thấy vui vẻ.
“Không mang theo cũng không sao cả.”
Tể Tể cảm thấy có đấy! Cô bé muốn là một bạn nhỏ giữ chữ tín.
Cô nhóc xoa xoa cái cằm núng nính của mình, đôi mắt bỗng nhiên sáng rỡ lên.
“Tể Tể biết mang cái gì rồi?”
Kế Nguyên Tu tò mò: “Mang gì?”
Tể Tể cười hì hì, đôi mắt đen lúng liếng đảo quanh.
“Tạm thời không nói cho chú nhỏ biết đâu. Ngày mai Tể Tể mang tới nhà trẻ là chú nhỏ biết ngay thôi.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Cậu ấy có dự cảm không tốt.
“Tể Tể…”
Hai tay Tể Tể che tai lại, đôi mắt to tròn nay mở to hơn nhìn Kế Nguyên Tu: “Chú nhỏ, Tể Tể không nghe thấy gì cả.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Buổi tối, khi Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh về tới nhà, ăn cơm tối với bọn nhỏ xong lại vội vã đi ra ngoài, chỉ có Hoắc Trầm Vân ở nhà chăm sóc mấy đứa nhỏ.
Giáo viên Tôn nói tối về sẽ gọi điện thoại cho Hoắc Trầm Lệnh nhưng gia đình sắp xếp đi xem mắt. Cô ấy vừa về tới nhà đã bị hối thay quần áo trang điểm, sau khi xong hết mọi việc thì cũng là mười rưỡi tối rồi.
Giờ thì không thích hợp gọi cho Hoắc Trầm Lệnh nữa, giáo viên Tôn chỉ có thể đợi tới ngày mai.