Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1490:

Tể Tể: “...”

Tể Tể ngoan ngoãn lên tiếng: “Không phải nói dối đâu, đều có cả đấy!”

Các bạn nhỏ lập tức nín thinh, sau đó trừng mắt tròn xoe nhìn về phía Tể Tể.

“Hả?”

Tể Tể gật đầu.

“Có thật đó! Có Chim Chín Đầu! Có quỷ! Còn có cả quỷ hút máu nữa!”

Bạn nhỏ Bạc Niên đã từng gặp quỷ nên vội gật đầu phụ họa: “Đúng thế! Thật sự có quỷ!”

Các bạn nhỏ sợ ngây người.

“Gì cơ? Tể Tể, vậy có phải quỷ rất đáng sợ không? Chẳng hạn như là cả người trắng bệch như trong TV hay chiếu á?”

Tể Tể nghiêng đầu nghĩ trong chốc lát rồi đáp: “Ừm! Bởi vì là quỷ nên máu không còn tuần hoàn, bởi vậy mặt mũi bọn họ trắng bệch à! Tiếp theo còn phải xem cách chết của bọn họ nữa, nếu là chết đuối thì cơ thể sẽ sưng phù, còn nếu bị tai nạn giao thông thì phải xem người đó có gãy tay gãy chân hay vỡ đầu gì không...”

Giáo viên Tôn và hai giáo viên còn lại nghe tới mức trợn mắt há mồm, đến lúc này họ đã không thể đứng yên nghe tiếp được nữa.

Giáo viên Tôn vội cắt ngang lời Tể Tể nói: “Tể Tể!”

Tể Tể vội quay đầu nhìn về phía giáo viên Tôn.

“Cô Tôn tìm Tể Tể có chuyện gì sao ạ?”

Giáo viên Tôn ho khan một tiếng, sau đó dịu dàng giải thích với Tể Tể: “Tể Tể, trên đời không có quỷ đâu em à.”

Tể Tể: “Có quỷ mà cô Tôn.”

Giáo viên Tôn cực kỳ kiên nhẫn giải thích với cô bé: “Tể Tể à, những chuyện đó toàn do người lớn bịa ra để lừa con nít thôi, thật sự không có quỷ đâu.”

Nói tới đây, giáo viên Tôn lại nhìn về phía những bạn nhỏ khác: “Cho nên các em không cần phải lo đâu.”

Bạn nhỏ Bạc Niên: “Không đâu cô Tôn, trên đời thật sự có quỷ đó cô, nhưng mà em không sợ đâu vì đã có Tể Tể bảo vệ em rồi.”

Giáo viên Tôn: “...”

Tể Tể gật đầu thật mạnh: “Vâng! Tể Tể sẽ bảo vệ anh Bạc Niên!”

Bạn nhỏ Bạc Niên lại bổ sung: “Hơn nữa Tể Tể còn từng cứu cha em nữa! Bà nội nói cha em bị quỷ ám, cũng may có Tể Tể chứ không chắc em mồ côi cha luôn rồi.”

Giáo viên Tôn: “...”

Các bạn nhỏ nghe Bạc Niên nói thế thì lập tức bị thu hút sự chú ý: “Bạc Niên, cha cậu từng gặp quỷ thật hả?”

“Bạc Niên, vậy cậu có từng gặp quỷ chưa? Chúng nó thật sự trắng toát à?”

...

Có bạn nhỏ vẫn còn nhớ tới Chim Chín Đầu nên thử hỏi Tể Tể: “Tể Tể, Chim Chín Đầu có thật à? Cô Tôn nói nó là sinh vật trong truyền thuyết, mẹ tớ bảo truyền thuyết toàn là giả thôi, hoàn toàn không tồn tại.”

Kế Nguyên Tu ho khan một tiếng, nhưng ngay lúc cậu ấy định nói “những thứ kia đều là giả” thì Tể Tể đã chớp chớp cặp mắt to rồi nhanh nhảu đáp: “Trong truyền thuyết là sự thật chứ không phải giả đâu!”

Các bạn nhỏ hoàn toàn không tin.

Nhưng kết quả cuối cùng là...

Chờ sau khi tan học, các bạn nhỏ lập tức dùng tốc độ ánh sáng chạy theo đám Tể Tể và Kế Nguyên Tu, phụ huynh ở phía sau gọi khàn giọng cũng vô ích.

“Cha, con muốn tới nhà của Tể Tể xem Chim Chín Đầu!”

“Mẹ, con cũng muốn tới nhà của Tể Tể xem Chim Chín Đầu!”

“Bà nội ơi, con không về nhà đâu, con muốn cùng mọi người tới nhà của Tể Tể xem Chim Chín Đầu!”

...

Các phụ huynh bất đắc dĩ vô cùng, mọi người đều biết Tể Tể là con gái cưng của nhà họ Hoắc cho nên nào dám dễ dàng đến nhà của họ như vậy.

Tuy rằng đây là cơ hội hiếm có, nhưng khi ngẫm lại gương mặt anh tuấn lạnh lùng của tổng giám đốc Hoắc thì các phụ huynh lập tức chùn bước ngay, sau đó ra sức kéo con cái nhà mình lên xe đi về nhà.

Bọn trẻ làm gì chịu, thế là có đứa bắt đầu khóc toáng lên: “Oa oa oa... hu hu hu... Con muốn tới nhà của Tể Tể cơ! Con không về nhà đâu! Con muốn tới nhà của Tể Tể!”

Mấy đứa nhỏ còn lại cũng bắt đầu có “phản ứng dây chuyền”.

“Hu hu hu! Con cũng muốn tới nhà của Tể Tể! Con cũng muốn xem Chim Chín Đầu!”

“Hu hu hu... Oa oa oa...”

Cửa nhà trẻ lập tức bị nhấn chìm trong tiếng khóc hu hu của lũ trẻ.

Tể Tể: “...”

Cô bé thật sự không nghĩ tới kết quả này.

Kế Nguyên Tu: “...”

Cậu ấy biết ngay mà!

Bạn nhỏ Bạc Niên: “...”

Đi lẹ đi, đi lẹ đi, ồn quá làm cậu bé cũng muốn khóc theo luôn rồi đây này!

Các giáo viên: “...”

Các bạn nhỏ lớp mầm 1 mới tan học ra tới, nghe thấy mấy bạn nhỏ lớp mầm 2 khóc hu hu thì cũng bị cuốn theo, thế là cả đám rủ nhau khóc bù lu bù loa.

Các giáo viên: “...”

Tới nữa rồi đó!

Lại là cơn lũ nước mắt bắt nguồn từ cái lớp mầm 2 này nữa nè!

***

Cuối cùng thì phụ huynh nhà nào ôm con nhà nấy lên xe, dỗ dành đủ các kiểu rồi mang về nhà.

Giáo viên Tôn cùng và các giáo viên khác cùng nhau giúp đỡ dỗ dành những cô cậu học trò nhỏ.

Nhưng ngày hôm sau khi đưa con nhỏ tới nhà trẻ, phụ huynh trong lớp mầm hai của Tể Tể lần lượt tới tìm giáo viên Tôn.

“Giáo viên Tôn, xin hỏi hôm qua con gái tôi học gì trên lớp thế?”

“Giáo viên Tôn, xin hỏi hôm qua Hạo Hạo đi học trên lớp có xem phim kinh dị gì không?”

“Giáo viên Tôn, xin hỏi hôm qua cô có nói với Tinh Tinh nhà tôi chuyện gì liên quan tới chim chín đầu không? Hôm qua con bé về nhà cứ nhất định đòi tôi mua chim chín đầu về chơi.”

Phụ huynh hết người này tới người khác hỏi thăm cô giáo, chủ đề lại hoàn toàn không giống nhau.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free