Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1489:

Diêm Quân mấy điện còn lại quay qua nhìn nhau, sau đó vỗ vai Tống Đế Vương an ủi, rồi lần lượt ra về.

Tống Đế Vương tức đến nghiến răng nghiến lợi: “Minh Tể Tể!”

Lúc này, Tể Tể bị người gọi tên đang yên vị tại trường mẫu giáo đi học thì bỗng nhảy mũi một cái thật to: “Hắt xì!”

Hiện Tương Tư Hoành đang đi tìm cha cương thi chưa về nên xin nghỉ phép mấy hôm.

Kế Nguyên Tu vội quay sang nhìn bé: “Tể Tể?”

Tể Tể xoa mũi, ngồi xuống ghế con, cầm bút lên tiếp tục viết viết vẽ vẽ xuống tờ giấy trước mặt: “Chú nhỏ, Tể Tể không… Hắt xì!”

Kế Nguyên Tu: “...”

Tể Tể thoáng cau mày: “Chú nhỏ ơi, có phải có người đang mắng Tể Tể không?”

Kế Nguyên Tu mỉm cười dỗ dành: “Không đâu, Tể Tể đáng yêu như vậy, mọi người thích còn không kịp, sao nỡ lòng mắng Tể Tể chứ, đúng không?”

Bạn nhỏ Bạc Niên gật mạnh đầu: “Đúng! Tể Tể đáng yêu lắm, ai trong bọn anh cũng thích Tể Tể hết!”

Tể Tể cười hì hì gật đầu, rồi chun mũi: “Tể Tể cũng thích mọi người!”

Đã đến giờ, cô Tôn tới thu lại những bức tranh do các bạn nhỏ vẽ, sau đó cẩn thật kiểm tra, quan sát từng bức tranh của mỗi bé.

Vì là đề tài tự do nên nội dung các bức tranh do mấy bạn nhỏ vẽ đều vô cùng kỳ lạ.

Hầu hết các bé sẽ vẽ hoa cỏ, chờ tới khi nhìn thấy bức tranh của Tể Tể, cô Tôn sững sờ: “Tể Tể, em đang vẽ… chim hả?”

Trên giấy là một đống đen thùi lùi, có thể miễn cưỡng nhận ra hình dạng của nó giống một chú chim. Chỉ là… con chim xiêu vẹo bên trên hình như có tận… chín cái đầu.

****

Tể Tể nói thật to, trong giọng nói tràn ngập vẻ vui sướng: “Đúng vậy cô Tôn, Tể Tể vẽ Chim Chín Đầu ạ!”

Giáo viên Tôn: “Hả?”

Các bạn nhỏ cùng quay qua nhìn về phía Tể Tể, không ít bé lên tiếng: “Tể Tể, chim chỉ có một cái đầu thôi, cậu vẽ vậy là sai rồi! Không thể chỉ vì cậu vẽ bao nhiêu đầu mà bảo nó là chim bấy nhiêu đầu được!”

Tể Tể vẫn cố gắng giải thích: “Không phải, Tể Tể vẽ Chim Chín Đầu thật mà, Chim Chín Đầu có chín đầu chứ bộ!”

Các bạn nhỏ vẫn cảm thấy Tể Tể đang nói dóc: “Không phải đâu Tể Tể, chim nào cũng chỉ có một cái đầu thôi! Không có con nào tên Chim Chín Đầu cả, nhà tớ có chim anh vũ! Nó chỉ có một cái đầu à.”

“Ông nội của tớ có nuôi một chú chim bạc má, nó cũng chỉ có một cái đầu thôi!”

“Bà nội tớ nuôi hoạ mi nè, nó cũng có một cái đầu!”

“Ông ngoại tớ thì nuôi sáo mỏ ngà! Nó cũng chỉ có một cái đầu, hơn nữa nó siêu thông minh luôn, dạy một cái là biết liền à.”

“Anh vũ nhà tớ cũng thế! Sáng dạ nên học gì cũng nhanh, buổi sáng còn biết gọi tớ dậy đi học nữa á!”

...

Các bạn nhỏ ríu rít giải thích làm Tể Tể không có cơ hội chen ngang.

Chờ đến khi các bạn nhỏ phát hiện Tể Tể không nói chuyện, cả bọn mới dừng lại nhìn về phía cô bé, một bạn nhỏ mở miệng: “Tể Tể, cậu cũng nghe mọi người nói rồi đó, chim chỉ có một cái đầu thôi, hơn nữa có nhiều loài chim rất thông minh á.”

Tể Tể mím môi: “Nhưng Chim Chín Đầu thật sự có chín cái đầu mà!”

Người bạn nhỏ nhìn về phía Tể Tể: “Tể Tể, cậu không được nói dối nha, nói dối là bé hư đó.”

Tể Tể vẫn kiên trì với ý kiến của mình: “Tể Tể không nói dối, Tể Tể là bé ngoan.”

Người bạn nhỏ cười: “Vậy thì không có Chim Chín Đầu đâu nhé.”

Tể Tể: “Không, có thật mà.”

Tuy bạn nhỏ Bạc Niên chưa tận mắt thấy Chim Chín Đầu bao giờ, nhưng cậu bé vô cùng tin tưởng Tể Tể: “Tể Tể nói có nghĩa là có.”

Người bạn nhỏ: “...”

Người bạn nhỏ quay đầu hỏi một người bạn khác bên cạnh mình: “Vương Tôn Vũ, cậu thấy sao?”

Bạn nhỏ Vương Tôn Vũ lắc đầu: “Không có! Ông nội của tớ nuôi sáo mỏ ngà và anh vũ, bọn nó đều chỉ có một cái đầu thôi, nhưng sáo mỏ ngà và anh vũ của ông nội thông minh lắm.”

Tể Tể: “Chim Chín Đầu thông minh hơn, nó biết làm nhiều thứ, cũng hiểu rất nhiều chuyện.”

Tể Tể không nói câu này còn đỡ, cô bé vừa nói xong thì trừ Bạc Niên và Kế Nguyên Tu ra, những bạn nhỏ còn lại đều cảm thấy Tể Tể đang khoác lác.

“Cô Tôn, chắc chắn Tể Tể đang nói dối chứ làm gì có Chim Chín Đầu đúng không ạ?”

Nãy giờ giáo viên Tôn vẫn luôn mỉm cười nghe các bạn nhỏ nói chuyện, đến bây giờ cô ấy mới mở miệng: “Các bạn nhỏ à, Chim Chín Đầu mà Tể Tể nói hẳn là một loài chim trong truyền thuyết, nó còn được gọi là xe quỷ đó.”

Các bạn nhỏ sợ ngây người.

“Cô Tôn, vậy có Chim Chín Đầu thật ạ?”

“Cô Tôn, nếu thế thì quỷ cũng có thật sao?”

“Cô Tôn, anh em nói nếu em lại quậy phá thì sẽ bảo quỷ hút máu tới bắt em đi, thế có quỷ hút máu thật hả cô?”

Mấy câu hỏi này Tể Tể đều đã biết đáp án.

Vừa hay lúc này tiếng chuông hết tiết đã vang lên.

Giáo viên Tôn cười tủm tỉm thông báo tan học, cho các bạn nhỏ thời gian tự do hoạt động.

Cô ấy và hai giáo viên chung lớp khác đứng canh ở xung quanh nhưng sẽ không đến quấy rầy bọn trẻ tự chơi.

Có điều hôm nay khá là lạ, bởi vì bọn trẻ không hề đi chơi xếp gỗ hay chạy ra ngoài chơi mà bắt đầu túm tụm lại một chỗ bàn luận tiếp về chuyện ban nãy.

“Tớ không tin có quỷ!”

“Đúng vậy! Cha tớ nói mấy thứ đó đều là giả!”

“Ừ! Vì muốn lấy tiền tiêu vặt nên anh tớ cố ý bảo có quỷ hút máu núp đằng sau tấm màn, sau đó khoe đã bảo vệ tớ để cha mẹ cho anh ấy tiền tiêu vặt đó!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free