Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1488:
Không đợi mọi người tiếp lời, Tần Quảng Vương đã bổ sung: “Ngoài ra Tể Tể còn có công đánh bại gia tộc Jesse, còn đám lệ quỷ bị Tể Tể cắn nuốt đó tuy là cư dân của thành Tội Ác, nhưng lại không chịu tuân theo quy định của thành, dám thừa dịp Tể Tể uống say, vào nhầm thành Tội Ác mà ra tay tấn công Tể Tể trước, kết quả bị Tể Tể giết ngược lại, có thể nói là do chúng gieo gió gặt bão!”
Tống Đế Vương quay ngoắt qua nhìn Tần Quảng Vương, trong mắt lộ rõ vẻ không dám tin.
Không đúng!
Ban nãy, khi họ thừa lúc Vương chưa tỉnh để bàn bạc phương án diệt trừ Minh Tể Tể, Tần Quảng Vương đâu có nói như thế! Tần Quảng Vương bị cái quái gì vậy, sao lại quay lưng phản bội họ ngay lúc này?
Tính chơi trò gì đây?
Không muốn giành vị trí trữ quân nữa hả?
Minh Vương hắng giọng, mặt mày xanh xao, ông ấy hướng ánh mắt bất mãn về phía Tống Đế Vương: “Sao vậy, Tam Điện Diêm Quân có lời gì muốn nói với mọi người hả?”
Tống Đế Vương bị điểm danh: “...”
Ông ta có lời gì muốn nói không ấy hả? Nhiều lắm, cả một bụng luôn đây này!
Vấn để là tình hình trước mắt đã lệch xa khỏi quỹ đạo mà ông ta tưởng rồi. Đặc biệt là bên phía Tần Quảng Vương, tại sao sau khi nghe thấy chuyện đó, ông ta vẫn còn muốn bảo vệ Tể Tể chứ?
Lúc này, Tống Đế Vương chỉ ước gì bản thân có thể chém Minh Tể Tể thành trăm mảnh khối. Nhưng hiện tại ông ta lại không làm được gì Minh Tể Tể!
Về phần Vương…
Chẳng những hôn mê rất đúng lúc mà còn biết canh chuẩn thời cơ để tỉnh lại nữa…
Thậm chí, ông ta còn nghi rằng Vương cố tình giả vờ bị bệnh, hôn mê bất tỉnh để dụ Diêm Quân của mười điện bọn họ tụ họp lại, sau đó nhân lúc họ đang bàn tính chuyện trừng phạt Tể Tể mà thức dậy để họ không thể phạt nặng con bé!
Tống Đế Vương hít sâu một hơi, bực bội mở miệng: “Bản quân… Cũng nghĩ giống Nhất Điện Diêm Quân, vì Tể Tể đã lập công lớn trong việc tiêu diệt gia tộc Jesse, xem như công lao và lỗi lầm triệt tiêu cho nhau.”
Lần này tới lượt Chuyển Luân Vương thấy hít thở không thông: “Công lao và lỗi lầm triệt tiêu cho nhau? Vậy ai tới tu sửa đại điện của chúng ta đây? Tự lực cánh sinh hả?”
Bấy giờ, Bát Điện Diêm Quân Đô Thị Vương mới thong thả mở miệng: “Vương, đúng là Tể Tể đã lập công lớn, điều này ai cũng nhớ kỹ cả. Có điều, tuy thành Tội Ác vẫn còn, nhưng đã bị phá hủy hơn phân nửa, mà chúng ta đâu thể để cả một thành của địa phủ rách nát, hoang tàn như vậy mãi được, nếu bị sứ thần các nước còn lại nhìn thấy sẽ ảnh hưởng lớn tới hình tượng của địa phủ Hoa Quốc chúng ta đấy.
”
Tống Đế Vương ngạc nhiên liếc nhìn Đô Thị Vương, đúng là một người giỏi ăn nói! Đâu có giống Chuyển Luân Vương, trong đầu như trống rỗng vậy á! Miệng lúc nào cũng bô bô chuyện tu sửa đại điện của bản thân!
Đương nhiên là phải sửa lại đại điện, nhưng không thể nói toẹt ra như thế được! Vậy có khác nào nói họ mặc kệ tình hình của thành Tội Ác, chỉ chăm chăm vào chuyện Tể Tể đã hủy hoại đại điện của họ đâu chứ?!
Còn sự thật thì… Đương nhiên Tống Đế Vương cũng rất quan tâm tới đại điện nhà mình rồi. Xót đến nỗi tim còn đang nhỏ máu đây này!
Minh Vương khẽ “Ừ” một tiếng: “Bát Điện Diêm Quân nói rất có lý.”
Dứt câu, Minh Vương im lặng vài giây, trông có vẻ vô cùng yếu ớt: “Thế này đi… Thành Tội Ác cứ để bổn tọa xây lại cho, còn đại điện của các ông … Các ông cứ tu sửa theo phong cách mình thích là được!”
Nói xong Minh Vương phất tay, hệt như còn tiếp tục hao phí sức lực nữa sẽ ngất xỉu ngay tắp lự vậy.
“Bổn tọa mệt rồi, mọi người cứ tự nhiên!” Sau đó Minh Vương không thèm để ý tới họ, thoắt cái đã biến mất khỏi ngai vàng.
Chuyển Luân Vương: “...”
“Không đúng! Sao tôi có cảm giác ý của Vương là tự chúng ta bỏ tiền ra sửa đại điện của mình, còn thành Tội Ác cứ giao cho Vương vậy?”
Tống Đế Vương lườm ông ta: “Ông không nghe lầm đâu, ý Vương là vậy đó!”
Chuyển Luân Vương sốt ruột: “Thế đâu được, tôi làm gì có tiền! Vương…”
Tần Quảng Vương gọi ngược ông ta lại: “Hiện cơ thể Vương đang suy yếu, để Vương nghỉ ngơi đi.”
Chuyển Luân Vương căng thẳng tới suýt khóc: “Nhưng…”
Tần Quảng Vương cất giọng âm trầm: “Nếu Vương lại rơi vào hôn mê, trong khi chúng ta còn chưa biết Tể Tể đã tỉnh rượu chưa, chẳng lẽ ông muốn để nó cầm dao tới chém địa phủ thêm nhát nữa?”
Chuyển Luân Vương lập tức câm miệng, tức đến phùng mang trợn má, trông uất ức vô cùng!
Tần Quảng Vương vỗ vai ông ta: “Đi thôi, về xem thử đại điện bị hư hại nặng cỡ nào, nếu còn ở được thì cứ tạm chấp nhận, không cần nóng vội sửa nhà lúc này, vì hiện tại có nhiều chuyện cần chúng ta giải quyết lắm.”
Chuyển Luân Vương lại thấy mình thở không nổi nữa.
Tần Quảng Vương chỉ đành kéo thẳng ông ta đi.
Sở Giang Vương quay sang nhìn mấy người còn lại: “Thế chúng ta cũng về thôi?”
Ngoại trừ Tống Đế Vương, Diêm Quân mấy điện còn lại đồng loạt gật đầu: “Đi về thôi!”
Tống Đế Vương: “Chẳng lẽ bỏ qua… như vậy hả?”
Đô Thị Vương: “Bằng không ông muốn thế nào nữa? Để bọn tôi xông lên ăn vạ rồi bị Tể Tể đánh một trận hả?”
Mặt mày Tống Đế Vương tức khắc sa sầm: “Đô Thị Vương, ông…”
Đô Thị Vương không thèm để ý tới ông ta, vung tay áo, xoay người rời đi. Tống Đế Vương tức đến tái xanh mặt mày.