Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1487:

Bàn tay to của Minh Vương vỗ vỗ vào ngực mình, vẻ mặt trắng bệch tới dọa người.

“Các Diêm Quân yên tâm, bổn tọa không chết được đâu!”

Vẻ mặt đám Diêm Quân của mười điện như thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng…

Sau đó bọn họ nghĩ tới lúc quay về nhìn thấy đại điện của bản thân gần như bị san bằng thì lại cảm thấy không thể nào thở nỗi.

“Vương, vậy Vương có thể mời công chúa nhỏ về đây một chuyến không?”

Minh Vương cảm thấy khó hiểu.

“Mời Tể Tể về làm gì? Con bé mới có ba tuổi rưỡi, còn đang đi nhà trẻ trên trần gian!”

Chuyển Luân Vương nghĩ tới Vương tọa của mình đã bị vỡ thành mảnh vụn thì cõi lòng tan nát.

“Nhưng mà Vương, công chúa nhỏ đã phá hủy đại điện của chúng tôi!”

Đô Thị Vương lạnh lùng nói.

“Vương, thành Tội Ác suýt chút nữa đã biến mất khỏi địa phủ.”

Minh Vương hả một tiếng, trông có vẻ đang khá yếu, giống như thể chỉ một giây sau lập tức rơi vào hôn mê.

“Thành Tội Ác suýt nữa biến mất khỏi địa phủ thì liên quan gì tới Tể Tể?”

Chuyển Luân Vương vừa đau đầu vừa đau tim.

“Vương, đó là do Tể Tể làm ra!”

Diêm Vương của chín điện còn lại không lên tiếng nhưng nhìn vẻ mặt bọn họ thì có chung một ý.

Minh Vương nhíu mày, đôi mắt xinh đẹp đau khổ trên gương mặt trắng bệch nhìn chằm chằm bọn họ, đôi mắt phượng hẹp dài hơi nhíu lại.

Thái độ đó, vẻ mặt đó, rõ ràng đang có ý nói “Diêm Vương của mười điện đang cùng nhau lừa gạt bổn tọa à?”

“Tể Tể làm? Không thể nào! Tể Tể đúng là có về địa phủ một chuyến, nhưng là vì vinh dự của địa phủ, đánh tan tác gia tộc Jesse lòng lang dạ sói!”

Đám Diêm Quân của mười điện: “…”

Nói hay lắm! Bọn họ chẳng thể nào phản bác được.

Đúng là công chúa nhỏ có công lao trong việc khiến gia tộc Jesse ăn quả đắng!

Nhưng mà…

Chuyển Luân Vương kinh ngạc, Vương thế này đúng là quá không biết tự trọng rồi!

Nhìn khắp toàn bộ địa phủ này mà xem, ngoại trừ Diêm Quân của mười điện và công chúa nhỏ ra, ai có thể liền một hơi hủy hoại toàn bộ mười đại điện của các Diêm Quân hả?

Diêm Quân Lục Điện Biện Thành Vương tằng hắng một tiếng.

“Vương, công chúa nhỏ hạ bệ gia tộc Jesse là thật, Diêm Quân của mười điện chúng tôi nhớ kỹ trong lòng. Nhưng… Mười đại điện và cả thành Tội Ác đúng là đã bị công chúa nhỏ phá hủy, cư dân của địa phủ đều tận mắt nhìn thấy.”

Minh Vương mở to mắt, chậm rãi nói: “Thật sao?”

Ngũ quan của Tống Đế Vương đã quay về vẻ đẹp trai phong độ như trước khi bị đánh, có điều sắc mặt còn tái nhợt hơn cả Minh Vương, lúc ông ta nói chuyện, giọng nói cũng rất yếu ớt: “Vương, bổn Quân cũng tận mắt nhìn thấy.

****

Minh Vương: “Ồ!”

Tống Đế Vương: “...”

Ồ là có ý gì?

Rõ ràng trong thành Tội Ác có rất nhiều con quỷ lợi hại, thế mà lại bị Tể Tể đánh tới suýt… hồn xiêu phách tán.

Tống Đế Vương quay sang nhìn Nhị Điện Diêm Quân Sở Giang Vương.

Sở Giang Vương hiểu ý, từ tốn rãi mở miệng: “Vương này, đại điện của bọn tôi có bị hủy cũng không sao, tu sửa lại là được, nhưng chuyện thành Tội Ác bị tàn phá… thật sự là một việc rất lớn đấy.”

Minh Vương: “Thành Tội Ác đã biến mất khỏi hệ thống của địa phủ chưa?”

Sở Giang Vương nghẹn họng, thành thật lắc đầu: “Chuyện này thì không có.”

Minh Vương ứng tiếng: “Nếu chưa biến mất, vậy thì có gì to tát đâu? Hay là cư dân của thành Tội Ác đã bay màu hết, chỉ còn lại một toà thành trống thôi?”

Nhất Điện Diêm Quân Tần Quảng Vương bình tĩnh lắc đầu: “Báo cáo Vương, trong số cư dân của thành Tội Ác, ngoại trừ sự biến mất của một phần mười số lệ quỷ ác độc sắp bị áp giải xuống tầng mười tám của địa phủ vì tội cắn nuốt đồng loại ra thì những người còn lại chỉ bị suy yếu đôi chút thôi.”

Thất Điện Diêm Quân Thái Sơn Vương ngạc nhiên kinh nhìn Tần Quảng Vương: “Có chắc chỉ bị suy yếu chút thôi không, chẳng phải anh Tống bảo gần chín mươi phần trăm cư dân đã bị Tể Tể nuốt chửng sao?”

Tần Quảng Vương khẽ lắc đầu: “Tôi có thể khẳng định chỉ bị suy nhược chút thôi, đây là danh sách dân cư mới nhất ở thành Tội Ác, chư vị Diêm Quân có thể xem thử.”

Tống Đế Vương: “...”

Không đúng!

Sao lại vậy chứ?

Rõ ràng Chuyển Luân Vương đã nói với ông ta rằng Minh Tể Tể đại khai sát giới ở thành Tội Ác, tới cả quan thủ thành của thành Tội Ác cũng suýt bị chém bay đầu cơ mà.

Sao Chuyển Luân Vương dám lừa gạt ông ta như vậy chứ!

Lúc này, Chuyển Luân Vương đang lén lút quan sát Tống Đế Vương, khóe miệng sắp nhếch tới tận mang tai.

Tống Đế Vương: “...”

Tống Đế Vương sa sầm mặt, căm tức trừng Chuyển Luân Vương: “Lão Thập kia, không phải ông bảo suýt nữa là Tể Tể đã diệt trừ cả thành Tội Ác sao? Ông còn than là dân số của thành Tội Ác chỉ còn không tới một phần mười, không phải hả?”

Chuyển Luân Vương vội phủ nhận: “Anh Tống à, tôi chưa từng nói thế bao giờ hết!”

Tống Đế Vương: “...”

Chuyển Luân Vương lại chèn thêm một câu: “Với cả, Tể Tể là trữ quân địa phủ, mặc dù cư dân trong thành Tội Ác toàn là những kẻ nghiệp chướng nặng nề của địa phủ, nhưng chắc chắn Tể Tể sẽ không làm ra chuyện đại nghịch vô đạo như vậy đâu, lão Tần, ông nói đúng không?”

Tần Quảng Vương nhớ lại dáng vẻ đáng yêu, mềm mại của Tể Tể, khẽ gật đầu: “Ừm, mặc dù Tể Tể có hơi nghịch ngợm, nhưng luôn biết đúng mực.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free