Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1486:

Nửa đêm canh ba, quản gia La đang ngủ ngáy o o thì bị tiếng chuông đặc biệt đánh thức, ông ấy giật mình ngồi bật dậy, nhanh chóng mở điện thoại ra đọc tin nhắn.

[Cậu cả, tôi có thể hỏi nguyên nhân được không? Vì rượu ở dưới hầm khá nhiều, nếu như làm cho hầm trống rỗng thì chỗ rượu đó phải để ở đâu đây?]

Hoắc Tư Cẩn nhìn tin nhắn của quản gia, ngay lập tức nhắn lại.

[Mang qua nhà cũ, nói ông bà giấu đi, không thể để Tể Tể biết, bây giờ Tể Tể rất thích uống rượu, đặc biệt là rượu đế.]

Sau khi quản gia đọc được tin nhắn này… Úi trời!

Dọn, dọn, nhanh chóng dọn! Nhất định phải dọn sạch sẽ ngay lập tức!

Nếu không cô chủ nhỏ lại lần nữa uống say, ngủ vùi cả một ngày một đêm thì ai mà chịu nỗi!

Bọn họ sẽ lo lắng chết mất!

Trong rừng cây bên ngoài trang viên nhà họ Hoắc, một con quạ với đôi mắt đen tròn híp mắt theo dõi động tĩnh bên trong trang viên nhà họ Hoắc, cái đầu nó nghiêng qua một bên.

Con quạ đen nhìn hơn nửa đêm mà vẫn có một hàng xe hơi nối tiếp nhau chạy ra khỏi trang viên, nó vỗ vỗ cánh bay đi.

Trong đôi mắt hung ác nham hiểm lóe lên ánh sáng đỏ, nó nhanh chóng bay theo chiếc xe đầu tiên, đồng thời truyền các hình ảnh thông qua đôi mắt tới chỗ người chủ ở bên kia.

Trong phòng ngủ, Tể Tể đột nhiên nghiêng đầu, vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hoắc Tư Cẩn vội vàng để điện thoại xuống, sợ Tể Tể phát hiện ra hành động của quản gia La.

Như lúc nãy khi Tể Tể nói tới chuyện uống rượu, mắt cô bé sáng rỡ lên khiến anh ấy thật sự sợ đó!

Tới khi đó không biết cô bé có ngủ một giấc hết mười ngày nửa tháng, hay là còn lâu hơn nữa không?

Anh ấy không lo lắng Tể Tể uống rượu sinh bệnh, dù sao bé cũng là công chúa nhỏ của địa phủ, nghe nói là bất tử bất diệt, nhưng nếu bé thật sự ngủ mười ngày nửa tháng thì vẫn khá phiền não!

“Tể Tể, em ngủ nữa không?”

Tể Tể bị anh cả thu hút sự chú ý, rồi lại lần nữa cảm nhận không khí bên ngoài, cô bé không nhận ra có gì không đúng.

Không có âm khí!

Nhưng trong chớp mắt lúc nãy cô bé hình như có ngửi thấy mùi hôi thì phải?

Cái đầu nhỏ của cô nhóc lắc lắc.

“Anh cả, Tể Tể ngủ đủ rồi.”

Bây giờ tinh thần cô bé đang tăng lên gấp trăm lần, không ngủ được nữa.

Hoắc Tư Cẩn nhéo mi tâm, giọng điệu cưng chiều nói chuyện với cô bé: “Nhưng mà Tể Tể, bây giờ là hơn hai giờ sáng, là thời gian ngủ.”

Tể Tể ngẫm nghĩ: “Vậy anh cả, anh ba và anh Lục Hoài ngủ đi, Tể Tể tự chơi.”

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cùng nhau lắc đầu: “Không được!”

Tể Tể: “Sao thế?”

Hoắc Tư Cẩn: “Em tự chơi bọn anh không yên tâm.

Tể Tể đứng thẳng cơ thể tròn tròn của mình lên: “Vết thương cũ của Tể Tể đã khỏi hẳn rồi, khoẻ lắm đấy!”

Hoắc Tư Cẩn lắc đầu: “Vậy cũng không được, mặc dù Tể Tể đánh nhau rất giỏi, nhưng có vài người xấu không phải thắng dựa vào đánh nhau.”

Tể Tể không hiểu: “Vậy thì phụ thuộc vào cái gì?”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần đồng thời nhớ tới bà ba Hoắc và Cốc An An vẫn luôn ở bên nhà cũ.

“Dựa vào da mặt còn dày hơn tường thành!”

Tể Tể: “…”

Hoắc Tư Cẩn không muốn nói chi tiết hơn với Tể Tể về những chuyện này, dù sao cô bé mới chỉ ba tuổi rưỡi, đang độ tuổi vui chơi không cần lo lắng gì.

“Đúng rồi, lúc Tể Tể về địa phủ có nhìn thấy bác Minh không?”

Đầu óc Tể Tể trống rỗng: “Không… Nhớ ạ!”

Hoắc Tư Cẩn: “…”

Được rồi!

Tể Tể uống nhiều quá, trí nhớ đứt gãy nghiêm trọng, thật sự cái gì cũng không nhớ rõ.

Thế nên Tư Tước nói Tể Tể hi hi ha ha phá hủy một nửa địa phủ, phá hủy đại điện của Diêm Quân của mười điện, đoán chừng là cô bé cũng quên mất chẳng còn nhớ gì nữa rồi.

Hoắc Tư Cẩn ở bên cạnh vừa vuốt ve những sợi tóc của Tể Tể, vừa cười tủm tỉm nói chuyện với bé: “Không sao cả, chỉ cần bác Minh an toàn là được rồi.”

Chuyện này Tể Tể biết.

Cô bé không cảm nhận được cha Minh Vương gặp nguy hiểm.

“Anh cả, cha Minh Vương khỏe lắm!”

Mặc dù vết thương cũ vẫn chưa thể hoàn toàn khôi phục, nhưng âm khí ở địa phủ dồi dào, chỉ cần cha Minh Vương luôn ở dưới địa phủ, thời gian lâu dài tự nhiên sẽ bình phục.

Hoắc Tư Cẩn gật đầu.

“Vậy là tốt rồi, nếu sau này có con quỷ nào tới hỏi thì Tể Tể cứ nói là Tể Tể vốn chẳng xuống địa phủ, bất kể địa phủ có xảy ra chuyện gì đều không có chút xíu liên quan nào tới Tể Tể cả!”

Anh cả nói thế nào Tể Tể tin ngay cái đó, hơn nữa cô bé căn bản không nhớ rõ chuyện bản thân đã xuống địa phủ.

“Anh cả, địa phủ xảy ra chuyện gì rồi à?”

Miệng Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đứng bên cạnh vô thức há to.

Được lắm!

Tể Tể hoàn toàn quên hết sạch luôn!

Đại điện của Diêm Quân mười điện suýt nữa đã bị san bằng thế mà Tể Tể chẳng có chút ấn tượng nào.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài ý thức được điểm này thì đồng thanh nói: “Đúng! Mấy ngày nay Tể Tể vẫn luôn chơi trong nhà, vốn chẳng xuống địa phủ lần nào, các anh đều có thể làm chứng.”

Tể Tể: “… Vâng!”

Cùng lúc đó, chủ quản của Diêm Quân của mười điện nhìn người Vương yếu ớt đang chậm rãi mở mắt, bọn họ cảm thấy trái tim đau nhói.

“Vương, Vương cảm thấy thế nào rồi?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free