Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1485:
“Phải.”
Tể Tể vò mái tóc rối bù của mình, xoay tròn đôi mắt, cất giọng non nớt nghi hoặc hỏi.
“Nhưng mà anh cả ơi, tại sao Tể Tể không nhớ gì hết vậy?”
Nghĩ đến Tể Tể đã ngủ suốt một ngày một đêm, Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng vuốt mái tóc bù xù của cô bé.
Có điều lọn tóc trên đỉnh đầu của cô bé vô cùng nghịch ngợm, dù anh ấy có vuốt xuống thế nào đi nữa thì nó vẫn bướng bỉnh dựng đứng lên.
“Bởi vì Tể Tể đã uống rượu.”
Tể Tể ngây ngô “à” một tiếng, đôi mắt xinh đẹp, long lanh và trong trẻo của cô bé lộ ra vẻ mờ mịt.
“Anh cả ơi, Tể Tể uống rượu lúc nào thế? Sao Tể Tể lại không biết?”
Qua kết quả điều tra của cha mình, Hoắc Tư Cẩn đã biết được Tể Tể uống rượu đế ở nhà Trương Chí Hàm.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Tể Tể, Hoắc Tư Cẩn nhịn không được mà nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn ụ thịt của cô bé.
“Nửa chai nước mà em uống ở nhà cậu của anh Vương Tinh không phải là nước lọc, mà là rượu có nồng độ cồn cao.”
Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ ngẫm nghĩ, cuối cùng cũng nhớ ra.
Bé chép miệng, không khỏi nhớ lại mùi vị lúc đó.
“Thì ra thứ trông giống như nước nhưng lại có hơi ngọt ngọt đó chính là rượu đế á.”
Hoắc Tư Cẩn còn chưa kịp lên tiếng, Tể Tể đã cọ vào lòng của anh ấy, cười hì hì.
“Anh cả ơi, Tể Tể thích uống rượu đế, rượu đế ngon quá~”
Khóe miệng của Hoắc Tư Cẩn không khỏi co giật.
Tể Tể lại cất giọng nói non nớt bổ sung.
“Anh cả ơi, trong nhà có rượu đế không? Giờ Tể Tể có thể uống thêm chút không ạ?”
Hoắc Tư Cẩn: “...”
Không được!
Phải đem tất cả rượu đế trong hầm rượu gửi về nhà cũ hết mới được, nếu không đợi khi Tể Tể phát hiện ra... uống say đến mức không biết trời trăng mây gió một lần nữa thì sao!
Lần đầu tiên Hoắc Tư Cẩn lừa Tể Tể.
Anh ấy cảm thấy không được tự nhiên, vì thế trực tiếp ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
“Tể Tể à, trong nhà nhiều trẻ con cho nên không những không có rượu đế, mà các loại rượu như rượu vang đỏ, rượu vang, cocktail... đều không có.”
Tể Tể mở to đôi mắt ngấn nước của mình lộ ra vẻ không dám tin.
“Ơ?”
Hoắc Tư Thần đang nằm ngủ ở phía trong cùng nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh cả và Tể Tể, dụi mắt, mơ màng bò dậy, lẩm bẩm.
“Anh cả ơi, không phải đâu, trong hầm rượu… ưm ưm ưm…”
Hoắc Tư Cẩn nhanh tay bịt miệng của Hoắc Tư Thần lại.
Trong phút chốc Hoắc Tư Thần hết buồn ngủ, lập tức mở to mắt.
“Ưm ưm...”
Tể Tể nhìn anh cả rồi lại nhìn anh ba đang bị anh cả bịt miệng không cho nói chuyện, cô bé nghiêng đầu hỏi Hoắc Tư Cẩn.
“Anh cả ơi, anh ba vừa mới nói hầm rượu... là nơi trữ rượu sao?”
Ngay khi Hoắc Tư Thần định gật đầu, Hoắc Tư Cẩn lẳng lặng trừng cậu ấy một cái.
Hoắc Tư Thần vô thức đá Lục Hoài nằm bên cạnh.
Lục Hoài đầy ngơ ngác và nghi hoặc.
Cậu ấy đã quen với việc Hoắc Tư Thần không thành thật khi ngủ, thỉnh thoảng còn bị đá vào mông vài cái.
Cậu ấy dụi mắt, ngáp một cái, nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Chưa tới một giây, Lục Hoài đột nhiên lật đật ngồi dậy.
Hoắc Tư Thần bị cậu ấy làm cho giật mình, lùi về sau tránh thoát bàn tay đang bịt lấy miệng cậu ấy của Hoắc Tư Cẩn.
“Đệt! Lục Hoài, cậu làm cái gì vậy? Dọa chết tớ rồi!”
Tể Tể nghe thế, cười hì hì an ủi Hoắc Tư Thần.
“Anh ba đừng sợ, không dọa chết được đâu, Tể Tể sẽ bảo vệ anh ba!”
Hoắc Tư Thần vội vàng ôm lấy Tể Tể đang làm ổ trong lòng của anh cả.
Hôn lên trán của Tể Tể một cái.
“Tể Tể, cuối cùng em cũng tỉnh rồi! Hu hu... Anh ba sợ muốn chết!”
Lục Hoài nhìn thật kỹ, xác nhận Tể Tể đã thực sự tỉnh dậy mà không phải bị hoa mắt, cậu ấy giơ tay thẳng thừng kéo Tể Tể ra khỏi vòng tay của Hoắc Tư Thần.
Lục Hoài hôn lên hai bên má phúng phính của Tể Tể mỗi bên một cái.
“Tể Tể, cuối cùng em cũng trở lại. Anh Lục Hoài nhớ em nhiều lắm!”
Hoắc Tư Thần tức giận.
“Này Lục Hoài, là tớ ôm Tể Tể trước mà.”
Lục Hoài: “Cậu dậy nãy giờ rồi, tớ vừa mới dậy à, cậu đã ôm em ấy được một lúc rồi, giờ đến lượt tớ ôm chứ!”
Hoắc Tư Thần lắc đầu: “Ở đâu ra! Tớ chỉ mới ôm thôi. Vừa rồi cậu không thấy à? Ban nãy Tể Tể bị anh trai ôm suốt!”
Lục Hoài cũng lắc đầu: “Không thấy, tớ thấy cậu ôm Tể Tể nãy giờ! Cho nên hiện tại tới tớ ôm Tể Tể!”
Tể Tể: “Anh ba, anh Lục Hoài, đừng nóng mà, Tể Tể có thể tách ra cho mỗi người ôm một bên!”
Lục Hoài và Hoắc Tư Thần lập tức nghĩ đến cảnh tượng cơ thể của Tể Tể có thể tháo rời như đồ chơi lego, bỗng chốc đờ người.
****
Hai người cùng nhau lắc đầu.
Hoắc Tư Thần: “Đừng đừng! Tể Tể! Cứ thế này đi!”
Lục Hoài: “Đúng!”
Tể Tể nhìn hai người họ: “Nhưng Tể Tể không muốn anh Lục Hoài và anh ba cãi nhau vì tranh giành nhau ôm Tể Tể.”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài lập tức tỏ vẻ hai người họ là anh em tốt, anh chạm bả vai em, đầu em dựa vào vai anh, cùng nhau đồng thanh nói: “Tể Tể, bọn anh chỉ đùa thôi!”
Hoắc Tư Cẩn ở bên cạnh nhìn thế đúng là dở khóc dở cười.
Nhân lúc Lục Hoài và Hoắc Tư Thần đều đã tỉnh, anh ấy lấy điện thoại di động ra nhắn wechat cho quản gia La.
[Quản gia La, ông ngay lập tức giấu hết toàn bộ rượu trong hầm đi.]