Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1484:

Hoắc Trầm Lệnh cũng không hề giấu diếm: “Nguyên Tu.”

Minh Vương chậc lưỡi nói: “Cũng đúng! Ngoại trừ con rồng con miệng còn hôi sữa không rành thế sự kia thì ai lại đi kể cho cậu chuyện cương thi cũng có thể tụ tập âm đức mà tu luyện cơ chứ!”

Cương thi sợ lôi hỏa. Nhưng Tiểu Hoành lại có thể thông qua sấm sét tôi thể, là tại vì những năm qua Tương Uyên vẫn luôn tán tài ở nhân gian, tích tụ công đức cho con trai.

Huống hồ Tiểu Hoành cũng là con trai của vua cương thi, sau khi thi biến thì lực lượng bản thân cũng tăng lên. Sấm sét bây giờ cũng không bằng sấm sét ngày trước đã từng phải chịu, cho nên mới có thể tôi luyện qua sấm sét.

Nhưng chỉ có Minh Vương mới biết lực lượng của Tương Uyên không hề tăng lên dù đã qua cả trăm năm.

Nếu không nghĩ cách đột phá thì thời gian nữa, bản thân Tương Uyên cũng sẽ tiêu tán trong đất trời chỉ vì linh lực trong nhân gian không còn đủ nữa.

Cương thi chỉ có một đời, không có luân hồi.

Tiêu tán là tiêu tán thật sự.

Nếu như có thể rót vốn trùng tu địa phủ thì chính là công đức cực lớn, có thể phá tan hiện trạng bế tắc lúc này của Tương Uyên.

Nói cho cùng, Minh Vương cũng không biết nói thêm gì nữa, tiêu tán trong nháy mắt.

Hoắc Trầm Lệnh muốn nói gì đó, nhưng lại tỉnh dậy khỏi giấc mộng.

****

Hoắc Tư Cẩn đang bưng món ăn đặt lên bàn ăn bên ngoài dẫn theo Tương Tư Hoành không biết đã đến từ lúc nào vào phòng, Tương Tư Hoành kiễng chân nằm sấp bên cạnh giường nhìn chằm chằm Tể Tể.

“Tiểu Tương đến rồi đấy à.”

Tương Tư Hoành thấy Hoắc Trầm Lệnh đã tỉnh, ngây ngô mỉm cười.

“Chú hai, chú dậy rồi á, Tể Tể và anh hai đã trở về rồi ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu cười, xoa đầu Tiểu Tương.

“Ừ, cho nên Tiểu Tương không cần phải lo lắng nữa.”

Hoắc Trầm Lệnh nghĩ đến thỏa thuận với Minh Vương, lại nhìn nhóc con trước mặt, ho nhẹ một tiếng.

“Tiểu Tương, cháu có biết chuyện cha cương thi của cháu đã xuống địa phủ không?”

Tương Tư Hoành gật đầu: “Biết ạ chú hai, lúc đó cha cương thi đã đến địa phủ và hỏi cháu đang ở đâu. Lúc cha chuẩn bị quay về, là cháu nhờ cha tiếp tục tìm kiếm Tể Tể và anh Tư Tước.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Đúng là cậu bé ngoan!”

Tương Tư Hoành nhìn Tể Tể ngáy ngủ khò khò, cả người nồng nặc mùi rượu, có hơi lưỡng lự hỏi Hoắc Trầm Lệnh.

“Chú hai, Tể Tể... đã uống rượu sao?”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Đúng vậy, bé uống rượu xong, đến địa phủ một chuyến, phá nát hơn nửa cái địa phủ.”

Tương Tư Hoành kinh ngạc: “Cha cương thi không ngăn cản sao?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Có lẽ anh ta đã đến muộn một bước.

Tương Tư Hoành có hiểu biết nhiều hơn Tể Tể, dù sao thì khi còn sống cậu ấy đã từng là con cháu nhà hoàng tộc, thế nên lúc này lập tức trở nên lo lắng.

“Vậy Tể Tể đã phá hủy gần nửa cái địa phủ, liệu các quan chức ở địa phủ có nhân cơ hội này tấn công Tể Tể không?”

Hoắc Trầm Lệnh cau mày: “Chắc không nghiêm trọng đến mức đó đâu, sửa chữa lại là được rồi.”

Tương Tư Hoành mím môi.

“Chú hai, cháu đi tìm cha cương thi đây, tạm biệt.”

Tiền bạc có thể sai khiến ma quỷ!

Cậu ấy phải đi tìm cha cương thi lấy tiền đưa cho chú Minh sửa chữa những nơi đã bị Tể Tể phá nát ở địa phủ càng nhanh càng tốt mới được.

Hoắc Trầm Lệnh chưa kịp lên tiếng thì Tương Tư Hoành đã gấp rút chạy đi mất tiêu.

Tể Tể ngủ suốt một ngày một đêm, lúc tỉnh dậy đã là hai giờ rưỡi khuya.

Lúc này cô bé tràn đầy năng lượng.

Đầu tiên, cô bé nhìn xung quanh thì trông thấy chiếc giường công chúa rộng rãi và mềm mại màu hồng phấn, vậy là cô bé đang ở trong trang viên.

Cô bé chống hai tay lên nệm, dùng sức đẩy cái mông nhỏ nhắn của mình hì hục di chuyển về phía mép giường.

Hoắc Tư Cẩn nằm ngủ bên cạnh lúc nào cũng đang trong trạng thái căng thẳng, cảm nhận thấy động tĩnh thì mở mắt ra ngay.

“Tể Tể?”

Tể Tể vừa mới di chuyển đến mép giường, nghe thấy giọng nói của anh cả, cô bé ngây ngô cười.

“Anh cả~”

Cô bé vui mừng đến mức trực tiếp vùi đầu vào lòng của Hoắc Tư Cẩn.

Hoắc Tư Cẩn vừa mới ngồi dậy đã bị bé đụng ngã trở lại giường.

“Anh cả ơi, anh hai đâu?”

Hoắc Tư Cẩn vừa ôm lấy Tể Tể vừa cười ha hả giải thích.

“Tư Tước còn ở bệnh viện.”

Tể Tể khó hiểu: “Sao anh hai... vẫn còn ở bệnh viện thế?”

Cô bé lắc lư cái đầu nhỏ của mình, cau mày hỏi.

Anh hai bị bắt, chính cô bé là người đã cứu anh hai.

Hơn nữa máu Minh Vương liên tục được thải ra, anh hai hẳn là đã sớm bình phục rồi mới phải.

Tể Tể giơ bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm ra nhìn, cảm nhận sức mạnh khắp cơ thể, tràn đầy năng lượng.

Tể Tể ngây người.

“Ủa? Sức mạnh của Tể Tể khôi phục rồi á?”

Hoắc Tư Cẩn mỉm cười xoa mái tóc rối bù do vừa mới ngủ dậy của Tể Tể, sợi tóc mềm mại lại dày dặn, cảm giác rất đã tay.

Hoắc Tư Cẩn yêu thích đến mức không nỡ buông ra.

“Sức mạnh của Tể Tể đã khôi phục rồi sao?”

Tể Tể ngơ ngác gật đầu.

“Khôi phục rồi, em cảm thấy... như thể có thể chiến đấu với rất nhiều rất nhiều con quỷ luôn.”

Hoắc Tư Cẩn không khỏi bật cười.

“Vậy xem ra chuyến đi xuống địa phủ của Tể Tể lần này không phải là vô ích rồi.”

Tể Tể rất ngạc nhiên.

“Tể Tể có xuống địa phủ á?”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu cười.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free