Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1483:
Nghĩ một lát, Hoắc Trầm Lệnh ghé lên mép giường, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhìn thấy được thân ảnh quen thuộc.
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày: “Anh Minh?”
Minh Vương ngoài cười nhưng trong không cười: “Ồ! Không uống nhiều lắm, vẫn nhận ra bổn tọa!”
Hoắc Trầm Lệnh lại càng nhíu mày: “Tôi không uống rượu!”
Minh Vương chỉ ừ một tiếng, rồi nói: “Đúng, cậu thì không uống rượu, người uống rượu là Tể Tể cơ!”
Hoắc Trầm Lệnh nghĩ đến những gì Tư Tước nói với mình ban nãy, bỗng nhiên ý thức được Tể Tể uống rượu say xong dẫn Tư Tước đi hết cái địa phủ, lại còn…
Nhưng ông không thấy hoảng hốt.
Tại ông có cho Tể Tể uống rượu đâu.
“Đúng, Tể Tể uống rượu.”
Minh Vương xù lông: “Hoắc Trầm Lệnh, cậu làm cha cái kiểu gì thế hả? Tể Tể mới bao nhiêu tuổi mà cậu dám cho con bé uống rượu? Hồi tôi chăm sóc con bé, có bận đến mấy cũng không để con bé uống rượu!”
Hoắc Trầm Lệnh nhấp môi, mày nhíu chặt: “Tôi cũng không biết sao Tể Tể lại uống rượu được.”
Tư Tước vẫn luôn nằm trong bệnh viện. Lúc Tể Tể dẫn theo thần hồn của Tư Tước đi dạo địa phủ thì ông vẫn đang đi truy bắt đám người bị hiềm nghi bắt cóc con trai.
Nếu không phải mới nãy nhìn thấy Tể Tể thì ông còn không biết Tể Tể uống rượu xong chạy xuống địa phủ phá.
Minh Vương lại càng tức điên: “Cậu lại còn không biết Tể Tể uống rượu kiểu gì? Hoắc Trầm Lệnh, Tể Tể mới có ba tuổi rưỡi, uống rượu kiểu gì hả? Thôi coi như cậu không biết Tể Tể uống rượu kiểu gì, vậy mà cậu biết Tể Tể uống rượu xong còn…”
Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên nhớ tới những gì Tư Tước nói trước đó: “Hủy luôn địa phủ hả?”
Minh Vương cười ha hả: “Thằng nhóc Hoắc Tư Tước kia kể với cậu hả?”
Hoắc Trầm Lệnh không phủ nhận.
Minh Vương cười hô hố híp mắt.
Này là nhận rồi nè.
“Đúng rồi đấy! Tể Tể không những phá mà con bé còn hủy hoàn toàn thành Tội Ác, thả hết đám ác quỷ, ma vật trong đó ra, điện của Thập Điện Diêm Quân cũng bị hủy gần hết. Bằng không thì cậu nghĩ tại sao tôi lại xuất hiện trong giấc mơ của cậu hả?”
Hoắc Trầm Lệnh cũng cười: “Đấy là chuyện của địa phủ, giờ Tể Tể ở nhân gian, không quan hệ gì với Tể Tể hết.”
Minh Vương tức giận nhắc nhở ông ấy: “Đúng thế! Giờ Tể Tể đang ở nhân gian, nhưng một ngày nào đó con bé sẽ quay về địa phủ! Tiếp quản toàn bộ địa phủ!
Vốn dĩ Thập Điện Diêm Quân đã không hài lòng với chuyện Tể Tể mới có ba tuổi rưỡi đã trở thành trữ quân địa phủ, giờ còn thêm vụ này nữa. Theo cậu thấy thì Tể Tể liệu có thể nhẹ nhàng mà kế nhiệm không hả?”
Hoắc Trầm Lệnh không cười nổi nữa.
Minh Vương nhìn, ngoài cười nhưng trong không cười, nói chuyện theo kiểu âm dương quái khí: “Cười đi! Cậu cười tiếp cho tôi! Mới hủy có một nửa địa phủ thôi! Có cái gì nghiêm trọng đâu ha? Dù sao thì giờ Tể Tể cũng đang ở nhân gian cơ mà!”
Hoắc Trầm Lệnh đen mặt nói: “Phong Đô, anh có nói chuyện tử tế được không hả?”
Minh Vương nhướng mày, dựa vào lưng ghế: “Bổn tọa không nói chuyện tử tế à? Bổn tọa nói chuyện kiểu đó đã rất nhẹ nhàng rồi đấy nhé! Nếu như cậu không phải cha loài người của Tể Tể thì tôi đã kéo thần hồn của cậu đi hết mười tám tầng địa ngục rồi nhé!
Đã là cha của bốn đứa con rồi mà vẫn để cho con gái ba tuổi rưỡi uống rượu, đúng là người cha tuyệt nhất Hoa Quốc.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Lệnh xoa mi tâm.
Chuyện này liên quan tới tương lai của Tể Tể, ông không thể không để tâm được: “Vậy chuyện kia xử lý như thế nào?”
Minh Vương mở miệng: “Cậu thấy thế nào?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Trùng tu hả?”
Minh Vương: “Không thì sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Vậy thì trùng tu đi thôi, không trùng tu cho tốt thì Tể Tể không về địa phủ đâu.”
Minh Vương miễn cưỡng đồng ý, lại âm u nói thêm một câu: “Bổn tọa chi quỷ, cậu chi tiền.”
Nếu là người khác, Hoắc Trầm Lệnh chắc chắn sẽ chửi đối phương tới chết.
Nhưng chuyện này liên quan tới Tể Tể, Hoắc Trầm Lệnh không chần chừ.
“Được!”
Minh Vương ngạc nhiên nhìn ông ấy: “Ồ, đồng ý nhanh như thế cơ à?”
Hoắc Trầm Lệnh chính là người cầm quyền của gia tộc đứng đầu Hoa Quốc, là thương nhân đó…
Hoắc Trầm Lệnh rất là bình tĩnh: “Không có việc gì, có người trả tiền!”
Minh Vương không nhịn được mà tò mò: “Ai thế? Tên xúi quẩy Cửu Phượng kia hả?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Không! Là vua cương thi!”
Minh Vương: “Tương Uyên à… Anh ta mới tới khi Tể Tể hủy mất đại điện của Thập Điện Diêm Quân. Sau khi đi tìm Tể Tể thì bị Thập Điện Diêm Quân theo dõi, đang bị Thập Điện Diêm Quân nghi là kẻ bất lương nên vây trong thành Uổng Tử rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nghĩ cách ép anh ta uống rượu đi!”
Minh Vương: “Sau đó nói với anh ta là không thấy con đâu!”
Hoắc Trầm Lệnh: “Rồi để anh ta chi tiền là được!”
Minh Vương nhướng mày: “Cậu làm như thế có phải là không được phúc hậu lắm hay không?”
Mặt Hoắc Trầm Lệnh không có biểu cảm gì: “Anh biết chữ phúc hậu viết như thế nào không?”
Minh Vương cười ha hả: “Tất nhiên rồi! Cậu tưởng tôi giống cậu vậy, người toàn mùi tiền hả?”
Hoắc Trầm Lệnh híp mắt đầy nguy hiểm, mặt không biểu cảm gì: “Tôi đây là vì muốn tốt cho anh ta thôi.”
Đôi mắt đen nhanh sâu thăm thẳm của Minh Vương thoáng qua chút kinh ngạc, sau đó lại càng tò mò, tiếp đó lại quay về vẻ lạnh lùng sâu thẳm như trước.
“Cậu đã biết cái gì? Ai nói cho cậu biết?”