Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1482:

Tể Tể ngây ngô không hiểu, đơn giản là mặc kệ luôn.

Cô bé không nói nhiều mà ra tay luôn, lực lượng vô hình rót thẳng vào trong thân thể của Hoắc Tư Tước.

Cái bụng truyền tới từng đợt đau đớn của Hoắc Tư Tước: “…”

Cảm giác lạnh lẽo di chuyển trong cơ thể của cậu ấy, chẳng mấy chốc mà cậu ấy đã không còn thấy đau ở đâu nữa.

Tể Tể làm xong, ngáp một cái, chớp đôi mắt ngập nước, ngủ luôn.

Ngủ rồi còn không quên cọ cọ vào người Hoắc Tư Tước.

“Anh hai… không đau… không đau nữa~ Tể Tể ở đây rồi~ hừm!”

Hoắc Tư Tước: “…”

Hoắc Tư Tước nhất thời dở khóc dở cười.

Đồng thời trong lòng cũng dâng lên cảm giác cảm động ngập trái tim.

Rốt cuộc thì Hoắc Tư Tước đã gặp được vận may cứt chó gì mà lại hốt được em gái thần tiên như thế này!

Cách đó không xa vang lên tiếng mở cửa, Hoắc Tư Tước hơi nghiêng đầu nhìn qua.

Hoắc Trầm Lệnh bước ra khỏi nhà vệ sinh nhận thấy được cái gì đó thì vội nhìn qua giường bệnh.

“Tư Tước!”

Hoắc Trầm Lệnh vội chạy tới.

Hoắc Tư Tước chống tay xuống giường toan ngồi dậy thì bị Hoắc Trầm Lệnh đi tới trước giường bệnh ngăn lại.

“Tư Tước, cẩn thận nào, bụng con có vết thương đấy.”

Hoắc Tư Tước cúi đầu, xốc chăn rồi xốc quần áo lên.

Sau đó hai cha con đều sửng sốt.

Băng gạc tự rơi xuống, lộ ra cái bụng trắng nõn mềm mại.

Hoắc Tư Tước không nhịn được mà chạm vào.

Hoắc Trầm Lệnh dựng ngược lông mày, vội bắt lấy tay cậu ấy, cật lực chớp mắt.

Hoắc Tư Tước quay qua nhìn Tể Tể đang ngáy khò khò.

“Cha, là nhờ Tể Tể đó.”

Sáng sớm Hoắc Trầm Lệnh cũng đã nhìn thấy con gái yêu rồi nhưng đang lo con trai bị chạm tới miệng vết thương.

Cho nên tập trung hết lên người con trai.

“Tể Tể làm sao thế?”

Hoắc Tư Tước: “Mới nãy Tể Tể truyền vào trong cơ thể con cái gì đó lành lạnh. Sau đó thì… như thế kia ạ.”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Tuy khó tưởng tượng, nhưng đúng là… do Tể Tể làm!

Cho nên chẳng sợ mấy chuyện này có phi khoa học hay không, Hoắc Trầm Lệnh chấp nhận trong nháy mắt luôn.

“Trên người con còn có vết thương nào khác không?”

Hoắc Tư Tước tự cảm nhận một lát rồi lắc đầu: “Cha ơi, con thấy người mình vô cùng nhẹ nhàng, cảm giác như có thể chạy hết 5000m vậy.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Vậy đi ăn cơm đi, chạy hết 5000m rồi về nghỉ tiếp.”

Hoắc Tư Tước há hốc mồm: “Cha à, cha nói nghiêm túc đó hả?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Con thấy cha giống đang nói đùa hả?”

Hoắc Tư Tước: “…”

Hoắc Tư Tước hít sâu một hơi: “Cha à, con thấy con vẫn nên nằm nghỉ ở bệnh viện thêm chút nữa. Bụng bị người ta đâm một dao cơ mà…”

Hoắc Trầm Lệnh mặt lạnh lùng cắt ngang lời cậu: “Tể Tể đã khiến con khôi phục hoàn toàn rồi, còn đưa con đi địa phủ chơi một chuyến cơ mà.

Thả lỏng đi. Giờ con nên rèn luyện thân thể, nhỡ cho một ngày nào đó gặp nguy hiểm lại không có sức mà phản kháng lại!”

Hoắc Tư Tước: “Cha à, cha không mong con được tốt đẹp hả?”

Lại còn gặp nguy hiểm thêm lần nữa?

Hoắc Trầm Lệnh: “Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.”

Hoắc Tư Tước: “…”

Cậu ấy không nói lại cha mình luôn mà.

Sau đó bị cha mình không lưu tình đào ra khỏi giường bệnh.

“5000m!”

Hoắc Tư Tước đang tính năn nỉ ỉ ôi thì bỗng nhiên thấy sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh đen như đáy nồi: “Hoắc Tư Tước, con cho Tể Tể uống rượu đúng không?”

Hoắc Tư Tước vội lắc đầu: “Cha à, sao cha lại nói như thế?”

Ánh mắt sắc bén của Hoắc Trầm Lệnh nhìn chằm chằm cậu ấy, nói: “Tối sinh nhật con hôm đó, quản gia La bảo là con muốn uống rượu!”

Hoắc Tư Tước: “Cha à, thật sự là con không đưa cho Tể Tể uống đâu. Tể Tể… con cũng không biết con bé uống ở chỗ nào. Lúc Tể Tể tới cứu con thì đã uống rồi. À, phải rồi, Tể Tể còn hủy luôn một nửa địa phủ.”

Sợ cha hỏi hủy một nửa địa phủ như thế nào, cậu ấy thật sự không muốn nhớ lại chút nào hết!

“Cha, con còn chưa chạy hết 5000m nữa, con đi đây!”

Chân Hoắc Tư Tước như được bôi dầu, chạy thục mạng.

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

****

Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh khẽ nhếch lên, không nói gì nữa.

Hoắc Tư Tước vừa mới đi, lực chú ý của Hoắc Trầm Lệnh ngay lập tức tập trung lên người Tể Tể.

Mùi rượu trên người con gái yêu nồng khôn tả.

Trước đó ông cứ lo cho vết thương của con trai nên không để ý.

Giờ thì…

Hoắc Trầm Lệnh hít sâu một hơi, chịu đựng cảm giác muốn tẩn thằng chó nào lừa con gái mình uống rượu mà đưa tay lên xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái.

Tể Tể mặt hồng hồng, miệng ngáy o o

Khò khò!

Hoắc Trầm Lệnh thích yên tĩnh, nghe tiếng ngáy của bé không những không thấy phiền mà còn thấy vô cùng đáng yêu.

Con gái ông ngáy ngủ, nhìn mà mềm mại đáng yêu vô cùng.

Nhìn kỹ thì thấy quần yếm đã bung cúc, để lộ cái bụng nhỏ phình phình.

Tại vì có cồn trong người nên cái bụng nhỏ nhắn lúc này trắng trắng hồng hồng.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn một lúc, ánh mắt không tự chủ được mà trở nên càng dịu dàng hơn hẳn, khóe miệng cũng từ từ nhếch lên.

Vốn dĩ ông còn tính gọi Cố Thích Phong tới truyền dịch cho Tể Tể, nhưng nhìn cô bé ngủ ngon như thế này cộng thêm tính đặc thù của cô bé nữa thì từ bỏ.

Cứ ngủ một giấc đi đã.

Ông cũng rất mệt. Đặt hết tâm tư lên người thằng con bị thương, còn muốn bảo đám người Lăng Phong đi điều tra đám người hiềm nghi bắt cóc con trai, gần như đã không chợp mắt một ngày một đêm rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free