Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1481:
Bọn nó đang trốn trong góc và bàn bạc kỹ càng.
"Còn chạy nữa không?"
"Muốn chạy thì mày chạy đi, tao cũng không muốn trăm năm tu vi hóa thành hư không, lại còn bị đánh vô cùng thê thảm."
"Nhưng mà đây là cơ hội hiếm có, công chúa nhỏ nhìn... Hình như uống say nữa thì phải."
"Bởi vì công chúa nhỏ uống say nên mới đáng sợ đó, mày không thấy đội hộ vệ bên ngoài vừa rồi đã thừa cơ chạy xa à? Rõ rành rành là chạy xa để bảo toàn tính mệnh!"
…
Mặc dù Tể Tể uống say, nhưng thính lực vẫn vô cùng tốt, cô bé đều nghe được hết lời của nhóm quỷ nói.
Hứ hứ!
Đã ở trong thành TộI Ác rồi mà còn không đàng hoàng nữa!
Vậy lại đánh thêm một trận nữa!
Thế là Tể Tể dẫn theo Hoắc Tư Tước, đâm thẳng vào bên trong thành Tội Ác.
Thành Tội Ác giống như địa ngục, đám quỷ bị dọa tán loạn chạy trốn.
Thậm chí có kẻ còn cầu cứu quan thủ thành.
"Đại nhân, cứu mạng, công chúa nhỏ say rượu, chơi thế này là muốn lấy cái mạng già của chúng tôi mất!"
Quan thủ thành võ trang đầy đủ, nhìn thấy tường thành bị phá hủy mà rỉ máu trong lòng.
"Ai bảo các người khiêu khích làm chi?"
Đám quỷ: "Không phải chúng tôi, là... Là... Là Nghiêm Nghĩa! Đại nhân, nhanh đi báo đi ạ, nếu muộn hơn chúng tôi đều phải vào trong bụng công chúa nhỏ hết đó!"
Quan thủ thành cũng sợ tường thành bị phá hoàn toàn nên liên hệ với bên trên.
Thế nhưng kết quả chỉ nhận lại một câu.
"Vương hôn mê rồi, các người tự cầu phúc đi!"
Quan thủ thành và đám quỷ: "..."
Cứu mạng với!
Toàn bộ thành Tội Ác và đám quỷ bên trong thành sắp bị công chúa nhỏ xử hết rồi!
****
Mười phút sau, Tể Tể rung đùi đắc ý nắm tay Hoắc Tư Tước đi tới trước mặt quan thủ thành.
Quan thủ thành sợ tới mức nuốt nước miếng: “Công… công chúa nhỏ, tiểu… tiểu nhân… là…là…”
Tể Tể ngáp một cái rõ to, xoa mắt nói: “Chú quan thủ thành ơi, Tể Tể dẫn anh hai đi chỗ khác thăm quan nhé!”
Quan thủ thành vui quá mà bật khóc: “Dạ dạ dạ! Công chúa nhỏ đi thong thả… Không phải, công chúa nhỏ mau mang anh trai của công chúa nhỏ đi thăm quan ở chỗ khác đi, ví dụ như là thành Uổng Tử, nội thành nữa, à còn có đại điện của Thập Điện Diêm Quân nữa…”
Tể Tể lắc cái đầu nhỏ nói: “Đúng, còn có đại điện của các chú các bác Diêm quân nữa, bên đó chơi vui lắm!”
Quan thủ thành: “…”
Á đù!
Không thể trách ông ấy được nha!
Dù sao thì chuyện hủy thành đó, không thể để mình ông ấy nhận cái nồi này đi?
Nếu như đại điện của các Diêm Quân cũng gặp nạn như mình thì mới… khụ khụ khụ… có thể gánh cùng nhau đó!
Thế là Tể Tể nắm tay Hoắc Tư Tước, đi thẳng tới đại điện của Thập Điện Diêm Quân.
Tại vì “ông lớn” của địa phủ “hôn mê bất tỉnh” nên Thập Điện Diêm Quân tụ tập ở điện Minh Vương.
Lúc Tể Tể đi đến điện thứ nhất thì không thấy chú Tần Quảng Vương đâu cả thì có hơi thất vọng.
“Anh hai ơi, chú Tần Quảng Vương không có ở nhà.”
Hoắc Tư Tước nhìn đại điện uy nghiêm, không khí âm trầm khung bố thì chết lặng.
Tể Tể: “Anh hai ơi, chúng ta sang điện thứ hai đi tìm chú Sở Giang Vương đi.”
Hoắc Tư Tước: “…”
Tới thăm một chuyến thì Thập Điện Diêm Quân có thấy ổn hay không?
Quay về có khi nào là thành ác mộng hay không?
Hoắc Tư Tước ho khan: “Tể Tể ơi, các đại điện…”
Tể Tể chớp đôi mắt to ngập nước, tại vì nhưng vì tửu lượng không cao nên kêu một cái tận trời xanh.
“Anh hai không thích sao ạ? Thế thì Tể Tể sẽ đem tụi nó huỷ rồi xây lại!”
Hoắc Tư Tước vội vàng giải thích: “Tể Tể, anh hai không…”
Lời còn chưa dứt, vách tường của điện thứ nhất sụp đổ.
Tể Tể hưng phấn kéo cậu ấy đi sang điện thứ hai.
Nhìn bố trí trong điện không sai biệt lắm, thậm chí không khí trông còn nặng nề âm trầm hơn cả điện thứ nhất thì Tể Tể lại tiếp tục đạp tiếp vách tường.
Từ điện thứ ba đến điện thứ mười, không một điện nào may mắn thoát khỏi.
Chờ tới khi Thập Điện Diêm Quân biết chuyện thì Tể Tể đã kéo Hoắc Tư Tước đi chơi chỗ khác.
Mà cảm xúc của đương sự là Hoắc Tư Tước thì biến hóa khôn lường.
Sốt ruột, chết lặng, đại não trống rỗng.
Chờ cậu ấy hồi phục lại tinh thần, chậm rãi mở mắt thì thấy trên đầu trắng như tuyết, mũi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.
Hoắc Tư Tước: “…”
Đù?
Về nhân gian rồi hả?
Ông trời ơi!
Hóa ra cậu ấy vẫn còn có thể về lại nhân gian sao!
Vẻ mặt Hoắc Tư Tước không dám tin, đang hoảng hốt thì nghe thấy tiếng thở rất nhỏ.
“Hù!”
“Hù!”
“Hù!”
Hoắc Tư Tước xuôi theo thanh âm mà nhìn qua, phát hiện Tể Tể nằm ở bên cạnh cậu ấy, ngủ với tư thế hình chữ X.
Hai cái tay béo mập giơ lên, miệng nhỏ xinh hơi hé ra.
Gương mặt hồng hồng, mũi ngáy ra tiếng nhỏ xinh.
Cái quần yếm nhỏ không biết đã bung khóa từ bao giờ để lộ cái bụng trắng mập.
Xuôi theo hô hấp của Tể Tể, lúc thì phồng lên lúc thì xẹp xuống.
Trắng trắng hồng hồng như bánh màn thầu tự động co bóp được vậy.
Hoắc Tư Tước nhìn một lát, không nhịn được mà cười rộ lên.
Cậu ấy cười, tác động lên vết thương ở bụng đau đến mức hít sâu một hơi.
Tể Tể nằm bên cạnh cậu ấy nghe thấy thế thì mơ màng mở mắt.
Mắt to chớp chớp, chú ý đến vết thương trên người cậu ấy đầu tiên.
Tể Tể mơ màng: “Ơ?”
Hồn sẽ không bị sao đâu mà!