Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1493:
Vừa tới gần vừa dùng ánh mắt ý bảo các bạn nhỏ mau chóng chạy ra nơi này.
Các bạn nhỏ vẫn còn đang gào khóc, con vẹt và các con thú nhỏ khác cũng bị Cự Sâm Nhiên dọa sợ.
Mấy con chim biết nói thì cũng học theo đám nhóc con la hét.
“Có rắn, có rắn!”
“Hu hu hu! Tôi muốn về nhà, tôi muốn tìm mẹ, mẹ ơi, ở trong nhà trẻ có rắn đó.”
…
Đám chim không biết nói thì bay khắp phòng học.
“Chiếp chiếp, chiếp chiếp!”
Mấy con mèo nhỏ và chó nhỏ thì sợ đến mức chạy tán loạn khắp phòng học.
Toàn bộ phòng học bây giờ bị náo loạn đúng câu gà bay chó sủa.
Trước khi mấy người cô giáo Tôn còn chưa tới gần thì Tể Tể đã ngồi xổm xuống bắt lấy Cự Sâm Nhiêm đang cuộn tròn nằm ở dưới đất lên rồi cuộn tròn, cuộn tròn lại. Sau đó cô bé nhanh chóng nhét nó vào trong cặp sách.
Trong lòng âm thầm quyết định về nhà phải dạy dỗ nó mới được.
Sau đó thì quay sang nói chuyện với các bạn nhỏ khác.
“Cự Sâm Nhiêm không có ăn thịt người đâu.”
“Nó rất ngoan, rất biết điều.”
“Các bạn đừng có sợ, các bạn thấy không, nó rớt xuống đất cũng đâu có động đậy đâu. Tể Tể nhặt nó lên nó cũng không có động đậy và chống cự, nó thực sự rất ngoan á, không cắn người, cũng không có ăn thịt người đâu.”
Cự Sâm Nhiêm: “…”
Sao nghe giống tui đã chết quá vậy?
Mấy bạn nhỏ khác: “… Nhưng mà nó là rắn đó. Cha tớ bảo rắn rất đáng sợ, nó ăn thịt người đó.”
“Đúng thế, mẹ tớ còn nói rắn là yêu quái, yêu quái đều là kẻ xấu.”
“Đúng thế, đúng thế, bà nội tớ còn bảo là nếu tớ không nghe lời thì sẽ kêu gấu to tới tha tớ đi luôn. Hu hu hu…”
“Oa oa oa!”
“Hu hu hu…”
…
Trong phòng học lập tức vang lên tiếng khóc inh ỏi.
Cô giáo Tôn đã đi tới chỗ Tể Tể.
“Tể Tể, con rắn này…”
Tể Tể vội vàng kéo khóa cặp sách lại.
“Cô Tôn ơi, Tể Tể không thả Cự Sâm Nhiêm ra đâu, nhưng mà nó thực sự rất ngoan, rất biết điều đó, sẽ không cắn người đâu, cô Tôn ơi, thật đó.”
Kế Nguyên Tu cũng bị bọn họ làm cho đau đầu, nhưng cũng giúp đỡ dỗ dành các bạn nhỏ đang khóc to.
Ai bảo cậu ấy là chú nhỏ của Tể Tể làm chi.
Là “người lớn” thì khi con cháu trong nhà gây chuyện thì phải có trách nhiệm đứng ra giải quyết.
Giáo viên Tôn thấy Tể Tể ôm chặt cứng cặp sách, nhức đầu không thôi.
“Tể Tể à… là rắn, rắn… có độc. Bị cắn là sẽ trúng độc, có khi sẽ chết đó…”
Sợ Tể Tể còn quá nhỏ, không biết chết nghĩa là gì, cô giáo Tôn còn định giải thích cặn kẽ.
“Chết có nghĩa là…”
Cái này thì Tể Tể biết.
Cô bé lập tức cướp trả lời.
“Biết biết, Tể Tể biết chết nghĩa là gì, là người thì ai cũng sẽ phải chết, phải xuống Địa phủ báo danh, tính toán những công tội khi còn sống, sau đó lại đăng ký thành cư dân của Địa phủ, chờ tới khi công tội được phán xét xong thì lại xếp hàng chờ đi đầu thai.”
Cô giáo Tôn há hốc mồm.
Mấy đứa nhóc ở gần Tể Tể nghe thế thì dừng khóc.
Có đứa nhóc mở to hai mắt nhìn Tể Tể, non nớt hỏi.
“Tể Tể, mẹ tớ nói người đã chết sẽ biến thành ngôi sao trên bầu trời mà.”
“Đúng vậy, cha tớ cũng nói là người chết rồi thì bị đưa tới lò hỏa thiêu để đốt, đốt thành tro cốt, sau đó đem tới khu mộ chôn vào trong đất.”
“Sai rồi. Bà ngoại tớ nói là ở chỗ bà không có thiêu, mà là bỏ vào trong quan tài rồi chôn xuống dưới đất. Sau đó lại lập một cái bia gì đó rất là to luôn.”
…
Tể Tể chăm chú nghe hết, sau đó lại bập bẹ giải thích.
“Mấy cậu nói đều là những gì ở trên trần gian nha, còn Tể Tể nói là những gì xảy ra ở dưới Địa phủ á.”
Mấy bạn nhỏ ngạc nhiên.
“Tể Tể, Địa phủ là ở đâu thế?”
“Sao tớ không biết Địa phủ là gì?”
“Cha tớ nói là người đã chết là đã hết, không còn gì nữa hết.”
Tể Tể lắc đầu.
“Sai rồi. Người đã chết đúng là đã chết, nhưng sau khi chết còn có thể đầu thai sang kiếp sau, có thể lại biến thành người hoặc là biến thành động vật hoặc là thực vật á.”
Mấy bạn nhỏ trợn tròn mắt, há hốc miệng, kinh ngạc tới mức không biết phải nói gì.
Cô giáo Tôn: “…”
Cô Tôn không có thời gian ngăn cản mấy bạn nhỏ nói về đề tài này, bởi vì trong lớp học bây giờ rất loạn, mấy con chó con, mèo con chạy nhảy lung tung khắp nơi, mấy con vẹt và mấy con chim khác thì vừa chạy vừa la hét, có con còn bay sang lớp khác.
Cô giáo của lớp khác vội vã chạy sang đây.
“Cô Tôn, học sinh lớp cô mang động vật tới lớp hả?”
Cô Tôn vừa nói xin lỗi vừa vội vàng giúp đỡ một cô giáo khác bắt mấy con vật chạy sang lớp khác.
Tể Tể thì đang phổ cập kiến thức khoa học về việc con người sau khi chết xuống Địa phủ làm gì cho các bạn nhỏ của cô bé.
Cuối cùng chủ đề lại bị các bạn nhỏ kéo tới ma quỷ.
“Thế có nghĩa là sau khi người ta chết sẽ biến thành quỷ thật sao?”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng thế, có điều ở Địa phủ thì bọn họ đều là con dân của Địa phủ, Địa phủ cũng sẽ phát thẻ căn cước á.”
“Thế có quỷ nào không xuống Địa phủ không?”
Tể Tể lại gật đầu.
“Có. Có mấy con quỷ xấu xa không chịu xuống Địa phủ báo cáo, trốn ở trần gian kiếm chuyện đi hù dọa người khác.”
“Vậy mấy con quỷ xấu xa đó có ăn con nít không?”