Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1478:
Thật đáng tiếc, suốt cả dọc đường, chẳng có lấy nổi một kẻ xấu giống như người răng dài mà cô bé đã nuốt.
Tể Tể vô cùng thất vọng nên càng chạy nhanh hơn.
Bởi vì đây là lần đầu tiên uống rượu nên mí mắt cô bé ngày càng nặng trĩu, cảnh vật trước mắt cũng ngày càng mơ hồ.
Cô bé lắc lắc cái đầu nhỏ, dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn xoa gương mặt của mình những vẫn cảm thấy không tỉnh táo lắm.
Thế này thì không ổn!
Cô bé còn định đưa anh hai đi thăm quan địa phủ mà.
Đây là cơ hội hiếm có, ban ngày anh hai phải đi học, buổi tối cũng phải tự học, về đến nhà vẫn còn phải hoàn thành một núi bài tập, anh hai có thể đến đây một lần thật không dễ dàng gì.
Chắc chắn không thể mới chỉ xem một phần mười đã về rồi.
Tể Tể nghĩ ngợi, vì không muốn bản thân ngủ gục, cô bé dứt khoát lấy tay móc hai tròng mắt của mình ra rồi để trên đỉnh đầu.
Cứ như vậy, đôi mắt của cô bé đã nhắm lại nhưng tròng mắt vẫn trừng lớn như cũ.
Nhóm quỷ bên cạnh nhìn thấy thì đều bị hành động của công chúa nhỏ làm cho ngạc nhiên trợn mắt há hốc mồm.
"Ông trời ơi..! Không hổ danh là công chúa nhỏ!"
"Tròng mắt của chúng ta cũng có thể làm như vậy nhưng không thể vượt quá ba phút được!"
"Đúng! Nếu không tròng mắt sẽ bị hư đó, thời buổi bây giờ muốn tìm một tròng mắt phù hợp với mình rất khó khăn đó! Nhất định phải biết quý trọng tròng mắt của mình!"
…
Tể Tể đang ngáp liên tục nghe thấy thì tròng mắt trên đỉnh đầu tự động xoay một vòng.
"Đúng đúng đúng! Các chú. các bác. các anh. các chị nói rất đúng, nhất định phải giữ gìn cơ thể của mình!"
Tể Tể vừa nói, vừa tung tăng chạy xiêu xiêu vẹo vẹo một quãng.
Rất nhanh đã đến phía cầu Nại Hà.
"Mạnh Bà, Tể Tể tới rồi đâyyy~ "
Mạnh Bà cười ha hả đưa tay ra ôm Tể Tể đang nhảy nhót vào trong lòng mình.
Bà ấy cúi đầu hôn lên gương mặt của cô bé, trong ánh mắt ngập tràn vẻ từ ái cưng chiều.
"Tể Tể đã trở lại~ "
Tể Tể cười hì hì, tròng mắt ở trên đỉnh đầu tung tăng vui sướng.
“Về rồi, về rồi, còn đưa theo anh hai về cùng nữa…”
Mạnh Bà nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Tể Tể, lại ngửi thấy mùi rượu nồng trên người cô bé thì hơi kinh ngạc.
"Tể Tể, con uống rượu à?"
Tể Tể lắc cái đầu nhỏ nguầy nguậy.
"Không có không có... Mạnh Bà, Tể Tể uống chính là nước mà~ trong suốt..."
Mạnh Bà che miệng cười ha hả.
"Khá lắm! Không hổ là công chúa nhỏ của địa phủ chúng ta, lần đầu tiên uống đã thử rượu đế, không tệ không tệ! Tể Tể thật xuất sắc!"
Được khen ngợi nên Tể Tể cười khanh khách.
"Mạnh Bà cũng rất xuất sắc! Nấu được nồi canh thơm quá đi mất ~ húttt..."
Mạnh Bà thấy dáng vẻ thòm thèm chảy nước miếng của Tể Tể, mà dù gì Tể Tể có uống cái gì cũng đều không bị quên mất ký ức nên một tay bà ấy bế Tể Tể lên, một tay đưa canh cho cô bé.
"Tể Tể đến ăn canh đi! Bao no!"
Đến lúc được ăn, Tể Tể cảm thấy đặt tròng mắt ở trên đỉnh đầu có chút không tiện.
Chưa đợi cô bé lấy lại hai cái tròng mắt trên đỉnh đầu, tụi nó đã nảy lên rồi nhanh chóng rơi xuống, lục tục bay về phía hốc mắt của cô bé.
Hoắc Tư Tước đứng bên cạnh quan sát, thỉnh thoảng lại nuốt nước bọt.
Hoắc Tư Tước trợn mắt há hốc mồm: "..."
Dáng vẻ này của Tể Tể... Có chút hơi đáng sợ.
Hoắc Tư Tước nặng nề tằng hắng một cái.
"Tể Tể."
Tể Tể cười hì hì, quay đầu và "nhìn về phía" Hoắc Tư Tước bằng hai hốc mắt đen sì.
Khóe miệng Hoắc Tư Tước giật một cái, cậu ấy cố gắng hết sức để tỏ ra đang rất bình tĩnh.
Tể Tể đưa tay ra đẩy tụi nó vào trong hốc mắt tối như mực vài lầm.
Hoắc Tư Tước thở phào.
"Tể Tể, vừa rồi tại sao em lại... đặt tròng mắt... trên đỉnh đầu?"
Tròng mắt quá năng động?
Hốc mắt không giữ được sao?
Tể Tể vừa nhận lấy canh Mạnh Bà đưa tới, vừa cất giọng nói trẻ con để giải thích với Hoắc Tư Tước.
"Anh hai, bởi vì Tể Tể có hơi buồn ngủ một tẹo ~ Nhưng mà Tể Tể không muốn ngủ, thế nên mới móc bọn nó ra rồi đặt trên đỉnh đầu, như thế thì... Dù cho Tể Tể có nhắm mắt lại thì tròng mắt vẫn còn mở to!"
Hoắc Tư Tước: "..."
Lý do này, cậu ấy thật bái phục!
Đúng là rất Tể Tể !
Trong lúc Hoắc Tư Tước đang ngây người, Tể Tể đang được Mạnh Bà bế lại đưa chén canh Mạnh Bà đến bên miệng cậu ấy.
"Anh hai, ăn canh đi~ "
Hoắc Tư Tước: "..."
Mạnh Bà nhìn thấy thế lại bật cười.
"Tể Tể à, anh hai của con không thể ăn được đâu, cậu ấy vẫn còn là sinh hồn."
Tể Tể lơ ma lơ mơ, đôi mắt to tròn ngấn nước lại đầy thu hút mở lớn nhìn Mạnh Bà.
"Mạnh Bà, sinh hồn không thể ăn ạ?"
Mạnh Bà cười gật đầu, từ ái và kiên nhẫn giải thích cho Tể Tể.
"Đương nhiên, nếu sinh hồn ăn canh thì tới lúc quay về nhân gian sẽ bị quên hết mọi ký ức ở nhân gian."
Tể Tể mở to đôi mắt ngấn nước, tỏ vẻ không thể tin được.
Cô bé nhìn chính mình rồi lại ngó Hoắc Tư Tước.
"Nhưng mà ... Mạnh Bà, Tể Tể cũng còn sống mà ~ "
Mạnh Bà nghe cô bé nói thế thì dở khóc dở cười.
"Đó là bởi vì Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ, còn anh hai của con... Cậu ấy được sinh ra ở nhân gian nên không thể ăn được canh của bà đó."