Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1477:
Bởi thế vai phản diện này chỉ có thể để Chuyển Luân Vương - tên ngốc có đầu óc không mấy thông minh kia - đóng mà thôi.
Tống Đế Vương dùng kết giới bao vây mình, sau đó dùng đôi mắt đã bị Tể Tể đánh đến mức sưng húp không ngừng nháy mắt ra hiệu với Chuyển Luân Vương.
Chuyển Luân Vương: “...”
Làm gì vậy trời?
Hai con mắt đã sưng húp như thế kia mà còn thích khoe khoang nữa hả?
Không biết mình xấu đến mức ma chê quỷ hờn hay sao mà còn nháy mắt với ông ta?
Chuyển Luân Vương chợt nhớ tới chuyện khi trước Tống Đế Vương còn đào hố chờ mình nhảy vào…
Cứ nghĩ tới chuyện này là hảo cảm của Chuyển Luân Vương với Tống Đế Vương lập tức tuột dốc không phanh, bởi vậy ông ta lập tức mở miệng, nói ra một câu làm Tống Đế Vương tức tới mức chết đi sống lại: “Rồi rồi, ông đừng có chớp mắt nữa! Có chớp trăm lần thì cũng xấu như quỷ thôi, hơn nữa Mạnh Bà cũng không có ở đây, ông nháy mắt làm quái gì!”
Tống Đế Vương thiếu điều muốn tắt thở, nếu không phải bản thân ông ta cũng là Diêm Quân địa phủ thì chắc ông ta đã chết vì tức rồi.
Không chỉ Tống Đế Vương, ngay cả Minh Vương cũng không nhịn được phì cười trước câu nói của Chuyển Luân Vương.
Lúc vừa cười ra tiếng, máu tươi cũng theo đó trào ra khỏi khóe miệng của ông ấy.
Chuyển Luân Vương thấy thì sợ hết hồn: “Vương… Vết thương cũ của Vương lại tái phát à?”
Vừa nói xong, Chuyển Luân Vương mới nhớ tới sức mạnh khủng bố mà Minh Vương dùng để đối phó với công tước ban nãy, thật ra khi đó Vương chỉ đang gắng gượng để đe dọa và cảnh cáo Jesse mà thôi.
Sắc mặt của Chuyển Luân Vương lại càng trắng hơn vài phần: “Vương ơi, Vương...”
“Khụ khụ khụ!”
Tống Đế Vương cố tình ho khan mấy tiếng thật mạnh ở bên trong kết giới.
Chuyển Luân Vương theo bản năng nghiêng đầu nhìn ông ta.
Tống Đế Vương lại bắt đầu nháy mắt với Chuyển Luân Vương, hơn nữa tốc độ nháy càng lúc càng nhanh.
Chuyển Luân Vương cạn lời, ông ta tức giận chỉ về phía Tống Đế Vương, sau đó mắng xối xả: “Tống Đế Vương, ông làm gì thế hả? Vương đã trọng thương rồi mà ông còn đứng đó tự vẽ kết giới bảo vệ mình, mau ra đây chữa thương cho Vương với tôi đi chứ!”
Nhưng Tống Đế Vương vốn đâu muốn tham dự vào chuyện này.
Ông ta muốn Chuyển Luân Vương biến thành cây đao trong tay mình, còn mình thì chỉ cần nằm há miệng chờ sung là được.
Nghĩ như thế, ông ta lại ho khan một tiếng rồi nói: “Người anh em Chuyển Luân Vương à... Ông nhìn tôi bây giờ có giống người có thể giúp chữa thương cho Vương không?”
Chuyển Luân Vương gãi gãi đầu, sau đó bắt đầu có chút cáu kỉnh vì sốt ruột: “Thế phải làm sao bây giờ? Chỉ có một mình tôi thì...
Sức mạnh ít ỏi của tôi làm sao mà lấp đầy được “lỗ thủng” to của Vương cơ chứ, người anh em Tống à, ông coi trọng tôi quá rồi đấy!”
Tống Đế Vương: “...”
Tống Đế Vương lại bắt đầu nháy mắt với ông ta, sau đó giơ ngón tay chỉ chỉ về phía thành Uổng Tử.
Kết quả Chuyển Luân Vương lại trùng hợp quay đầu nhìn về phía Minh Vương đang nôn ra máu cho nên không thấy được cảnh này.
Nghĩ một hồi, Chuyển Luân Vương gian nan hỏi: “Vương ơi, Vương có muốn tạm thời bế quan hoặc... ngủ say một thời gian không?”
Tống Đế Vương chỉ hận không thể đá cho Chuyển Luân Vương một đá.
Phải nhân lúc tên kia bị thương xử lý nhanh gọn lẹ luôn mới đúng chứ!
Đầu óc của ông đâu rồi hả Chuyển Luân Vương?
Rõ ràng lúc trước khi bọn họ lén nhắc tới vị trí người thừa kế, Chuyển Luân Vương là người bất mãn nhất kia mà.
Một cơ hội tốt như vậy…
Minh Tể Tể lại còn đang say xỉn chạy đi đâu mất, là cơ hội ngàn năm có một đó!
Thấy Chuyển Luân Vương không cậy nhờ được, Tống Đế Vương nóng ruột tới mức suýt bốc cháy.
Ông ta cắn răng một cái, trong lòng bàn tay xuất hiện một tấm thẻ bài nhỏ đỏ như máu, nhưng ngay lúc ông ta đang chuẩn bị luyện hóa nó và thúc giục Nghiêm Nghĩa ra tay thì tên đồng đội ngu như heo Chuyển Luân Vương lại đột nhiên chạy ào tới, bất chấp tất cả đánh vỡ kết giới do ông ta bày ra: “Tiêu rồi người anh em Tống ơi, Vương hôn mê rồi, ông mau qua đó xem thử đi!”
****
Không đợi Tống Đế Vương lên tiếng, Chuyển Luân Vương cầm lấy tay của ông ta rồi giữ chặt lại, lại vô tình khiến cho tấm thẻ bài màu đỏ tươi trong tay Tống Đế Vương nát vụn.
Tống Đế Vương tức giận đến nỗi phun ra một ngụm máu đen bắn thẳng lên mặt Chuyển Luân Vương.
Chuyển Luân Vương: "... !!!"
Sau khi bình tĩnh lại, Chuyển Luân Vương lau vết máu trên mặt đi, ánh mắt hiện lên vẻ đắc thắng rõ ràng.
"Ông làm cái gì vậy! Không muốn nhìn thì kệ đi là được thôi mà!!!"
Ông ta thả lỏng tay Tống Đế Vương ra, vội vàng chạy ra phía ngoài của điện Minh Vương rồi hét to.
"Lão Bạch lão Hắc, mau! Mau thông báo cho bọn người Tần Quảng Vương, Vương hôn mê rồi!"
Hắc Bạch Vô Thường đang canh giữ ở ngoài cửa ra vào nghe thế thì lập tức thay đổi sắc mặt, biến thành hai luồng khói đen rồi biến mất ở ngoài đại điện.
Mà Tể Tể - người đã biến mất trước đó ở đại điện lại đang đung đưa cái đầu nhỏ của mình, chạy lon ton về phía cầu Nại Hà.
Cô bé nhớ đã nhờ Mạnh Bà chăm sóc anh hai giùm rồi.
Mà còn chưa kịp dắt anh hai đi thăm địa phủ hết nữa.
Phải tiếp tục, tiếp tục thôi!
Vừa chạy, cô bé vừa ngó trái ngó phải, xem có người xấu nào mà cô bé có thể nuốt chửng được hay không.