Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1476:
Đáng tiếc đã muộn rồi.
Công tước thậm chí còn không kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết nào thì linh hồn đã vỡ vụn thành từng mảnh, sau đó hóa thành một làn sương đen biến mất tăm.
Hai tròng mắt của Jesse đỏ như máu: “Đại Đế, ngài đang tuyên chiến với toàn bộ gia tộc quỷ hút máu của bọn tôi sao!”
Nụ cười trên mặt của Minh Vương dần nhạt đi, giọng nói cũng trở nên âm u và lạnh lùng kinh khủng: “Bổn tọa đã ký hiệp ước với Derson điện hạ - tổ tiên của cậu, thế mà các người lại dám vi phạm hiệp ước của tổ tiên, chẳng những nhập cư trái phép vào nhân gian và địa phủ của Hoa Quốc mà còn làm hại con dân trong địa phủ của bổn tọa!”
Minh Vương dừng một chút, sát ý lạnh băng dần phủ kín bên trong đôi mắt sâu không thấy đáy của ông ấy: “Jesse điện hạ, sáu người này chỉ là lời cảnh cáo của bổn tọa mà thôi!”
Jesse tức giận đến mức gân xanh trên trán giật liên hồi.
Minh Vương cười nhạo một tiếng, sau đó phất tay áo đứng dậy. Ông ấy bễ nghễ đứng trước vương tọa, ánh mắt nhìn Jesse chẳng khác gì ánh mắt đang nhìn một con kiến nho nhỏ không làm nên trò trống gì.
“Biết vì sao bổn tọa lại không giết cậu không?”
Không cần Jesse mở miệng, Minh Vương đã tự trả lời một cách đầy châm biếm: “Đương nhiên là vì muốn cậu trở về báo tin! Chờ cậu dẫn cả gia tộc quỷ hút máu đến Hoa Quốc thì bổn tọa nhất định sẽ bắt trọn ổ luôn!”
Jesse tức giận đến mức cả người phát run: “Ngài... Ngài...”
Minh Vương hếch cằm lên, ánh mắt lạnh băng và sắc bén: “Ngay cả một đứa bé ba tuổi rưỡi ở địa phủ mà cũng không đánh lại, Jesse à, cậu có thật sự hiểu biết về sức mạnh của địa phủ Hoa Quốc của bổn toạ không thế?”
Jesse: “...”
Jesse giật nảy mình, trong đầu chợt hiện lên lời mà ông cụ Kỷ từng nói.
Người cầm quyền của địa phủ Hoa Quốc vẫn đang trọng thương chưa lành, Diêm Quân của mười điện cũng không tồi, có điều tuy ngoài mặt bọn họ chung sống khá êm thấm nhưng thật ra cả đám lại đang ngấm ngầm tranh giành ngôi vị người thừa kế địa phủ với nhau.
Tóm lại địa phủ Hoa Quốc hoàn toàn không khủng bố và nguy hiểm như trong sổ nhật ký mà tổ tiên Derson điện hạ từng ghi lại.
Thậm chí Derson còn từng coi nơi này là điều cấm kỵ không thể nhắc tới nữa chứ!
Sắc mặt của Jesse không ngừng thay đổi, Minh Vương lại phất tay áo một cái, dứt khoát hất văng anh ta ra khỏi địa phủ, trong giọng nói tràn đầy vẻ ghét bỏ: “Một thằng nhãi chưa đủ lông đủ cánh mà đã dám lên mặt phách lối, mau về ổ của các người tự rèn dũa lại đi!”
Sau khi Jesse bị đá văng khỏi địa phủ, Minh Vương đang uy nghiêm đứng trước vương tọa đột nhiên lảo đảo, sau đã ngã ngồi dựa vào chiếc ghế sau lưng.
Chuyển Luân Vương thấy thế thì sợ hết hồn: “Vương ơi, Vương bị sao thế?”
Minh Vương không để ý tới Chuyển Luân Vương mà nhẹ nhàng ho khan một tiếng, tầm mắt nhìn về phía Tống Đế Vương - người đang phải dựa vào tường mới miễn cưỡng đứng vững được.
Ông ấy hơi nâng tay lên, ống tay áo dày dặn được thêu chỉ vàng lộng lẫy cũng nhúc nhích theo động tác này.
Đồng tử của Tống Đế Vương co rụt lại, lập tức giơ tay vẽ ra một lớp kết giới bao bọc lấy mình.
Minh Vương thấy cảnh này thì cười phì ra tiếng.
Chuyển Luân Vương chẳng hiểu mô tê gì: “Sao vậy Vương?”
Chờ đến khi chú ý tới tình hình bên phía Tống Đế Vương, Chuyển Luân Vương lại càng hoang mang: “Tống Đế Vương, ông... làm gì vậy? Bộ ông tưởng Vương sẽ đánh ông hay gì?”
Không đợi Tống Đế Vương nói chuyện, Chuyển Luân Vương đã nhanh chóng bổ sung: “Tể Tể đấm ông là do Tể Tể uống say thôi, xỉn quá nên quậy tí ấy mà. Mà nói thật nha... sao dạo này ông sa sút dữ vậy, mới bị đánh có mấy cái mà đã không chịu nổi rồi?”
Tống Đế Vương: “...”
Móa nó chứ!
Tống Đế Vương chỉ hận không thể đấm chết cái tên Chuyển Luân Vương có mắt như mù này.
Sức mạnh của Phong Đô Đại Đế chưa khôi phục, ban nãy lại tốn hơn phân nửa sức mạnh để tiêu diệt công tước, chỉ sợ lúc này đã như nỏ mạnh hết đà.
Minh Tể Tể là hóa thân của quy tắc địa phủ, chờ khi cô bé trưởng thành thì đó cũng là lúc ký ức của quy tắc địa phủ sống dậy, địa phủ sẽ nghênh đón một đợt “thanh lọc” quy mô lớn.
Người cầm quyền Phong Đô Đại Đế của địa phủ, còn có Diêm Quân mười điện như bọn họ, chỉ sợ không có ai có thể thoát khỏi quy tắc này.
Cho nên nếu không muốn bị “về lò nấu lại” sau khi quy tắc địa phủ thức tỉnh thì một là phải diệt trừ Minh Tể Tể, hai là phải diệt trừ Phong Đô Đại Đế ngay bây giờ.
Nhưng vì ông ta đã nhìn thấu quy tắc cho nên cũng bị quy tắc áp chế rất gắt, hoàn toàn không phải đối thủ của Minh Tể Tể.
Nếu thế thì chỉ còn một cách là ra tay với Phong Đô Đại Đế - người đang trọng thương chưa lành mà thôi.
Minh Tể Tể vẫn còn chưa trưởng thành, cho nên nếu Minh Vương không còn thì cô bé cũng không thể kế thừa địa phủ được.
Đến lúc đó, chỉ cần ông ta trở thành người cầm quyền của địa phủ thì ông ta sẽ có trăm ngàn cách để dạy dỗ lại Minh Tể Tể.
Đây là kế hoạch mà Tống Đế Vương nghĩ ra trong khi ông ta đang bị Tể Tể đánh tơi bời hoa lá hẹ.
Đương nhiên, ông ta không thể tham dự vào kế hoạch này được, bởi vì khi ở trước mặt của Minh Tể Tể thì ông ta vẫn là một người chú tốt bụng.