Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1475:

Ông ta cáu một thì Tể Tể cáu mười: “Mau tránh ra! Nếu không Tể Tể đánh đó!”

Tống Đế Vương: “...”

Tống Đế Vương hốt hoảng tránh né, ông ta vừa giận vừa tức, lửa giận phừng phực từ gót chân xông lên tận đỉnh đầu.

Sau đó… Tể Tể giơ chân đá lên đỉnh đầu của ông ta một cái.

Mão ngọc trên đầu Tống Đế Vương lập tức nát vụn.

Tống Đế Vương: “...”

A a a!

Ai hiểu!

Có ai hiểu được tâm tình lúc này của ông ta không?

Rõ ràng ông ta cũng dùng hết toàn lực để chiến đấu, kết quả cứ đụng tới Minh Tể Tể là như bóng cao su bị xì hơi, mềm nhũn như động vật nhuyễn thể không có xương sống ấy.

Tể Tể thấy gương mặt trắng bệch của Tống Đế Vương dần xuất hiện các vết bầm tím thì có hơi ghét bỏ, cô bé đá một phát vào mông của Tống Đế Vương rồi quay đầu nhào về phía Jesse và công tước - hai kẻ đã nhân cơ hội chuồn tới gần cửa điện.

“Yêu quái! Nhà ngươi có trốn đằng trời! Mau nhận lấy một cú đá của Tể Tể!”

Jesse và công tước: “...”

Mười mấy phút sau, Jesse vác gương mặt bầm dập đứng tại chỗ, chiếc áo bành tô tinh xảo xa hoa giờ rách nát như cái nùi giẻ, trên người cũng toàn là máu me be bét.

Công tước thì thảm hơn, người này quỳ rạp trên mặt đất, thi thoảng lại nôn ra một ngụm máu.

Tể Tể làm thịt bọn họ xong thì ghét bỏ hầm hừ một tiếng, sau đó tí ta tí tởn chạy xa, vừa chạy vừa nũng nịu kêu to: “Anh hai ~ anh hai ~ Tể Tể dẫn anh đi tham quan tiếp nha ~”

Jesse và công tước: “...”

Tống Đế Vương - người bị đấm sưng mặt: “...”

Nhìn Minh Tể Tể dần chạy xa, ba người không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi.

May quá, cuối cùng con yêu nghiệt kia cũng đi rồi!

Về phần Minh Vương, lúc này ông ấy như bị động kinh, cứ ngồi trên vương tọa cười khùng khục.

“Ha ha ha!”

“Ha ha ha!”

Chuyển Luân Vương chưa bị “bón hành” nhìn chằm chằm Tống Đế Vương - người bây giờ phải đỡ tường mới đứng thẳng được - sau đó điên cuồng chớp mắt như đang hỏi: Nãy giờ ông bị sao vậy?

Chuyển Luân Vương đánh giá Tống Đế Vương từ đầu đến chân, dường như đang cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Cho dù muốn dỗ ngọt Tể Tể thì ông cũng đâu cần… tự bón hành cho mình đến mức này cơ chứ?

Tống Đế Vương cũng chú ý tới ánh mắt dò hỏi của Chuyển Luân Vương, thế là khóe miệng không khỏi giật giật.

Ông nghĩ tôi muốn chắc?

Ông ta chỉ hận không thể chặt Minh Tể Tể ra thành tám khúc là đằng khác!

Nhưng chuyện này có khả năng thành công sao?

Ông ta bị quy tắc ép tới mức suýt không thẳng lưng lên nổi đây này, mà độ nặng của vết thương như bây giờ… đã là kết quả sau khi ông ta kiếm “kẻ chết thay” để san sẻ lửa giận của Tể Tể rồi đấy!

Ông ta vừa ức chế lại vừa tức giận!

Nhìn Minh Vương đang ngồi trên vương tọa cười như điên như dại, Tống Đế Vương chợt nhớ tới chuyện khi trước Mình Vương cứ tránh không nhắc tới thân phận của Tể Tể, thế là chỉ hận không thể quay ngược thời gian về tát cho bản thân trong quá khứ - người cứ muốn tìm kiếm tới cùng - hai cái tát!

Minh Vương cười đến mức chảy cả nước mắt.

Jesse là người bị thương nhẹ nhất trong cả ba, dù sao anh ta cũng là vua của gia tộc quỷ hút máu, tóm lại cũng phải “có tiếng có miếng” một chút.

Nhưng để được làm người bị thương “nhẹ” nhất như bây giờ thì công tước đã phải liều chết che chở cho anh ta từ nãy tới giờ.

Nói thật nếu phải đánh nhau với con bé mập hung ác kia, anh ta cảm thấy chưa chắc mình có thể thắng nổi.

Nhìn Minh Vương cười đến mức rơm rớm nước mắt, cả người ngã trước ngã sau, Jesse hít sâu một hơi, sau đó thẳng lưng sầm mặt chất vấn.

“Phong Đô Đại Đế, Hoa Quốc của các người có câu ngạn ngữ: Hai nước đánh nhau thì không đánh sứ giả! Thế mà hôm nay ngài lại để mặc con nhóc kia giết hại tộc quỷ hút máu của bọn tôi, ngài muốn hai nước bùng nổ chiến tranh à?”

Minh Vương vẫn còn cười, nhưng nụ cười lại dần nhạt đi.

Ông ấy dựa lưng ra phía sau, tư thế càng thêm ung dung và lười biếng, rõ ràng chưa hề làm ra hành vi nào khác nhưng ánh mắt ông ấy nhìn về phía Jesse và công tước lại vô cùng sắc bén và tràn ngập cảm giác châm chọc.

“Jesse điện hạ cho rằng bổn tọa không hề biết chuyện gì từng xảy ra ở đầu cầu Nại Hà hay sao?”

Jesse giật nảy mình, nhưng trên mặt lại vẫn cố tỏ ra bình thản: “Bổn điện hạ không biết Đại Đế đang nói cái gì cả, đầu cầu Nại Hà từng xảy ra chuyện gì ư?”

Minh Vương tắc lưỡi một tiếng, sau đó mỉm cười bễ nghễ nhìn anh ta: “Xem ra Tể Tể đánh còn nhẹ lắm!”

Jesse cứng họng, sắc mặt không ngừng thay đổi.

Minh Vương tựa người vào lưng ghế, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Jesse và công tước.

“Nếu đã thế thì có cần bổn tọa bảo Tể Tể trở về giúp hai vị đây nhớ lại những chuyện từng xảy ra hay không?”

Công tước vội vàng ra tiếng: “Phong Đô Đại Đế, điện hạ hoàn toàn không biết hành vi của bá tước, tất cả đều là ý của tôi chứ không liên quan gì đến gia tộc quỷ hút máu đâu.”

Khóe miệng của Minh Vương hơi cong lên, nụ cười nhàn nhạt như có như không.

“Vậy ư? Nếu đã vậy thì…”

Minh Vương phất tay áo, một sức mạnh hùng hậu và mãnh liệt lập tức lao thẳng về phía công tước.

Jesse đã nhận ra điều này có nghĩa là gì, thế là không khỏi kinh hãi hô to: “Đừng mà!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free