Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1479:
Tể Tể có chút thất vọng.
"Thôi vậy ~ "
Mạnh Bà và Hoắc Tư Tước chuẩn bị an ủi Tể Tể đang tỏ ra thất vọng thì thấy cô bé buồn bã chưa được một giây thì bỗng vui vẻ mở miệng nhỏ ra.
"Vậu không có việc gì, địa phủ còn có những đồ ăn thức uống khác. Mạnh Bà, canh của bà để Tể Tể ăn! Ừng ực..."
Vừa ăn, cô bé vừa giải thích.
"Anh hai không ăn thì Tể Tể cũng không cần phải kiềm chế nữa rồi!"
Mạnh Bà: "..."
Hoắc Tư Tước: "..."
Đám quỷ đang xếp thành hàng chuẩn nhận canh lại sốt ruột.
"Ôi, công chúa nhỏ, không thể ăn hết sạch được, chúng tôi vẫn xếp hàng chờ ăn canh Mạnh Bà để đầu thai đây! Chúng tôi đã phải xếp hàng rất lâu, rất lâu rồi đó..."
Tể Tể đang ăn canh khí thế: "..."
Từ đằng xa lại truyền đến giọng nói đầy lo lắng của nhân viên công tác.
"Có ai nhìn thấy công chúa nhỏ không? Vương hôn mê rồi, mau tìm công chúa về đi."
Tể Tể ngẩng đầu lên, cô bé đã tỉnh rượu hơn rồi, lập tức đi đến nói chuyện với nhân viên công tác trước mặt.
"Chú ơi, cha Minh Vương hôn mê rồi ạ?"
Đầu nhân viên công tác ở địa phủ đổ đầy mồ hôi.
"Đúng vậy, công chúa nhỏ, ngài..."
Tể Tể lo lắng đến mức quên mất dịch chuyển tức thời mà lập tức sử dụng thần thức gọi cha Minh Vương.
"Cha ơi?"
"Cha ơi!"
"Tể Tể ngoan, đưa anh hai con đi chơi thật vui đi, cha vẫn ổn, chỉ đùa giỡn với bọn họ thôi!"
Tể Tể chần chờ.
"Hửm?"
Giọng nói của Minh Vương lại truyền đến bên trong thức hải của Tể Tể lần nữa.
"Tể Tể với cha tâm ý tương thông, có cảm nhận đươc cha đang gặp nguy hiểm không?"
Tể Tể mở to đôi mắt to tròn ngấn nước của mình.
"Không có ạ!"
"Thế thì đúng rồi, Tể Tể đi chơi đi, không cần để ý tới những tin tức liên quan đến cha đâu nhưng giúp cha giữ bí mật nhé."
"Cha yên tâm, Tể Tể sẽ giữ bí mật!"
Chắc chắn cha Minh Vương không có việc gì, Tể Tể đã tỉnh táo hơn nhiều lại chạy đến bên người Hoắc Tư Tước, nắm lấy tay cậu ấy đi về phía thành Uổng Tử.
"Anh hai, Tể Tể dẫn anh đi đến thành Tội Ác chơi nhé, ở đó có rất nhiều mấy ông già xấu xa thích ăn đòn, Tể Tể sẽ đánh cho anh xem!"
Hoắc Tư Tước: "..."
Nhân viên công tác đến đây tìm Tể Tể: "..."
Không phải!
Công chúa nhỏ mặc kệ Vương sao?
Vương đang hôn mê đó!
Kết quả là tin tức công chúa nhỏ ở nhân gian chưa đến ba tháng đã bị cha nuôi là con người của mình thao túng, ngay cả sống chết của cha ruột cũng chẳng thèm để ý đến nhanh chóng lan truyền ở địa phủ.
****
Vừa đến cửa thành Tội Ác, bỗng nhiên Nghiêm Nghĩa cảm thấy lạnh toát đằng sau lưng.
Đợi đến đợi lui nhưng ông ta lại không thấy tín hiệu gì của Tống Đế Vương.
Suy đi nghĩ lại, cân nhắc thêm thực lực của bản thân thì cuối cùng vẫn cắn răng quyết định làm theo kế hoạch, chờ Tống Đế Vương ra hiệu.
Nhưng kết quả là chưa nhận được tín hiệu của Tống Đế Vương, lại thấy Minh Tể Tể dẫn theo sinh hồn Hoắc Tư Tước tới.
Nghiêm Nghĩa kích động…
Đúng là ông trời đang giúp ông ta!
Mặc dù Minh Tể Tể là trữ quân địa phủ, nhưng nó mới tí tuổi, chỉ mới ba tuổi rưỡi, rất dễ bị gạt!
Chỉ cần lừa được Minh Tể Tể đi, Hoắc Tư Tước cũng chỉ là cá nằm trên thớt của ông ta thôi.
Có được thần hồn của Hoắc Tư Tước thì cũng giống như là nắm giữ vận mệnh của người nhà họ Hoắc.
Ông ta không tin nếu ông ta lấy tính mạng của Hoắc Tư Tước ra uy hiếp lão già họ Hoắc kia, thì lão già đó có thể không ngoan ngoãn nghe lời theo!
Vốn dĩ đang sốt ruột chờ đợi, nhưng bây giờ đáy mắt Nghiêm Nghĩa ánh lên nét cười.
Thậm chí không đợi Minh Tể Tể lôi kéo Hoắc Tư Tước đến bên trong thành Tội Ác, ông ta nhanh chóng thoát ra ngoài nghênh đón.
"Công chúa nhỏ, ngài... ríttt!"
Nghiêm Nghĩa còn chưa dứt lời, một cánh tay của ông ta đang đưa lên đã bị Tể Tể xông đến đạp gãy.
Hoắc Tư Tước giật mình.
"Tể Tể?"
Tể Tể giơ bàn tay nhỏ lên, tạo một cái kết giới nhỏ cho anh hai, kết giới này có thể cùng bay lên hoặc đáp xuống theo cô bé, tùy theo tình hình.
Nghe tiếng gọi của Hoắc Tư Tước, Tể Tể với mắt say lờ đờ mơ mơ màng màng nở nụ cười đần độn.
"Anh hai, Tể Tể đánh tên quỷ xấu xa để anh xem rồi chơi cùng nhé!"
Hoắc Tư Tước: "..."
Nghiêm Nghĩa: "..."
Nghiêm Nghĩa tức giận đến mức sắp bốc hỏa.
"Công chúa nhỏ, ngài sao có thể..."
Tể Tể trở tay thì lập tức đạp một cước ra ngoài.
"Bản Tể Tể vui thì đánh thôi!"
"Đương nhiên, ông có thể phản kháng mà! Tới đây~"
Nghiêm Nghĩa: "..."
Nghe nói mặc dù Minh Tể Tể còn nhỏ, nhưng sức chiến đấu lại vô cùng mạnh mẽ, các Diêm Quân của mười điện khi nhắc đến nó, trong lòng đều có chút e dè.
Ông ta phản kháng?
Không đợi Nghiêm Nghĩa nói tiếp, Tể Tể lại lại ra thêm đòn đánh.
Với tốc độ đấy, tư thế đấy, dường như là đang muốn ông ta hồn phi phách tán.
Nghiêm Nghĩa há có thể không phản kích lại?
Ông ta cũng không bị ngu!
Lần đánh nhau này, gần đến mức Nghiêm Nghĩa ngửi được mùi rượu nồng trên người Minh Tể Tể, khóe miệng co giật trong chốc lát.
Ông ta vẫn không muốn đối đầu trực tiếp với Minh Tể Tể.
Thế là vừa ứng chiến vừa tận tình khuyên bảo giải thích.
"Công chúa nhỏ, tôi là cư dân đàng hoàng của Địa phủ, ngài uống say rồi, đánh sai..."
Tể Tể chẳng nghe lọt gì cả.