Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1472:
Lý do là vì Hoa Quốc đất rộng của nhiều, nếu gia tộc bọn họ có thể đồng hóa và khống chế toàn bộ địa phủ Hoa Quốc, thế thì đất nước của họ trên trần gian cũng có thể khiến Hoa Quốc chịu tổn thất nặng nề.
Jesse giả vờ như không biết gì, còn kịp thời để lộ biểu cảm đầy kinh ngạc: “Hoá ra là vậy, thế không biết tôi có vinh hạnh được gặp mặt công chúa nhỏ không nhỉ?”
Vừa dứt lời, ngực Jesse bỗng nhói lên, có thành viên trong gia tộc mất mạng. Jesse ngạc nhiên vô cùng, khẽ cụp mắt, giấu đi sự âm u và lạnh lùng vừa xẹt qua đáy mắt.
Chuyến này anh ta dẫn theo cả thảy sáu tên quỷ hút máu, một vị công tước, bốn vị bá tước, cuối cùng là một vị nam tước, thế mà mới bắt đầu kế hoạch không bao lâu thì nam tước đã chết rồi ư?
Nhưng đó chưa phải kết thúc, ngay giây sau, ngực anh ta lại nhói lên. Trong lúc Jesse còn chưa hoàn hồn, cơn đau lại một lần nữa truyền tới từ phía ngực. Kế tiếp là lần thứ tư! Sau đó là lần thứ năm!
Cường độ đau tăng dần theo cấp bậc của các thành viên, và lần này càng về sau lại càng đau dữ dội. Cuối cùng Jesse không ngồi yên nổi nữa, bật người đứng dậy, mặt trắng như tờ giấy.
Bấy giờ, Minh Vương vẫn bình thản duy trì dáng ngồi biếng nhác trên ngai vàng của mình, chỉ là lúc hướng mắt về phía đối phương lại bày ra vẻ mặt cao ngạo, lại vô cùng ung dung, tự tại: “Hỡi khách phương xa của ta, có chuyện gì vậy?”
Công tước đứng bên cạnh Jesse đã nhận ra có gì đó không ổn, vội quay sang nhìn anh ta, trong mắt hiện rõ cảm xúc không dám tin: “Bệ hạ?”
Jesse mím môi, nuốt ngược ngụm máu đã tới miệng xuống: “Ông…”
Công tước hiểu ngay, chẳng thèm bận tâm tới Minh Vương và Diêm Quân Thập Điện, xoay người phóng như bay về phía cổng lớn điện Minh Vương, chớp mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
Nhưng chẳng bao lâu sau, công tước vừa rời đi lại bất ngờ bay ngược trở vào như miếng rẻ rách.
Một tiếng “ầm” vang lên, công tước ngã sõng soài trên đất, cách Minh Vương chỉ ba bước chân.
Jesse có nén cơn giận xuống, giọng như rít qua từ kẽ răng: “Đại Đế, ngài có ý gì đây?”
Minh Vương không nói câu nào, chỉ bật cười thành tiếng nhìn về phía cổng điện Minh Vương.
Tể Tể đã say khướt loạng choạng bước vào, mặt đỏ như nhỏ máu, chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp vung tay đánh tên công tước đang nằm trên đất chưa gượng dậy được.
Vừa đánh, bé vừa hung tợn mắng nhỏ, có mấy từ còn không phát ẩm chuẩn: “Tên xấu xa này! Dám bắt nạt con dân địa phủ, bổn Tể Tể đánh tết (chết) ông! Hừ! Đánh! Này thì gây chự (gây sự)! Này thì khiêu khích! Này thì dám gây chự (gây sự) ở tia bàn (địa bàn) của cha Minh Vương! Hừ hừ!”
Công tước cao gần một mét chín, thế mà lại bị một đứa nhóc ba tuổi rưỡi đánh cho không ngóc đầu dậy được.
Thấy vậy, mặt mày Jesse biến sắc.
****
Jesse hét lớn với Tể Tể: “Dừng tay!”
Nhưng Tể Tể lại nhắm mắt làm ngơ khiến Jesse vừa gấp vừa tức, đáy lòng tức khắc dậy sóng!
Sức chiến đấu của công tước mạnh cỡ nào anh ta là người biết rõ nhất, dù đối thủ có là Thập Điện Diêm Quân của địa phủ Hoa Quốc cũng chẳng thể thắng áp đảo, khiến công tước chỉ biết nằm im chịu trận, không tài nào chống cự lại nổi thế này đâu.
Anh ta vốn cho rằng công tước đang diễn trò, nhưng khi nỗi đau ngày càng dữ dội, cộng thêm dấu ấn linh hồn mà các thành viên trong gia tộc đã để lại trên người anh ta trước khi cùng anh ta tới địa phủ Hoa Quốc lần lượt biến mất, anh ta mới bàng hoàng nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc: Nam tước và bốn bá tước đã chết thật, công tước cũng rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Điều này khiến Jesse vừa ngạc nhiên lại hoảng sợ, ngay khi anh ta định xông tới, Minh Vương đang thảnh thơi hóng trò hay bỗng tử tốn mở miệng.
“Chẳng lẽ Jesse điện hạ cũng tính ỷ lớn hiếp nhỏ, lấy mạnh hiếp yếu như nhóm người công tước kia sao?”
Nghe vậy, bước chân của Jesse cũng dừng lại.
Khi thấy công tước hộc máu ngày càng nhiều, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt, Jesse cố nén cơn đau nơi ngực xuống, vội vàng lên tiếng: “Đại Đế, là bổn điện hạ không biết dạy bảo cấp dưới, mong Đại Đế có thể rộng lượng tha thứ, cũng xin… bạn nhỏ này giơ cao đánh khẽ, tha thứ cho công tước lần này.”
Tể Tể đang đánh công tước tơi bời vừa nghe thấy vậy, lập tức giơ chân nhỏ đá bay vị công tước bị đánh gần chết kia.
Một tiếng “Ầm” lớn vang lên, công tước đập mạnh vào bức tường phía xa, cưỡng chế để lại một vết lõm hình người sâu hoắm.
Công tước trượt dọc theo bức tường, ngã xuống đất, hộc ra rất nhiều máu: “Khụ!”
Tể Tể lắc lắc cái đầu nhỏ, ngẩng gương mặt đỏ bừng lên, đôi mắt to tròn bịt kín một tầng sương, ngơ ngác ngước mắt nhìn Jesse đang cầu tha thứ.
Sau đó, đôi mắt mơ màng kia bỗng trợn trừng lên, như muốn xác nhận điều gì, rồi cô bé vung vẩy tay nhỏ, nghiêng ngả chạy tới bên cạnh Jesse.
Vừa đi, bé vừa lẩm bẩm gì đó. Rõ ràng thoạt trông chỉ là một cô nhóc mũm mĩm, đáng yêu, nhưng một khi ra tay lại toát lên khí thế không ai địch lại.
“Chú cũng là kẻ xấu!”
“Chú cũng đáng bị đánh!”
“Xem bản Tể Tể đây!”
“Vèo! Bốp!”
***
Dường như Tể Tể đã tìm được cách đánh nhau mới, vừa đánh, bé vừa tự lồng tiếng cho mình.
“Hây!”
“Ha!”
“Gừ!”
“Chạy đi đâu?”
“Ăn một đá của bản Tể Tể đi!”