Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1473:
Jesse: “...”
Lúc này, Jesse có né cũng không còn kịp, nhưng hiện tại anh ta đang đứng trước mặt Minh Vương, không thể thẳng tay đánh bị thương một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi như vậy được.
Bởi đã bàn bạc xong chuyện hợp tác đâu! Nếu lúc này anh ta dám giết đám quỷ của địa phủ Hoa Quốc thật, tuyệt đối không còn cơ hội nhắc tới việc hợp tác nữa!
Nhưng nếu không đánh trả mà đứng yên chịu trận thì bức bối cho anh ta lắm, nhất là khi đối thủ chỉ là một đứa nhóc, còn vừa đánh vừa lồng tiếng nữa chứ.
Giọng thì rõ non nớt mà dữ không chịu nổi!
Đã thế còn toàn nhắm vào chỗ hiểm yếu!
Jesse khổ không thể tả, lại không thể tự làm mình xấu mặt, cho Minh Vương cơ hội chế giễu, thế là chỉ đành mím môi, nén ngụm máu chực trào nơi cổ họng xuống, cố gắng chống cự.
Chẳng bao lâu sau, trên trán anh ta đã chảy đầy mồ hôi lạnh.
Jesse tìm cơ hội liếc nhìn Minh Vương, tức giận chất vấn: “Phong Đô Đại Đế, chẳng lẽ đây chính là văn hoá đãi khách của Hoa Quốc mấy người?”
Không đợi Minh Vương lên tiếng, Tể Tể đã nóng nảy há miệng quát lại trước: “Văn hoá đãi khách cái gì? Bản Tể Tể không biết, càng không muốn nghe lời kẻ xấu nói! Bản Tể Tể thích đánh cơ! Hây! Bản Tể Tể lại đánh!”
“Hây da! Bản Tể Tể giẫm này!”
***
Trong một thoáng thất thần, gương mặt anh tuấn ngời ngời của Jesse đã vinh hạnh trúng một cước của Tể Tể. Khoảnh khắc đó, anh ta như nghe thấy tiếng xương gò má của mình vỡ vụn.
Tể Tể lại dùng mặt anh ta làm điểm tựa, nhảy bật ra, sau đó trở tay tung một đấm thật mạnh vào hốc mắt Jesse, đồng thời vui vẻ hô hào: “Bản Tể Tể đấm này.”
Jesse: “...”
Minh Vương đang Ngồi trên ngai vàng xem trò hay: “...”
Líc này, Minh Vương mới muộn màng nhận ra con gái cưng của mình có gì đó không đúng.
Diêm Quân Thập Điện Chuyển Luân Vương ngó tới ngó lui, sau đó vội vàng tiến lại gần Minh Vương, nhỏ giọng nói chuyện với ông ấy.
“Vương này, có phải… công chúa nhỏ… hơi hung tàn quá rồi không?”
Minh Vương liếc ông ta: “Thế để bổn toạ bảo Tể Tể đừng đánh tên đáng chết kia nữa, thay vào đó hãy luyện tập với ông ha, thấy sao?”
Khoé miệng Chuyển Luân Vương giật giật, cười trừ đứng dậy: “Vẫn nên đánh tên đáng chết kia thì hơn!”
“Đánh hay lắm! Ai bảo chúng dám chơi trò dương đông kích tây!”
“Cũng không thèm nghĩ xem “Binh pháp Tôn Tử” là của ai, đó là tinh hoa của Hoa Quốc chúng ta đấy! Dám chơi chiêu này với chúng ta hả? Bị Tể Tể đập chết cũng đáng lắm!”
Khóe miệng Minh Vương cong lên, ánh mắt khi nhìn con gái cưng vừa bi bô la hét vừa huơ tay múa chân chứa đầy sự cưng chiều.
Thế nhưng khi quay sang nói chuyện với Chuyển Luân Vương, nụ cười dịu dàng, chiều chuộng trên môi chợt biến mất, theo đó là giọng điệu bất mãn: “Tể Tể đánh họ lúc nào?”
Chuyển Luân Vương ngẩn người, nhất thời không biết phải tiếp lời làm sao.
Bấy giờ, Tống Đế Vương cũng đã có mặt, đúng lúc nghe thấy những lời này của Minh Vương, bèn bảo: “Tể Tể đánh họ khi nào, Tể Tể chỉ đang tập luyện với họ, vậy thôi.”
Chuyển Luân Vương: “... À, đúng rồi ha! Tập luyện! Tập luyện thôi!”
Minh Vương liếc nhìn Tống Đế Vương đầy ẩn ý, trên gương mặt đẹp trai xuất chúng hiển lộ biểu cảm thong dong, tự tại: “Vẫn là Tống Đế Vương nảy số nhanh, không chỉ thích động não mà còn giỏi động lưỡi nữa.”
Tống Đế Vương: “...”
Sao cứ có cảm giác Vương đang cà khịa ông ta ấy nhỉ.
Chẳng lẽ Vương đã biết chuyện ông ta phát hiện ra thân phận thật của Tể Tể?
Không thể nào!
Tên chó Cửu Phượng kia còn đang hậm hực tự nhốt mình trên trần gian, sắp sụp đổ tới nơi mà. Còn Vương thì dạo gần đây toàn ở miết dưới địa phủ, nên hai người họ làm gì có cơ hội gặp mặt nhau.
Thấy Tống Đế Vương không nói lời nào, Minh Vương nhíu mày, kéo dài giọng hỏi: “Tống Đế Vương, chẳng lẽ bổn tọa nói không đúng hả?”
Mẹ kiếp!
Ông ta dám khẳng định lúc này trong lòng Vương đang có rất nhiều suy nghĩ không an phận cho xem! Vấn đề là ông ta không có bằng chứng.
Tống Đế Vương mím môi, bình tĩnh nở nụ cười đầy nhã nhặn: “Cảm ơn lời khen của Vương, có điều là Diêm Quân Nhất Điện của địa phủ, kỳ thật bản quân có rất nhiều điều cần lo nghĩ, như là nên làm gì cho con dân của bản quân dưới địa phủ chẳng hạn!”
Ý cười trên mặt Minh Vương dần trở nên bí hiểm: “Đúng vậy! Là Diêm Quân Nhất Điện của địa phủ, quả thật Tống Đế Vương cần phải lo nghĩ rất nhiều, kết quả lả nảy sinh cả trăm nghìn mưu mô sâu xa luôn ha!”
Sau khi nghe thấy những lời này của Minh Vương, nụ cười trên mặt Tống Đế Vương trở nên cứng đờ, sự tức giận chợt loé qua đáy mắt.
Nhưng chỉ một giây sau đó, ông ta đã lấy lại bình tĩnh: “Vương…”.
Vừa mới mở lời, còn chưa kịp nói gì, thì ở bên kia, Tể Tể đang đánh Jesse tòe đầu, khiến anh ta phải liên tục lui về sau, bỗng nhạy bén cảm ứng được sự thay đổi trong cảm xúc của Tống Đế Vương, thế là bé lập tức quay đầu chạy về phía ông ta.
“Dám bất kính với cha Minh Vương hả? Xem bản Tể Tể đây!”
Vừa dứt câu, nắm đấm chắc nịch không ai địch nổi kia lập tức hướng thẳng vào mặt Tống Đế Vương.
Tống Đế Vương: “...”
Đệch!
Ông ta có nghĩ tới chuyện gì xấu xa đâu!
Lúc này uy áp tới từ quy tắc địa phủ đã đập vào mặt, dù ông ta có muốn tránh cũng chẳng còn kịp.