Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1471:
“Cậu bé à, cháu ngồi đây chờ bà chút nhé, để bà ra ngoài xem thử…”
Hoắc Tư Tước: “…”
Một chị gái mới mười bảy, mười tám tuổi lại tự xưng là bà, đáng sợ quá đi mất!
Mạnh Bà vừa đi, Hoắc Tư Tước vội hướng mắt nhìn theo bóng lưng bà ấy.
Hàng quỷ đứng chờ húp canh Mạnh Bà để qua cầu Nại Hà đi đầu thai đã sớm giải tán, đám quỷ chạy trốn tứ lung tung, dù có nhân viên địa phủ đứng bên cạnh duy trì trật tự thì vẫn loạn hết cả lên.
Hoắc Tư Tước tập trung tìm kiếm, sau đó phát hiện Tể Tể. Ngoài ra còn thấy bốn năm gã người nước ngoài có hai cái răng nanh ló ra khỏi miệng.
Quỷ hút máu!
Thế mà lại có quỷ hút máu xuống địa phủ!
Hoắc Tư Tước sợ ngây người.
Chắc cha Minh Vương của Tể Tể cũng biết chuyện này nhỉ?
Đương nhiên Minh Vương có biết việc này rồi.
Lý do lần trước ông ấy chạy vội từ tỉnh G về địa phủ là vì hay tin có quỷ hút máu còn sống từ các nước phương tây mò xuống tới địa phủ đấy.
Căn cứ vào quy tắc hoà bình, hữu nghị, Minh Vương quyết định tiếp đón họ tại điện Minh Vương.
Cùng lúc này, quỷ hút máu mới lên ngôi vua đang hiên ngang nói không ngừng nghỉ với Minh Vương, còn ông ấy thì nghe đến mơ màng, sắp ngủ gục tới nơi.
Vua quỷ hút máu Jesse nói tiếng Trung vô cùng lưu loát, sau khi tâm sự hết một ngày một đêm, cuối cùng Jesse cũng chịu tiến vào chủ để chính.
“Đại Đế này, xu hướng hiện tại là hội nhập kinh tế toàn cầu, trên trần gian, Hoa Quốc và nước tôi đã thiết lập mối quan hệ ngoại giao bền vững kéo dài nhiều năm, thế nên tôi hy vọng Đại Đế có thể mở rộng cửa địa phủ tiếp nhận gia tộc quỷ hút máu bọn tôi.”
Minh Vương nhướng mày: “Nếu bổn tọa không đồng ý thì sao?”
Jesse mặc áo bành tô, đeo găng tay trắng khẽ bật cười thành tiếng. Đôi mắt sâu thẳm, vô cùng hút hồn thoáng hiện vẻ lạnh lùng, chậm chậm mở miệng, nói một cách đầy ẩn ý: “Nếu đã vậy…”
Khoé miệng Jesse khẽ nhếch, giọng cực trầm, mang lại cảm giác nguy hiểm cùng cực: “Khả năng cao là các thành viên của gia tộc quỷ hút máu sẽ cảm thấy hơi bất mãn tí tẹo, kết quả là làm ra vài hành động… nằm trong dự tính của bổn vương.”
Minh Vương cười khẩy.
Đúng lúc này, Diêm Quân Thập Điện vội vàng xông từ bên ngoài vào: “Vương ơi, đầu cầu Nại Hà…”
Diêm Quân Thập Điện còn chưa kịp nói hết câu đã bị cái liếc mắt của Minh Vương chặn họng.
Diêm Quân Thập Điện há miệng thở gấp, cưỡng chế bản thân nuốt ngược những lời phía sau về lại bụng.
Tuy ông ta lúc này đã sốt hết cả ruột, nhưng vua quỷ hút máu vẫn còn ở đây, đương nhiên ông ta sẽ không làm trái lời Vương.
Vấn đề là ở bên chỗ cầu Nại Hà, năm con quỷ hút máu kia tự dưng nổi cơn điên, cắn người bất chấp, khiến vô số cư dân dưới địa phủ bị thương, chuyện này…
Thấy vậy, Jesse đắc chí cười lớn: “Đại Đế không tính hỏi vị Diêm Quân này xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì à?”
Minh Vương bật cười, bình thản ngồi yên trên ngai vàng, dáng vẻ lười nhác chẳng chút thay đổi, cứ như thể dù có xảy ra chuyện gì cũng chẳng mảy may ảnh hưởng tới địa phủ.
“Không cần thiết, Thập Điện Diêm Quân của địa phủ ai cũng có trách nhiệm của riêng mình, mà dù có chuyện không tốt xảy ra thật cũng chẳng quan trọng bằng việc nói chuyện với ngài đâu.”
Không chờ Jesse nói thêm gì, Minh Vương nhoẻn miệng cười sâu xa, đặng tiếp tục: “Dù sao ngài cũng là khách lặn lội đường xa tới thăm bổn toạ, nên bổn toạ đâu thể vì chút việc cỏn con mà làm mất thời gian quý báu của ngài được.”
Ánh mắt Jesse càng thêm sâu hoắm, sắc đỏ nơi đáy mắt cứ thấp thoáng như ẩn như hiện. Anh ta sở hữu một đôi mắt mang màu xanh của biển, lúc im lặng nhìn chằm chằm người khác sẽ mang tới cảm giác trầm ổn, phẳng lặng nhưng ẩn bên dưới là nanh vuốt trực chờ.
Minh Vương vẫn bình chân như vại, trường bào gấm thuần một sắc đen phủ lấy cơ thể thon dài, rắn chắc, hoa văn ở viền áo được thêu bằng chỉ vàng chỉ bạc như tỏa chiếu thứ ánh sáng nhàn nhạt, soi rọi cả điện Minh Vương.
Jesse không nói, Minh Vương cũng lười mở miệng.
Trước đó Tể Tể không chỉ gọi Sổ Sinh Tử và bút Phán Quan tới, mà còn tống hai linh hồn sống xuống địa phủ, nên chắc chắn Tể Tể đã trở lại địa phủ.
Có Tể Tể ở đây, Minh Vương hoàn toàn không sợ đám quỷ hút máu Jesse tới địa phủ gây sự.
Thậm chí, ông ấy còn vô cùng hào hứng nhìn Jesse bỗng câm như hến, hy vọng đám quỷ hút máu do Jesse mang tới biết điều mà an phận thủ thường, bằng không hả…
Tể Tể thèm đánh nhau lắm rồi đấy!
Nhớ tới con gái cưng nhà mình, Minh Vương lại không kiềm được mà cười rộ lên.
Điều này khiến Jesse cảm thấy rất khó hiểu, khẽ nhướng mày: “Đại Đế nghĩ tới chuyện gì mà vui vẻ quá vậy?”
Tâm trạng Minh Vương lúc này rất tốt, giọng cũng êm dịu, từ tốn hơn hẳn: “Bổn tọa chỉ đang nghĩ tới con gái của bổn toạ thôi.”
Jesse biết Minh Vương có một cô công chúa nhỏ, thậm chí còn biết cô công chúa đó hiện đang sống trên trần gian. Ngoài ra thì gia tộc của anh ta cũng bắt đầu để ý tới cô công chúa nhỏ đấy rồi.
Có điều anh ta sẽ không nói chuyện này cho Minh Vương biết, bởi muốn mở rộng quy mô gia tộc quỷ hút máu, ắt phải có cả nhân gian và địa phủ của Hoa Quốc, không được thiếu dù chỉ một.