Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1455:
“Hắt xì!”
Tể Tể quay đầu, ngước đầu nhìn Hoắc Tư Tước.
“Anh hai ơi, anh bị làm sao thế?”
Hoắc Tư Tước cũng không biết mình bị gì, gãi gãi mũi, lại hắt xì thêm một cái.
“Hắt xì!”
Tể Tể nghiêng đầu nhìn Hoắc Tư Tước, rồi lại nhìn về phía cầu Nại Hà ở cách hai người không xa lắm.
Tầm mắt của Tể Tể có thể nhìn được rất xa, cô bé có thể thấy được Mạnh Bà ở cách đó hơn một ngàn thước, còn có nồi canh lớn ở trước mặt bà ấy.
Tể Tể nuốt một ngụm nước bọt, đôi mắt sáng long lanh.
“Anh hai, có phải là anh cũng ngửi được mùi canh của bà Mạnh Bà đúng không?”
“Đi thôi, đi thôi, Tể Tể dẫn anh hai đi qua đó uống canh.”
Hoắc Tư Tước lập tức cứng ngắc.
“Tể Tể, không…”
Tể Tể: “Không xa, không xa đâu, Tể Tể là công chúa nhỏ ở Địa phủ, có thể chen hàng được á. Hơn nữa bà Mạnh Bà luôn luôn để dành rất nhiều rất nhiều bát canh cho Tể Tể, đủ để anh em mình uống á.”
Hoắc Tư Tước: “…”
Ôi vãi!
Nếu giờ cậu ấy uống canh Mạnh Bà ở Địa phủ thì tới lúc về lại trần gian cậu ấy có còn nhớ được cha mình không thế?
Tuyệt đối không thể uống.
Hoắc Tư Tước bị Tể Tể kéo bay đi vùn vụt về phía trước vô cùng sốt ruột hoảng sợ mở miệng nói.
“Tể Tể, chúng ta…”
Tể Tể mơ mơ màng màng vừa nuốt nước bọt vừa cười hì hì nói.
“Đủ uống mà. Bà Mạnh Bà nấu canh nhanh lắm, chỉ cần ba phút là có thể nấu được một nồi canh siêu to khổng lồ.”
Hoắc Tư Tước giật mình: “Nhanh thế sao?”
Tể Tể cười híp cả mắt.
“Bà Mạnh Bà nói là chỉ cần chuẩn bị sẵn nguyên liệu, thả vào nồi… Nấu… Sôi sùng sục sùng sục… thế là xong rồi á.”
Tể Tể vừa nói xong thì hai người cũng đã tới gần cầu Nại Hà.
Toàn thân Hoắc Tư Tước run lẩy bẩy.
Không thể uống mà.
Uống vào là quên hết cha mẹ anh chị em luôn á.
Đôi mắt Hoắc Tư Tước xoay tròn, vội vàng ôm lấy bụng.
“Tể Tể. Anh hai đau bụng quá.”
Tể Tể khiếp sợ.
“Không thể nào.”
Hoắc Tư Tước cũng khiếp sợ.
“Vì sao?”
Tể Tể lắc lắc cái đầu nhỏ, sau đó lại nghiêng đầu nghĩ nghĩ, tốc độ phản ứng chậm hơn bình thường rất nhiều.
“Bởi vì… bây giờ anh hai đang là sinh hồn… là linh hồn sống, sinh hồn nha… trừ phi bị quỷ hoặc là người trong Huyền môn tấn công, không thì sẽ không có cảm giác đau.”
Hoắc Tư Tước: “…”
Lúc này Hoắc Tư Tước mới nhớ rằng Tể Tể làm cho linh hồn của cậu ấy cách ly ra khỏi thể xác là vì để giảm sự đau đớn cho cậu ấy.
Lý do này không xài được, Hoắc Tư Tước lập tức đổi sang cái khác.
“Tể Tể, anh hai muốn đi vệ sinh.”
Ánh mắt Tể Tể nhìn xuống vị trí nào đó của Hoắc Tư Tước, đôi mắt to híp lại, nói.
“Anh hai à, sinh hồn… sẽ không thấy… mắc…”
Hoắc Tư Tước còn chưa kịp xấu hổ thì đội ngũ đang xếp hàng chờ đi qua cầu Nại Hà đột nhiên rối loạn.
Có một con quỷ la lớn.
“Chết rồi, có một con quỷ hút máu ở phương Tây tới đây muốn cắn chúng ta. Nếu như bị cắn thì linh hồn của chúng ta sẽ bị thương, ai không có dao thì mau né ra, mau chạy đi. Đi tìm dao bạc tới giết chúng nó.”
Tể Tể còn đang chóng mặt mơ màng trừng mắt lên: “Anh hai, sao thế?”
Hoắc Tư Tước bây giờ đang ở trạng thái linh hồn, nhìn thấy được mấy gương mặt người phương Tây hai mắt đỏ tươi, miệng há ra với răng nanh dài sắc bén.
“Hình như là ma cà rồng.”
Tể Tể đang say lập tức hưng phấn.
Xoa xoa tay, ném thẳng anh hai nhà mình về phía Mạnh Bà, la lên một tiếng rồi chạy về phía đám ma cà rồng kia.
Giọng nói non nớt càng lúc càng xa dần.
“Bà Mạnh Bà ơi, giúp Tể Tể trông anh hai của Tể Tể một tí nhé.”
****
Tể Tể vừa nói hết câu, Hoắc Tư Tước vừa bị bé quăng ra ngoài chợt rơi xuống. Tính ra cũng trùng hợp lắm, nơi cậu ấy chuẩn bị đáp đất lại là nồi canh to đùng đang bốc khói ùng ục.
Nếu không phải Mạnh Bà kịp thời duỗi tay tóm lấy cậu ấy, có lẽ nồi canh hôm nay của Mạnh Bà đã có thêm một nguyên liệu mới rồi!
“Ôi chao, cậu bé à, không thể ăn canh của bà kiểu đó được! Ăn kiểu này thì có về được nhân gian cũng chẳng phải về bằng đường cất tiếng khóc chào đời đâu!”
Hoắc Tư Tước ôm ngực, ngẩng đầu định cảm ơn: “Cảm…”
Còn chưa kịp nói hết câu, Hoắc Tư Tước lại nhìn thấy dáng vẻ của Mạnh Bà trong lời đồn, lập tức ngây ra như phỗng.
“Chị là…”
Trên người Mạnh Bà là chiếc áo sơ mi cách tân kiểu Trung bằng vải lanh, tóc được vấn lên bằng một chiếc trâm gõ như những cô gái thời xưa, trông rất giản dị, tự nhiên. Làn da trắng, bờ môi đỏ, dáng mày tựa núi, mắt hạnh to tròn, thoạt nhìn chẳng khác nào một chị gái mới mười bảy, mười tám tuổi.
Nhưng khi bà ấy mở miệng lại phát ra âm thanh vô cùng hiền từ, hòa ái: “Chào bạn nhỏ, bà là Mạnh Bà trong truyền thuyết đây.”
Không chờ Hoắc Tư Tước tiếp lời, Mạnh Bà lại nhoẻn miệng cười đầy hiền từ, đặng nói: “Bạn nhỏ này, cháu là anh hai của Tể Tể trên trần gian đúng không?”
Hoắc Tư Tước: “…”
Lâu lắm rồi ở mới có người gọi cậu ấy là bạn nhỏ đấy! Giờ cậu ấy đã cao một mét bảy tám, còn có sáu múi bụng…
Trong lúc Hoắc Tư Tước còn đang sợ ngây người khi biết Mạnh Bà lại là một chị gái trẻ trung, xinh đẹp, Mạnh Bà bỗng kéo cậu ấy ra phía sau, sau đó vung tay, tạo thành một lá chắn.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ