Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1467:

“Cửu Phượng, tôi nói lại lần nữa, đây là ý của anh hai tôi đó.”

Cửu Phượng càng nóng nảy hơn.

“Là ý của anh ta thì ông đây càng không đi! Đệt! Coi ông đây là cái gì hả? Chó gác cửa hay tấm khiên? Ông đây là đại yêu vạn năm đến từ địa phủ đấy!”

Hoắc Trầm Vân cạn lời, sau đó khóe miệng nhếch lên, cười híp mắt nói.

“Được rồi! Không muốn đi thì thôi, tôi về nói với Tể Tể một tiếng, bảo là...”

Một tiếng chim thét chói tai vang vọng khắp âm trạch Tiểu Tam, khiến âm trạch Tiểu Tam chấn động đến mức điếc cả tai, chỉ hận không thể đập chết tên Cửu Phượng này!

Hoắc Trầm Vân không phải quỷ nên không hề bị ảnh hưởng.

“Bỏ đi, tôi không nói cho anh hai biết đâu, tôi đi trước đây, hẹn không bao giờ gặp lại!”

“A a a! Hoắc Trầm Lệnh, kiếp trước ông đây thiếu nợ anh hay gì?!!!”

Cửu Phượng nổi trận lôi đình muốn dùng lời lẽ thô lỗ hỏi thăm tổ tiên mười tám đời nhà họ Hoắc, lúc này đã hóa thành một cơn gió lạnh bay ra khỏi phòng, định mạnh bạo thổi bay Hoắc Trầm Vân, nhưng lại sợ hãi Hoắc Trầm Vân sẽ quay về mách với Minh Tể Tể.

Cuối cùng chín cái đầu nghiến răng nghiến lợi, phát ra tiếng lạch cạch rồi bay thẳng về phía nhà cũ của nhà họ Hoắc.

Hoắc Trầm Vân thấy vậy, cười híp mắt nhắc nhở anh ta.

“Cửu Phượng, nhớ đừng để người trong nhà cũ phát hiện đấy! Đương nhiên trừ hình dạng con người ra, dù gì ở nhà cũ bên đó cũng có người giúp việc và tài xế.”

Lông của Cửu Phượng còn không mọc được vài cọng: “…”

Anh ta tức giận đến mức dùng móng vuốt điên cuồng vò đầu, kết quả là trên chín cái đầu chỉ mọc vỏn vẹn có ba sợi lông ấy, sau cú vò thô bạo vừa rồi, cả ba sợi lông đều rụng sạch.

Cửu Phượng: “... Á á á! Sao ông đây thông minh như vậy! Lần này ông đây đúng là thông minh quá xá luôn!!!”

Nghe được âm thanh đầy tức giận của Cửu Phượng, Hoắc Trầm Vân yên tâm rồi.

Có điều nghĩ đến cháu trai Tư Tước vẫn đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh, sắc mặt của Hoắc Trầm Vân lại tối sầm.

Đi được vài bước, anh ấy nhận được cuộc gọi từ số lạ.

“Trầm Vân, cô là cô út Hoắc Khánh Từ của cháu đây.”

Hoắc Trầm Vân đang định cúp điện thoại thì giọng nói của Hoắc Khánh Từ lại vang lên.

“Muốn biết ai đã bắt cóc Tư Tước không? Nếu muốn thì ra ngoài gặp mặt rồi nói chuyện.”

****

Hoắc Trầm Vân nghe thế thì cười ha ha một cái rồi nói.

“Gặp cái đầu bà ấy.”

Hoắc Trầm Vân không chờ Hoắc Khánh Từ nói xong thì cúp điện thoại luôn, sau đó tiện tay chặn luôn số điện thoại của bà ta.

“Tưởng ông đây ngu à? Bộ tưởng ông đây không biết ba cái trò mèo của mấy người chắc? Đầu tiên là ra tay với Tư Tước, sau đó ra tay với từng người từng người một, ba cái trò này trong phim chiếu đầy.”

Hoắc Trầm Vân gãi gãi sau gáy, tiếp tục đi xuống núi.

Vừa đi vừa lầm bầm.

“Hy vọng Tể Tể có thể tìm được thằng cháu Tư Tước đáng thương của mình về sớm. Đừng để muộn quá tới lúc trải nghiệm qua nhúng chảo dầu sôi bị dọa xỉu tại địa phủ về không được thì chết toi.”

Mà Hoắc Tư Tước bị Tể Tể dẫn tới Địa phủ đúng là đã bị dọa sợ không nhẹ.

Nếu như là bình thường thì Tể Tể sẽ không để cho người trong nhà thấy cảnh khủng bố máu me ở Địa phủ.

Nhưng mà khổ nỗi Tể Tể hiện đang say.

Say xỉn nên vô cùng nhiệt tình.

“Anh hai ơi, anh xem nè, đây chính là Địa phủ đó.”

Hoắc Tư Tước thấy xung quanh khắp nơi đều là sa mạc cát vàng hoang vu, khóe miệng giật giật.

Cậu ấy đoán là địa phủ rất âm u, nhưng lại không ngờ rằng ở đây lại giống một sa mạc hoang vắng hơn.

Quả thật là… không có gì hay để xem cả.

Tể Tể ở bên cạnh bập bẹ hỏi.

“Anh hai ơi, có phải là rất thú vị không anh?”

Hoắc Tư Tước quyết định sẽ không nói dối với Tể Tể.

“Cũng bình thường. Giống sa mạc hơn.”

Tể Tể: “…”

Tể Tể đang say ngà ngà nghe thế thì nghiêng đầu nhỏ qua một bên, đôi mắt to tròn chuyển qua chuyển lại mơ mơ màng màng.

“Thế ạ…”

Hoắc Tư Tước nhắc nhở cô bé: “Tể Tể, hai tên bắt cóc đâu rồi?”

Tể Tể cười hi hi.

“Anh hai, Tể Tể dẫn anh đi tìm bọn họ nhé.”

Hoắc Tư Tước còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Tể Tể kéo bay đi ra ngoài.

Tốc độ rất nhanh, dù cho bây giờ cậu ấy đang là linh hồn thì vẫn cảm nhận được đầu sắp bị gió thổi bay.

“Tể Tể… bay…”

Ba chữ “chậm một tí” còn chưa nói ra thì Tể Tể đã cười hì hì gật đầu.

“Tể Tể biết rồi. Anh hai, anh cứ yên tâm, ở Địa phủ thì Tể Tể có chạy nhanh hơn cũng không có ai phạt cả. Bọn họ cũng không can thiệp được.”

Hoắc Tư Tước há hốc mồm.

Cậu ấy đâu có ý vậy đâu?

“Không phải, Tể Tể, anh hai không có ý… Á!”

Hoắc Tư Tước còn chưa nói xong thì đã bị Tể Tể kéo bay đi hơn ba trăm mét.

Tể Tể dường như còn thấy chưa đủ nhanh, cái đầu nhỏ nghiêng qua một bên hỏi Hoắc Tư Tước.

“Anh hai ơi, anh thấy sao ạ? Lúc nãy Tể Tể vừa mới tăng tốc đó.”

Hoắc Tư Tước bị gió thổi muốn rời ra từng mảnh.

Tể Tể thấy thế thì bàn tay nhỏ đưa lên điểm nhẹ lên mi tâm của cậu ấy một cái, giải thích bằng giọng nói non nớt.

“Như vậy sẽ không sao rồi, anh hai ơi, chúng ta tăng tốc lên 1000km/h nhé, không thì không đuổi kịp xe tới Hoàng Tuyền đâu.”

Toàn thân Hoắc Tư Tước như muốn tan rã.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free