Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1468:

“Bao… bao nhiêu… cơ?”

Tể Tể đã thu tay lại, đôi mắt to nhìn bốn phía như đang xác định phương hướng.

“1000km/h á, không đủ ạ? Để lát Tể Tể tăng tốc thêm chút nhé.”

Hoắc Tư Tước há mồm, gió lạnh thấu xương tràn vào miệng.

Gió vào trong miệng, bay thẳng tới cổ họng rồi tràn xuống nội tạng.

Hoắc Tư Tước bị nghẹn không thể nói được ra lời.

Tể Tể đã tìm được phương hướng đúng, nắm lấy cậu ấy rồi lại bay vút theo hướng đó như tên lửa.

Xung quanh bốn phía âm u mờ nhạt truyền ra tiếng cười lảnh lót của Tể Tể.

“Anh hai, bây giờ làm 800km/h nè, đây là 1000km/h, đây là 1200km/h…”

Hoắc Tư Tước: “…”

Đệch!

Cậu ấy cảm giác toàn bộ nội tạng đã bị gió lạnh xuyên thủng.

Khuôn mặt cậu ấy bị gió mạnh tạt đến mức bẹo hình bẹo dạng.

Tể Tể vẫn còn đang nói chuyện với cậu ấy.

“Anh hai cứ yên tâm, có sức mạnh của Tể Tể bảo vệ thì gió âm không đánh tan linh hồn của anh hai được đâu. Tể Tể còn có thể dẫn anh hai bay nhanh hơn nữa được á.”

Hoắc Tư Tước không thể nói được một chữ nào, chỉ có thể nắm chặt lấy bàn tay Tể Tể, cậu ấy cảm thấy chắc mình sẽ là người nhà họ Hoắc đầu tiên ngủm tại Địa phủ này.

Chờ tới khi Tể Tể dừng lại thì Hoắc Tư Tước đã cảm thấy linh hồn này đã không còn là của mình.

Tôi là ai?

Đây là đâu?

Đã có chuyện gì xảy ra?

Xung quanh đỏ đỏ tím tím là cái gì thế nhỉ?

Tể Tể thả tay Hoắc Tư Tước ra, tay nhỏ bụm miệng cười hì hì.

“Anh hai, đây là tầng thứ nhất của địa ngục đó, hai chú xấu xa vì muốn hại Tể Tể nên không cần phải thẩm vấn mà bị đưa thẳng tới đây để trải nghiệm từ tầng thứ nhất tới tầng thứ mười tám luôn đó.”

Hoắc Tư Tước: “…”

Thấy anh hai nhà mình không nói gì, chỉ có đôi mắt trợn to hết cỡ, Tể Tể nghĩ là chắc cậu ấy đang rất tò mò nên nhanh chóng nắm lấy tay anh hai mình kéo đi về phía trước, vừa đi vừa giới thiệu.

“Anh hai xem nè, đây là đầu lâu.”

“Anh hai, anh hai, đây là ruột.”

“Anh xem nè, đây là… Hở? Trắng trắng mềm mềm?”

Một nhân viên công tác ở Địa phủ đứng bên cạnh nhanh chóng cười giải thích.

“Công chúa nhỏ, đây là óc đấy ạ. Vừa mới được móc ra đấy, rất tươi. Vị ngon hơn tàu hủ nhiều, công chúa nhỏ có muốn nếm thử một miếng không?”

Thế là Tể Tể quay qua giới thiệu với Hoắc Tư Tước.

“Anh hai, đây là óc vừa mới được móc ra á, anh có muốn nếm thử một miếng hông?”

Hoắc Tư Tước: “…”

Dạ dày sôi sùng sục, nhưng bởi vì đang là linh hồn nên dù Hoắc Tư Tước có muốn nôn cũng không nôn ra được gì.

Hai mắt tối sầm, Hoắc Tư Tước tưởng là mình có thể ngất được rồi.

Nhưng kết quả thì lại không được.

Cậu ấy có thể cảm nhận được Tể Tể đang tới gần bên người, cả người trôi lơ lửng, cô bé dùng khuôn mặt nhỏ kề sát vào má của cậu ấy.

Sau đó ngơ ngác hỏi.

“Ủa? Anh hai đang ngủ hả?”

Nhân viên công tác địa phủ đứng ở bên cạnh nhanh chóng kéo cái cáng xe cứu thương đang chứa con quỷ vừa mới bị giải phẫu xong, vội vàng dọn sạch đống óc não ở trên xe.

“Công chúa nhỏ, ở đây có cái cáng xe cứu thương nè, ngài để anh hai của ngài lên đây nằm nè.”

Tể Tể cũng ngáp một cái, có vẻ như rất buồn ngủ, nhưng cô bé lại càng thấy hưng phấn hơn.

Hiếm có dịp anh hai tới Địa phủ một chuyến, nhất định phải giới thiệu Địa phủ cho anh hai xem cho biết.

Mới có tầng thứ nhất thôi, còn rất nhiều rất nhiều nơi anh hai còn chưa được xem đâu.

Tể Tể say mơ mơ màng màng nghỉ nghĩ, cảm thấy không thể để cho anh hai xuống đây một chuyến mà về tay không được.

Dù sao thì lần trước bác cả tới đây cũng ở được có tí xíu rồi lại vội vã chạy về trần gian, Tể Tể vô cùng tiếc nuối.

Thế là Tể Tể gật cái đầu nhỏ, đôi mắt khép hờ lại, miệng hát ngâm nga.

“Ngủ… đúng rồi, anh hai, anh mau nằm xuống đây… Tể Tể… Tể Tể đẩy anh đi chơi.”

Hoắc Tư Tước không ngất đi nhớ lại cuộc nói chuyện của nhân viên công tác Địa phủ cùng với Tể Tể, lại nghĩ tới mấy thứ ở trên cáng xe cứu thương, cậu ấy lập tức mở mắt ra, lắc đầu lia lịa.

“Không… Tể Tể, anh không cần, anh hai không mệt… anh hai rất… rất tỉnh táo. Chúng ta…”

Tể Tể cười hì hì cắt ngang lời cậu ấy.

“Chúng ta đi tầng thứ hai của Địa ngục thôi. Đi nào.”

Hoắc Tư Tước: “…”

Từ tầng thứ hai tới tầng thứ mười tám, Hoắc Tư Tước đã tê liệt.

Ông trời ơi.

Đây là thứ mà một học sinh cấp hai như cậu ấy có thể được nhìn hay sao hả?

Cậu ấy đoán chắc ngay cả cha của cậu ấy cũng không thể nhìn được mấy cảnh khủng bố như vậy đâu.

Kết quả Tể Tể say xỉn lại nói với cậu ấy.

“Anh hai, chúng ta chỉ mới có đi tham quan có một chỗ à. Còn sông Vong Xuyên nữa, còn có cầu Nại Hà, thành Uổng Tử… Địa phủ còn có nhiều khu mới mở rộng nữa lắm. Đi nào, Tể Tể dẫn anh hai đi tham quan nhé.”

Hoắc Tư Tước: “…”

Có ai không, mau cứu tôi với.

Tôi hứa sẽ làm người tốt mà.

[Hoắc Tư Tước: Vì sao tour du lịch này chỉ có mình tôi thế? Mong sẽ có một tour nhiều người!!!]

****

Ý kiến của Hoắc Tư Tước có quan trọng không?

Nếu như Tể Tể không uống say thì đương nhiên là vô cùng quan trọng.

Nhưng mà vấn đề là hiện Tể Tể đang say.

Cho nên ý kiến của cậu ấy chẳng đáng một đồng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free