Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1466:

Hoắc Trầm Lệnh vốn định lập tức phủ nhận, nhưng sợ bà cụ Hoắc nhìn thấu, vì vậy vẫn im lặng một lúc như thường ngày rồi mới nhàn nhạt lên tiếng.

“Bọn nhỏ đều không sao, cho dù Tương Uyên gặp chuyện thật thì đó cũng là việc của anh ta! Những chuyện của yêu ma quỷ quái bọn họ, chúng ta cũng không thể nhúng tay vào được.”

Bà cụ Hoắc "ừ" một tiếng.

“Tuy nói như vậy, nhưng dù sao cậu ấy cũng là cha ruột của Tiểu Tương.”

Hoắc Trầm Lệnh kiên định nói.

“Anh ta bất tử mà!”

Bà cụ Hoắc: “Ơ? Sao mẹ lại quên mất điều này nhỉ?! Vậy bỏ đi, chúng ta không nhắc đến cậu ấy nữa. Nếu thật sự gặp phải chuyện gì thì quá lắm là bị người ta chôn sống thôi, cũng coi như được về quê nhà rồi!”

Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười.

“Ai tới gia trang nhà họ Hoắc vậy mẹ?”

Giọng điệu của bà cụ Hoắc bỗng chốc trở nên lạnh lùng.

“Là Trương Giai Oánh - con dâu út của bác ba của con, vợ của Hoắc Chí Dũng chứ ai! Còn dẫn theo hai đứa con trai mất dạy nhà cô ta đến nữa.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Để con bảo vệ sĩ qua đó xử lý.”

Bà cụ Hoắc trực tiếp từ chối.

“Tạm thời không cần đâu, trước mắt tụi nó cũng tương đối an phận.”

Hoắc Trầm Lệnh lại không nghĩ như vậy, nhất là khi Tư Tước vẫn còn đang nằm trong phòng bệnh.

Giọng điệu của ông trở nên lạnh nhạt hơn.

“Bọn họ đến để xin tiền sao?”

Bà cụ Hoắc cũng không giấu giếm.

“Đúng vậy! Nguyên cái gia đình này nếu không có việc nhờ vả thì đã không đến đây rồi. Lần này không chỉ muốn vòi tiền mà còn muốn mua một căn nhà trong thành phố rồi chuyển hộ khẩu của hai đứa nhỏ qua đó, còn nhờ cha con tìm cách chuyển hai đứa nhỏ đến trường của Tư Tước và Tư Thần nữa chứ.”

Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh lạnh như băng.

“Không phải bốn năm trước đã mua một căn nhà ở thành phố cho bọn họ rồi sao? Hình như hai đứa nhỏ đó cũng đang học ở thành phố mà?”

Nhắc tới chuyện này, giọng nói trong điện thoại của bà cụ Hoắc cũng mang theo sự tức giận.

“Còn không phải sao! Nhưng nửa miếng bánh ngô của mẹ chồng nhà người ta có hạn sử dụng vĩnh viễn, giống như tấm kim bài miễn trừ tử thời cổ đại vậy đó. Chỉ cần tồn tại qua thì mãi mãi có giá trị!”

Hoắc Trầm Lệnh trầm giọng nói.

“Cũng là do bao nhiêu năm nay cha mẹ quá dung túng bọn họ! Từ lâu con đã nói không cần quá quan tâm đến bọn họ rồi mà, ân tình cần trả chúng ta đã sớm trả hết rồi.”

Bà cụ Hoắc cứng họng.

Dù sao thì trước khi Tể Tể đến nhà họ Hoắc, bà ấy và ông cụ Hoắc bị tà ma làm mờ tâm trí, luôn có thành kiến với gia đình con trai thứ hai.

Con trai thứ hai không đồng tình chuyện gì, bà ấy và ông cụ lại càng thích làm ngược lại.

Con trai thứ hai không hài lòng với cách cư xử của gia đình nhà chị dâu thứ ba, vậy nên bà cụ Hoắc và ông cụ Hoắc hầu như đáp ứng mọi yêu cầu của bọn họ.

Ngay cả bên phía Trầm Huy... cũng gần như vậy.

Nghĩ tới đây, bà cụ Hoắc ngượng ngùng ho khan một tiếng.

“Ối trời, người mà, lớn tuổi rồi, đôi khi mắt nhìn không được tốt lắm.”

Hoắc Trầm Lệnh thản nhiên đáp.

“Đầu óc cũng không được tốt!”

Bà cụ Hoắc tức giận.

“Hoắc Trầm Lệnh!”

Hoắc Trầm Lệnh không hề sợ hãi.

“Con chỉ nói sự thật thôi!”

Bà cụ Hoắc: “...”

Bà ấy cảm thấy mắc nợ Hoắc Trầm Lệnh, bên cạnh đó những lời con trai nói vô cùng có lý, bà ấy thật sự bất lực trước đứa con trai thứ hai này rồi.

Bà cụ Hoắc phiền muộn ngẩng đầu nhìn bầu trời đã có chút u tối.

“Trầm Lệnh, Tể Tể đâu? Hay là hôm nay đợi bọn trẻ tan học, mẹ bảo tài xế bên nhà cũ đến đón mấy đứa nhỏ đến nhà cũ nhé?”

Hoắc Trầm Lệnh từ chối không chút do dự.

“Hôm nay không phải là cuối tuần, bọn nhỏ phải quay về trang viên nhà họ Hoắc.”

Bà cụ Hoắc nghiến răng giận dữ: “Thế mẹ nhớ mấy đứa nhỏ nên muốn bọn nhỏ qua đây ở cùng cũng không được à?”

Hoắc Trầm Lệnh dùng lời của ông cụ Hoắc đáp lại.

“Cha nói không tuân theo quy tắc thì sẽ không làm tốt được việc gì cả! Nếu đã quyết định rồi thì cứ làm theo quy tắc thôi.”

Bà cụ Hoắc: “...”

Cuối cùng, bà cụ Hoắc tức giận đến mức trực tiếp cúp điện thoại.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn cuộc gọi đã kết thúc, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thật sợ mẹ của ông kiên quyết muốn gặp bọn nhỏ, bọn nhỏ thì không thể quay về nhà cũ, nhưng lỡ như bà ấy đến trang viên thăm bọn nhỏ thì sao?

Vậy chuyện Tư Tước bị bắt cóc và bị thương nặng không thể che giấu được rồi.

Hoắc Trầm Lệnh ở trong phòng trông nom đứa con trai thứ hai suốt cả đêm qua, lúc này vì nghe điện thoại nên mới ra ngoài hít thở không khí một lát.

Tư Tước vẫn còn đang hôn mê bất tỉnh.

Nghĩ tới việc Tương Uyên đã rời khỏi nhà cũ, lông mày của Hoắc Trầm Lệnh lại nhíu chặt.

Ông gọi điện cho Hoắc Trầm Vân ở trong trang viên.

“Trầm Vân, có lẽ Tương Uyên đã xuống địa phủ rồi, em đi ra sau núi một chuyến, bảo Cửu Phượng đến nhà cũ canh giữ đi.”

“Ok, anh hai.”

Trong căn âm trạch Tiểu Tam ở sau núi, Cửu Phượng trốn trong phòng không chịu ra ngoài, Hoắc Trầm Vân đứng trong sân nhẹ nhàng nói chuyện với anh ta.

“Này Cửu Phượng, chỉ bảo anh qua đó trông coi giùm, đề phòng bất trắc thôi mà.”

Cửu Phượng gắt gỏng lên tiếng.

“Ông đây thích ở lì ở đây, không đi đâu cả!”

Hoắc Trầm Vân hít một hơi thật sâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free