Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1465:
Hoắc Trầm Vân líu lưỡi.
“Cốc An An?”
Nhắc đến Cốc An An, vẻ mặt của Hoắc Trầm Huy phức tạp, càng nhiều hơn là căm hận.
“Đúng!”
Mới bắt đầu Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp hiểu, đợi đến khi nhớ lại lúc trước Hoắc Tư Thần từng nói với anh ấy rốt cuộc Cốc An An là cái gì, vẻ mặt anh ấy bỗng trở nên trầm trọng.
“Tồn tại như nó, liệu có khả năng bởi vì bị nhà họ Hoắc đuổi đi nên sinh lòng oán hận với nhà họ Hoắc, sau đó báo thù nhà họ Hoắc?”
Hoắc Trầm Lệnh lại gọi một cuộc điện thoại.
Hoắc Trầm Huy thấy em hai không có ý định nói chuyện, ông ấy tiếp lời của Hoắc Trầm Vân.
“Rất có khả năng, nhưng Hoắc Khánh Từ cũng không dễ chung sống, thủ đoạn cũng rất lợi hại.”
Hoắc Trầm Vân lập tức nhớ đến đến bốn đứa nhóc Tư Lâm, Tư Cẩn, Lục Hoài và Tư Thần.
Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu thì dễ nói, đều không phải người.
Nhưng bốn anh em Tư Lâm đều là người bình thường.
Tục ngữ nói chỉ có ngàn ngày làm trộm, không có ngàn ngày phòng trộm.
Nếu như bốn đứa nhỏ này lại bị bắt cóc… Hoắc Trầm Vân rùng mình, vẻ mặt cũng theo đó mà trầm xuống.
“Anh cả, anh em, em đi trông đám Tư Lâm.”
Hoắc Trầm Huy gật đầu.
“Đi đi.”
Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại xong, nhìn về phía Hoắc Trầm Vân đã đi đến cửa thang máy.
“Sau khi quay về thì nói với đám Thỏ Đen, bảo bọn chúng mỗi đứa trông một người!”
Hoắc Trầm Vân dừng bước, đáy mắt lộ ý cười.
“Vâng!”
…
Cửa phòng phẫu thuật được mở ra, Cố Thích Phong đích thân đẩy Hoắc Tư Tước hôn mê bất tỉnh ra ngoài.
Cười cười nhìn anh em nhà họ Hoắc.
“Yên tâm, chắc là thằng nhóc này đi du lịch rồi.”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Huy thay đổi.
Trong đầu Hoắc Trầm Lệnh thoáng qua tình huống anh cả, Trầm Vân và Bạc Dịch Ninh cũng từng hôn mê bất tỉnh nhưng cơ thể không kiểm tra ra được bất cứ bệnh nào, ấn đường nhíu lại của ông ấy lại nhanh chóng thả lỏng.
“Tôi gọi thêm một cuộc điện thoại.”
Cố Thích Phong cười híp mắt, gật đầu.
“Đi đi đi đi, tôi với anh Trầm Huy đưa Tư Tước vào phòng bệnh.”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu, xoa mặt của Tư Tước, trong đáy mắt là sự dịu dàng và yêu thương đến bản thân mình cũng không nhận ra.
Cố Thích Phong trông thấy, không khỏi trêu đùa.
“Ôi trời, nếu như Tư Tước tỉnh lại nhìn thấy vẻ mặt này của anh, đoán chừng phải nhảy lên trời mất!”
Hoắc Trầm Lệnh không vui trừng mắt nhìn anh ấy một cái.
“Chán mặc áo blouse trắng rồi?”
Cố Thích Phong cười he he: “Sao thế được? Tôi còn muốn mặc năm trăm năm!”
Hoắc Trầm Lệnh ném lại một câu: “Sau này đến địa phủ, mặc bao nhiêu năm cũng được”, rồi quay người đi đến cửa sổ tiếp tục gọi điện thoại.
Khóe môi Cố Thích Phong co giật.
Hoắc Trầm Huy trông thấy, cũng không nhịn được mà cười lên.
“Đã nhiều năm như vậy rồi, bị em ấy đâm bao nhiêu đao rồi?”
Cố Thích Phong cười lên.
“Có lẽ không đùa một chút liền thấy không thoải mái đi!”
Hoắc Trầm Huy vui không chịu được.
Hai người đẩy Tư Tước, rất nhanh đã vào trong phòng bệnh VIP.
Mà điện thoại của Hoắc Trầm Lệnh vừa gọi được, liền nghe thấy Tương Uyên đi thẳng vào vấn đề, nói.
“Hoắc Trầm Lệnh, bây giờ ông đây không có tiền!”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh vô cảm nghe máy.
Sau khi xác định Tương Uyên không có lời nào khác, ông mới nhàn nhạt mở miệng.
“Anh Tương, anh có thể liên lạc với cha của Tể Tể, đúng không?”
Tương Uyên không hề do dự mà phủ nhận.
“Không liên lạc được! Anh ta là người cầm quyền của địa phủ, ông đây là vua cương thi, không ở địa phủ, không liên lạc được, chắc chắn không liên lạc được!”
“Vậy được, tôi về hỏi Tiểu Tương.”
Tương Uyên ở đầu bên kia điện thoại trực tiếp xù lông.
“Mịa nó! Anh đừng đi tìm Tư Hoành! Thằng bé vẫn còn là một bạn nhỏ mẫu giáo, chuyện của người lớn một đứa nhỏ như thằng bé dính vào làm cái gì?”
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh vẫn rất thản nhiên.
“Nhưng Tể Tể dính vào rồi, Tiểu Tương không muốn dính vào cũng khó.”
Tương Uyên ở đầu kia điện thoại bỗng nhiên im lặng rồi.
Một lúc lâu, giọng nói rít qua kẽ răng của anh ấy vang lên.
“Cái thứ… bạn nhỏ đáng yêu Minh Tể Tể lại… làm ... gì… rồi!”
Hoắc Trầm Lệnh sâu kín giải thích.
“Không làm gì, có lẽ ở nhân gian có hơi chán, chạy đến địa phủ rồi.”
Tương Uyên:“Đệt! Chắc chắn Tư Hoành sẽ đi theo!”
Không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói, Tương Uyên lập tức cúp điện thoại, lo lắng không yên chạy đến địa phủ tìm con.
Lúc Hoắc Trầm Lệnh biết đã là sáng ngày hôm sau.
Vả lại còn là do bà cụ Hoắc gọi điện cho ông nói rằng lại có người đến gia trang nhà họ Hoắc, sau đó nhân tiện đề cập đến chuyện đó.
Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh co giật.
“Tương Uyên đi rồi sao?”
Bà cụ Hoắc nhìn thấy Trương Giai Oánh - con dâu nhỏ của bà ba Hoắc thì cảm thấy khó chịu, thế là trực tiếp tránh ở trong vườn tưới cây để gọi con trai thứ hai.
“Phải, tối qua nhận được cuộc điện thoại xong, gấp rút chạy đi rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh nhíu chặt mày: “Tối hôm qua đã rời đi rồi ư?”
Bà cụ Hoắc "ừ" một tiếng: “Đúng vậy! Nếu không phải mẹ đi dạo trong sân thì có lẽ đến bây giờ còn không biết hôm qua cậu ấy đã đi ngay trong đêm.”
Không đợi con trai thứ hai nói chuyện, bà cụ Hoắc cũng cau mày.
“Trầm Lệnh, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? Cha của Tiểu Tương không phải người, nếu như không có chuyện gì, sao cậu ấy lại vội vàng rời đi như vậy?”