Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1441:
“Tư Tước! Được đó nha!”
“Kiểu tóc này! Không tệ!”
“Tiếc ghê, không gọi bạn học nữ đến, không thì… he he he…”
…
Quả thực Hoắc Tư Tước chỉ gọi bạn học nam, dù sao thì ở trường cậu ấy chơi thân hơn với các bạn học nam.
Các bạn học nữ…
Hoắc Tư Tước không quan tâm các bạn học nữ.
Trong nhà lại có một em gái đáng yêu đến mức phạm quy, nào có thời gian chia cho các bạn học nữ nữa chứ.
Nhớ đến Tể Tể, Hoắc Tư Tước vô thức nhìn về đám đông.
Không nhìn thấy Tể Tể.
Trái lại Tương Tư Hoành biết Tể Tể đi đâu, vẫy tay với Hoắc Tư Tước, chỉ về phía sau núi.
Hoắc Tư Tước hiểu rồi, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.
Nhưng lúc này quá nhiều người, cậu ấy cũng không hỏi gì.
Kéo chiếc áo khoác thường ngày màu trắng ra, bên trong lộ ra chiếc áo vest sequin không tay.
Cậu ấy vung tay một cái, lập tức có bạn học mang đàn ghita của cậu ấy đến.
“Anh Tước!”
Hoắc Tư Tước cong môi cười, hất tóc rũ trên trán một cái, ánh mắt nhìn về phía các bạn học, ngón tay gảy dây đàn, sân vườn khi nãy cực kỳ yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt.
Khúc nhạc vô cùng vui vẻ!
Trong điệu nhạc vui vẻ này, Tể Tể dùng đôi chân ngắn tũn mập mạp, mặc váy công chúa trắng như tuyết, hì hà hì hục chạy từ trên núi xuống.
Đường có hơi xa, dưới núi có không ít người.
Tể Tể không dám dùng thuật dịch chuyển nhanh, cô bé đều là dựa vào hai chân ngắn mập mạp hì hục chạy xuống núi.
Đợi đến khi cô bé chạy xuống, đúng lúc Hoắc Tư Tước đàn xong một bài.
Mọi người vỗ tay cổ vũ, Tể Tể vừa chạy vừa vỗ tay.
Giọng nói ngây ngô của cô bé phải gọi là cực kỳ vui vẻ.
“Chúc anh hai sinh nhật vui vẻ! Anh hai đàn hay quá! Anh hai là thần tượng của Tể Tể!”
Tể Tể vừa chạy vừa hét lên, không để ý bên cạnh còn có người khác.
Một tiếng phì cười cắt ngang lời nói của Tể Tể.
Cô bé nghiêng đầu sang, nghiêng các đầu nhỏ nhìn đối phương.
“Ấy, ai đây?”
Trương Lực cười híp mắt khom lưng, nhìn cô bé con béo tròn khiến người ta yêu thích đến lạ ở trước mặt.
“Anh tên là Trương Lực, là bạn học của anh hai Tể Tể, trước kia em từng cứu bọn anh.”
Tể Tể không nhớ anh trai này.
Nhưng nghe đối phương nói là bạn học của anh hai, cô bé lập tức cười lên.
“Chào anh Trương Lực, em là Tể Tể ~”
Trương Lực giơ tay ôm cô bé, vừa ôm vừa nói.
“Ôi! Đáng yêu quá! Đi, anh Trương Lực dẫn Tể Tể đi tìm anh hai của Tể Tể!”
Tể Tể giơ cánh tay mập mạp, nhào vào lòng Trương Lực.
“Cảm ơn anh Trương Lực!”
Trương Lực bế lên, không bế được.
Bế lại lần nữa, vẫn không bế lên được.
Trương Lực: “...
”
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, nhanh chóng lùi ra khỏi lòng Trương Lực, trên khuôn mặt nhỏ mập mạp hiện lên hai áng mây đỏ, hai đầu ngón tay mập chỉ vào nhau.
“Xin lỗi anh Trương Lực, Tể Tể béo quá rồi.”
Trương Lực vừa nhìn vẻ mặt đó của Tể Tể, lại nhìn tay chân không cho là cường tráng, nhưng chắc chắn là có sức của bản thân.
“Không sao, Tể Tể, khi nãy anh Trương Lực chưa chuẩn bị xong, anh Trương Lực bế lại lần nữa.”
Tể Tể do dự: “Thật sao?”
Trương Lực gật đầu: “Còn thật hơn cả vàng!”
Tể Tể cười hì hì, lại một lần nữa nhào vào lòng Trương Lực.
Trương Lực hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bú mẹ, cuối cùng cũng bế được Tể Tể lên.
Sau đó, mỗi bước một dấu chân đi về phía Hoắc Tư Tước.
Rõ ràng bế một cô bé đáng yêu, nhưng cậu ấy có cảm giác như vác một tảng đá nặng ngàn cân.
Trương Lực: “...”
Đàn ông thật sự!
Đừng cậy mạnh!
Chịu mệt là bản thân á!
Trương Lực sắp khóc rồi.
Giữa đường gặp được Dương Thận đến tìm mình, Trương Lực quả quyết mở miệng.
“Anh Dương, đây chính là Tể Tể!”
Ánh mắt Dương Thận nhìn Tể Tể sáng lên.
“Tể Tể, anh tên là Dương Thận, giống như Trương Lực, anh cũng là bạn học của anh hai em.”
Tể Tể vẫy bàn tay nhỏ mập mạp chào Dương Thận.
“Chào anh Dương Thận ~”
Trương Lực bế Tể Tể đến trước mặt Dương Thận, quả quyết đưa Tể Tể vào lòng Dương Thận.
“Nào, người anh em, bế Tể Tể đáng yêu đi!”
Dương Thận vô thức giơ tay ôm lấy, sợ làm ngã Tể Tể mập mạp.
Khi Trương Lực buông tay, tất cả trọng lượng của Tể Tể đặt lên người cậu ấy, Dương Thận cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi.
Trương Lực!
Cậu được lắm!
Dương Thận đổi vẻ mặt đau khổ, còn không thể để bé đáng yêu trong lòng phát hiện ra.
Cớ sao Tể Tể vẫn cúi đầu, giọng nói ngây ngô hỏi cậu ấy.
“Anh Dương Thận ơi, Tể Tể nặng à?”
Dương Thận vội cúi đầu, khi nói chuyện cậu ấy sắp cố hết sức rồi.
“Không nặng!”
Trương Lực đứng ở bên cạnh nghe vậy, quay lưng về phía Tể Tể thở hổn hển mấy cái liền, sau đó mới quay người lại cười ha ha nói.
“Đúng đúng đúng! Tể Tể không nặng một chút nào! Anh Dương Thận của em còn có thể giơ cao Tể Tể!”
Hai mắt Tể Tể phát sáng.
“Thật sao?”
Dương Thận: “...”
Sắp không bế được nữa rồi.
Còn giơ cao cao?
Xưa có Tần Vũ Vương giơ đỉnh mà chết.
Nay sắp có khả năng Dương Thận cậu ấy giơ Tể Tể bị đè chết?
Trương Lực ở bên cạnh cười to ha ha.
May là Hoắc Tư Cẩn đến rồi.
Nhẹ nhàng bế lấy Tể Tể từ trong lòng Dương Thận.
Nhìn chiếc váy lấm lem của Tể Tể, ấn đường Hoắc Tư Cẩn nhíu lên một xíu.
Dương Thận và Trương Lực đều biết Hoắc Tư Cẩn, vội cười chào hỏi.
“Anh Tư Cẩn!