Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1440:

Tể Tể quan tâm hỏi ông ta.

“Chú Tống, chú sao vậy?”

Tống Đế Vương: “...”

Ông ta có thể nói với Minh Tể Tể rằng ông ta bị uy lực vô hình của cô bé chèn ép đến mức vỡ cả tim rồi không?

Đương nhiên là không thể!

Rõ ràng Minh Tể Tể không biết điều này, Phong Đô Đại Đế cũng không dự tính nói cho cô bé biết!

Nếu như sau này ông ta còn muốn làm gì đó….

Vừa nghĩ đến đây, hai đầu gối của Tống Đế Vương mềm ra, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Minh Tể Tể rồi lại phun ra một ngụm máu tươi.

Lần này máu phun ra nhiều hơn.

Hơn nữa còn là màu đỏ đậm, trông vô cùng đáng sợ.

May mà Tể Tể không đứng gần ông ta, nếu không váy công chúa bồng bềnh bị dính máu rồi.

Tể Tể lập tức quay đầu lại, hằn học nhìn Cửu Phượng.

“Cửu Phượng! Chú làm chú Tống bị thương rồi?”

Cửu Phượng đúng hóng chuyện thật là…

Chim đứng ở bên cạnh, nồi từ trên trời rơi xuống.

“Tể Tể à, tôi thề là cái gì tôi cũng không làm. Hơn nữa… sức mạnh của tôi như thế nào, Tể Tể người biết mà, tối qua tôi ăn một trận đòn no, bây giờ cả chín cái đầu… còn chưa ghép lại hoàn chỉnh, sao có thể làm người đường đường là Diêm Quân Tam Điện bị thương chứ?”

Tể Tể hoang mang rồi.

Cửu Phượng nói không sai.

Bởi vì quả thực tối qua cô bé đánh Cửu Phượng rất ghê gớm, còn vặt sạch lông chim của chú ta.

Vậy ai làm chú Tống bị thương?

“Chú Tống, ai làm chú bị thương?”

Tống Đế Vương ôm ngực, đau đến mức khuôn mặt vặn vẹo, máu tươi vẫn đang không ngừng tràn ra từ miệng.

“Công chúa nhỏ, tôi…. là vết thương cũ lúc trước tái phát, bây giờ quay về địa phủ nghỉ ngơi tử tế, chắc hẳn rất nhanh sẽ khỏi thôi.”

Tể Tể vội đỡ Tống Đế Vương đứng lên.

“Vậy chú Tống, chú mau về đi.”

Tống Đế Vương thở phào.

Cửu Phượng tức giận lại bực bội.

Đệt!

Tống Đế Vương bán thảm là xong chuyện rồi?

Cửu Phượng anh ta thảm đến đâu hả?

Không phải cái gì cũng không đòi được hay sao?

Một giây sau, nghe thấy lời Minh Tể Tể nói, Cửu Phượng vui rồi.

Đợi đến khi Tống Đế Quân hóa thành một áng mây khói biến mất trong âm trạch Tiểu Tam, giọng nói của Tể Tể ngây ngô nhưng vô cùng nghiêm túc căn dặn ông ta.

“Chú Tống, chú nhớ đền cho cha Hoắc một ngôi nhà đó! Không! Là hai ngôi nhà, như vậy sẽ càng lịch sự hơn một chút, không thì lần sau cha Hoắc không thể nào cho chú đến trang viên nữa đâu! Nhớ là khi bồi thường phải xin lỗi, nói trước mặt cha Hoắc nha.”

Tồng Đế Vương ở giữa không trung ôm ngực đau đến mức không chịu được: “....”

Ông ta, bồi thường cho một người bình thường, còn là loại tài nguyên cực kỳ quý báu, khan hiếm ở địa phủ như âm trạch?

Còn hai ngôi nhà?

Cửu Phượng: “...

Cửu Phượng không phúc hậu cười to ha ha ha.

****

Tể Tể khó hiểu nhìn anh ta.

Cửu Phượng: “...”

Cửu Phượng cười to ha ha ha bỗng im bặt.

Ấn đường nhỏ nhắn của Tể Tể nhíu lại.

“Chú Cửu Phượng, tại sao chú Tống đánh chú?”

Cửu Phượng sớm đã nghĩ xong lý do thoái thác, nhưng vì để sau này Tống Đế Vương ăn đòn nặng hơn, anh ta không hề nói ra lòng dạ của Tống Đế Vương.

Cửu Phượng cúi đầu, lau mặt một cái.

“Đều là đồ cổ vạn năm rồi, luôn có chút ân oán ngày xưa như vậy.”

Tể Tể: “...”

Được rồi!

Cha Minh Vương từng nói, chuyện của người lớn thì người lớn giải quyết.

Nghe thấy tiếng nhạc truyền từ dưới núi đến, ánh mắt Tể Tể bỗng sáng lên.

“Dạ tiệc sinh nhật của anh hai bắt đầu rồi.”

Tuy rằng không tổ chức lớn, nhưng nhất định phải có cảm giác nghi thức.

Tể Tể nói xong, nhanh chóng chạy xuống núi.

Chạy được mấy bước, bỗng cô bé nhớ ra điều gì đó, giơ tay lên nhẹ nhàng xuyên qua bức tường nứt vỡ.

Rất nhanh vết nứt trên vách tường của âm trạch Tiểu Tam đã trở lại như xưa, sắc mặt của Tể Tể trắng hơn một chút.

Làm xong những việc này, Tể Tể vẫy tay với Cửu Phượng, chạy đi như một làn khói.

Cửu Phượng cũng giơ tay, vẫy nhẹ, đáy mắt lướt qua vẻ kinh ngạc.

Thật sự không hổ là hiện thân của Quy tắc Địa phủ mà!

Thực lực này… cho dù sức mạnh bị tổn hại, vẫn có thể khiến đồ đạc của địa phủ như âm trạch hồi phục như xưa trong nháy mắt.

Ừm!

Tin tức tốt như vậy, sao có thể không nói cho Tống Đế Vương chứ?

Cửu Phượng khoanh chân ngồi, suy nghĩ đợi thân thể anh ta khỏe hơn một chút, rồi lại làm thêm vài bộ quần áo của con người, về địa phủ một chuyến, đi đả kích lão già Tống Đế Vương kia!

Không có đạo lý chỉ có một mình anh ta bị Minh Tể Tể đả kích được!

Đều là người biết lai lịch của Minh Tể Tể!

Cùng nhau làm bộ, cùng nhau gánh vác đi!

Tể Tể bị Cửu Phượng nhung nhớ đi đả kích Tống Đế Vương hoàn toàn không biết lòng dạ của Cửu Phượng, hì hà hì hục chạy xuống núi tạo ra cả bóng mờ.

Đợi đến khi đặt chân đến sau vườn của biệt thự chính, bữa tối chuẩn bị bắt đầu.

Đây là sân nhà của đám nhóc, thế nên ba anh em Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Trầm Vân chỉ lộ mặt, sau đó chuyện ai nấy làm rồi.

Quản gia La phụ trách ăn uống của cô chủ cậu chủ, đáp ứng nhu cầu, Lăng Phong dẫn theo đội vệ sĩ gần như ẩn mình trong bóng tối, đề phòng lỡ như.

Hoắc Tư Tước mặc một bộ quần áo thoải mái màu trắng, tóc vuốt keo, trông đẹp trai bướng bỉnh, mặt mũi khôi ngô lập thể, chọc cho các bạn nam qua đây chúc mừng sinh nhật cậu ấy gào lên.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free