Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1439:
Để phòng bị ngộ thương, Thỏ Đen và gà trống nhỏ nhanh chóng lùi ra phía sau.
Tể Tể cũng không muốn mang bọn chúng theo.
“Gà trống nhỏ, Thỏ Đen, hai người đi tìm anh Tiểu Tương, nói với anh Tiểu Tương Tể Tể ở sau núi, nhưng mà sẽ về nhanh thôi, sẽ không muộn đâu.”
Thỏ Đen và gà trống nhỏ vội vàng gật đầu.
“Dạ được, cô chủ.”
Hai con yêu quái nhỏ co cẳng chạy như điên, sợ bản thân chạy chậm rồi thì đến lúc đó bị âm khí cuốn vào trong.
Một đời của yêu quái chết yểu bất ngờ như vậy, lại được đưa đến địa phủ tiếp tục đầu thai.
Quan trọng là kiếp sau không biết là người là quỷ hay là súc sinh.
Tể Tể nói xong, cũng không quan tâm hai đứa nó nữa, chân nhỏ mập mạp giơ lên, cơ thể bé nhỏ nhắn béo ú nhanh chóng quay lại chỗ âm trạch Tiểu Tam.
Nhìn thấy bức tường của Tiểu Tam xuất hiện vết nứt, ánh mắt của Tể Tể phải gọi là lạnh lùng.
“Cửu ---- Phượng!”
Cửu Phượng vội từ trong góc tường vọt ra ngoài.
Anh ta vẫn còn cần mặt mũi, khi đi ra ngoài đã hóa lại thành hình người, quần áo rách rưới treo trên người, đội chiếc mũ rách nát trên đỉnh đầu.
“Công chúa nhỏ, không phải tôi.”
Tể Tể: “Hửm?”
Tống Đế Vương nhìn thấy Tể Tể đến, phản ứng đầu tiên không phải là chào hỏi mà là chuẩn bị chuồn đi.
Đúng lúc Tể Tể nhìn thấy ông ta.
“Chú Tống?”
Rõ ràng cái gì Tể Tể cũng không nói, nhưng khi Minh Tể Tể nhìn Tống Đế Vương, Tống Đế Vương cảm nhận được một luồng cảm giác bị áp bách từ trước đến nay chưa từng có.
Lục phủ ngũ tặng như bị nắn bóp, hơi lơ là một chút gần như là pháo hoa máu trực tiếp nổ tung trong lồng ngực.
Sắc mặt Tống Đế Vương trắng như tờ giấy.
“Công… công chúa nhỏ, người sao… lại quay lại rồi?”
Ánh mắt Tể Tể nhìn qua lại giữa Cửu Phượng và Tống Đế Vương.
Cô bé vẫn cảm thấy tường của Tiểu Tam bị nứt là do Cửu Phượng làm!
Dù sao thì chú Tống là một trong Diêm Quân Thập Điện của địa phủ, âm trạch là đồ vật của địa phủ, cho dù tặng cho người thân ở nhân gian của cô bé, chắc hẳn chú Tống sẽ không hủy hoại đến đồ vật do địa phủ làm ra.
Thế nên ánh mắt vô cùng lạnh lùng của Tể Tể rơi trên người Cửu Phượng.
“Cửu Phượng, bổn Tể Tể lại cho chú một cơ hội nói sự thật!”
Cửu Phượng: “...”
Mẹ nó chứ anh ta còn oan hơn cả Đậu Nga mà!
Con chim già Cửu Phượng từ trước đến nay luôn kiêu ngạo đến hăng hăng quá mức thật sự sắp tức điên rồi!
Nhưng người nghĩ oan cho anh ta là Minh Tể Tể, hóa thân của Quy tắc Địa phủ.
Anh ta có thể làm thế nào?
Hoàn toàn đánh không lại!
Ồ!
Nghĩ cũng không thể nghĩ!
Không thì trực tiếp quỳ xuống rồi.
Cửu Phượng ho khan một tiếng, nhanh chóng giải thích, trong giọng nói còn mang theo sự tủi thân mà bản thân anh ta cũng không nhận ra được.
“Tể Tể à, thật sự không phải là tôi… nếu như là tôi…. lông chim của tôi còn chưa mọc lên đây này, cũng không thể nào biết rõ còn cố làm, đợi người đến lột da của tôi chứ?”
Tể Tể như có suy nghĩ.
Cảm thấy Cửu Phượng nói cũng đúng.
Cô bé lại nhanh chóng nhìn Tống Đế Vương.
Tống Đế Vương cúi đầu đang chỉnh lại tay áo, ánh mắt rơi trên mặt đất, đang chuẩn bị lừa gạt Minh Tể Tể.
Nhưng suy nghĩ này vừa ngoi lên, phát hiện uy lực vô hình của Quy tắc Địa phủ hình như trong nháy mắt càng thêm nặng nề, đè lục phủ ngũ tạng của ông ta thành một khối, sắp nổ tung.
“Công chúa nhỏ, xin lỗi, là chú Tống không cẩn thận làm hỏng tường của âm trạch.”
Tể Tể kinh ngạc nhìn Tống Đế Vương.
“Chú Tống, tại sao?”
Trên trán Tống Đế Vương đổ mồ hôi lạnh.
Ăn ngay nói thật thì tâm tư u ám của ông ta liền bạo lộ rồi.
Nhưng không nói thật…
Uy lực của quy tắc vô hình chèn ép ông ta gần như nôn ra máu.
Tống Đế Vương tránh nặng tìm nhẹ.
“Công chúa nhỏ, là Cửu Phượng cố tình chọc giận chú Tống, nhất thời chú Tống không nhịn được, ra tay với Cửu Phượng, không ngờ Cửu Phượng tránh được, sau đó… tường của âm trạch liền nứt rồi.”
Tể Tể: “...”
Tể Tể có chút không vui.
Âm trạch là quà cha Minh Vương tặng cho cha nuôi nhân gian và mọi người đấy.
Giáo viên Tôn nói rồi, không thể làm hỏng quà tặng của người khác, nếu như làm hỏng phải đền bù theo giá cả, hoặc là đền một cái giống y hệt như vậy.
Thế là Tể Tể nhìn Tống Đế Vương, giọng nói ngây ngô vang lên.
“Vậy chú Tống, chú đền cho cha Hoắc của Tể Tể một căn âm trạch đi!”
Tống Đế Vương tưởng rằng bản thân nghe nhầm rồi.
“Cái gì?”
Cửu Phượng hóng chuyện không sợ chuyện bé xé to.
Thậm chí anh ta còn mật ngữ truyền âm cho Tống Đế Vương.
“Từ chối cô bé! Hỏng có một bức tường, sao có thể để Diêm Quân Tam Điện của chúng ta đền một căn âm trạch chứ? Thế thì lỗ quá rồi!”
Tống Đế Vương trợn mắt nhìn sang.
“Có chuyện của cậu à?”
Tể Tể nhíu mày: “Hửm?”
Tống Đế Vương ho khan một tiếng, vừa định từ chối.
Một giây sau, dường như ông ta nghe thấy âm thanh trái tim của mình nứt vỡ.
Ông ta vừa há miệng, một ngụm máu tươi theo đó mà phun ra.
Chỉ thị của Quy tắc Địa phủ, bất cứ cư dân địa phủ nào đều không thể làm trái.
Nói sao làm vậy!
Lục phủ ngũ tạng của Tống Đế Vương rạn nứt, cho dù ông ta nhịn rồi lại nhịn, vẫn đau đến mức sau lưng lạnh toát từng cơn, vốn dĩ là một khuôn mặt người chết lúc này còn mang theo vài phần tái xanh, trông vô cùng kinh khủng và dữ tợn.