Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1438:

“Thế nên một thân lông mao xinh đẹp của ông đây bị nhổ không còn một cọng! Ông tưởng rằng là ông đây không đủ sức mạnh sao?”

Con ngươi của Tống Đế Vương dần trợn to.

Cửu Phượng gào thét ầm ĩ: “Là bởi vì căn bản ông đây không có cách nào chống lại được quy tắc!”

“Đệt!”

“Tại sao ông đây thông minh như vậy! Tại sao phải đoán ra bản thể của Minh Tể Tể là cái gì! Tại sao lòng hiếu kỳ của ông đây nặng như vậy? Không thì ông đây đánh chết con bé trong phút mốt!”

“Ông đây đệt con mịa nó!”

Cửu Phượng nóng nảy, cũng lười che giấu phẫn nộ rồi, bỗng chốc biến thành bản thể.

Theo lúc bản thể của Cửu Phượng xuất hiện, Tống Đế Vương ngẩng đầu lên từng chút nhìn lên trên.

Khi nhìn thấy bộ lông vũ xinh đẹp trên người Cửu Phượng thật sự không còn một cọng nào, trên da chỉ có lông măng mới mọc, khóe miệng của ông ta co giật.

Ông ta trợn trừng mắt, lại nhắm mắt lại, lại mở to mắt ra.

Cửu Phượng đứng trước mặt ông ta vẫn như một con gà tây siêu khổng lồ ở thế giới hiện đại bị cạo trọc đầu, chín cái đầu đều phản chiếu ánh sáng.

Tống Đế Vương: “...”

Khóe miệng của Tống Đế Vương bắt đầu co giật không ngừng.

Ngũ quan anh tuấn dần dần trở nên vặn vẹo.

Cửu Phượng vẫn đang mắng chửi ầm ĩ!

Những lời mắng chửi tục tĩu khó nghe thoát ra ngoài!

Mãi mà không xong!

Tống Đế Vương chớp mắt, lại chớp mắt một cái.

Ông ta nhắm mắt ngưng thần, cẩn thận hồi tưởng lại lời Cửu Phượng nói.

Trong đầu dần dần quay ngược về năm Minh Tể Tể ra đời.

Trước đó, Quy tắc Địa phủ sụp đổ từng tấc một, trật tự rối loạn.

Phong Đô Đại Đế bị thương nặng, cả địa phủ như một mớ hỗn độn, trăm quỷ đi đêm ở nhân gian, bỗng chốc người chết oan nhiều vô số kể.

Nhưng theo sự giáng sinh của Minh Tể Tể, Quy tắc Địa phủ hình như lại quay lại trật tự trước kia.

Nếu như Minh Tể Tể thật sự là hóa thân của Quy tắc Địa phủ…”

Quy tắc ngự trị tất thảy!

Ông ta nào còn cơ hội đi tranh giành vị trí đứng đầu địa phủ nữa?

Mẹ nó ông ta sẽ giống như Cửu Phượng, bị Minh Tể Tể vặt trụi rồi còn phải ôn hòa hỏi Minh Tể Tể có mệt hay không!

Chỗ đáng sợ của Quy tắc Địa phủ, vượt xa mười tám tầng địa ngục!

Tống Đế Vương chỉ nghĩ đến đây, trên trán đã đổ mồ hôi lạnh.

Một lúc lâu sau ông ta mới tìm lại được giọng nói của bản thân.

“Cửu Phượng, cậu … cậu … cậu gài tôi!”

Cửu Phượng gây sát thương mệt muốn chết lại một lần nữa khoanh chân ngồi xuống, mí mắt cũng không thèm nhấc lên.

“Tôi hại ông? Ông ba lần bảy lượt đến hỏi tôi về thân phận của Minh Tể Tể, hết lần này đến lần khác tôi bảo ông đừng hỏi, hỏi rồi không có lợi với ông, ông tin không?”

Tống Đế Vương á khẩu không trả lời được.

Cửu Phượng bỗng nhiên vui vẻ.

“Không sao không sao, là phúc không phải họa, là họa không tránh được! Chỉ cần ông không có ý đồ xấu xa, cho dù Minh Tể Tể là Quy tắc Địa phủ thì cũng không làm được gì!”

Đáy mắt anh ta mang theo nụ cười khiêu khích lại đắc ý.

“Không phải sao? Diêm Quân Tam Điện, Tống Đế Vương.”

Tống Đế Vương: “...”

Khuôn mặt vặn vẹo của Tống Đế Vương mang thêm sắc xanh, trông có phần kinh khủng, dữ tợn.

“Cửu ---- Phượng!”

Cửu Phượng cười lên he he.

“Ơi!!!”

Cả người Tống Đế Vương là lệ khí, giơ tay liền hạ xuống chỗ Cửu Phượng.

Cửu Phượng động miệng.

“Tống Đế Vương xác định muốn ra tay với tôi ở nơi này? Nhưng đừng quên nơi này là trang viên nhà họ Hoắc!”

Tống Đế Vương cười lạnh: “Vậy thì có sao?”

Nơi ở của người bình thường giàu có mà thôi!

Còn có thể cản được bước chân của Diêm Quân địa phủ như ông ta?

Không biết Cửu Phượng nghĩ đến cái gì, nhướng mày cười lên.

“Được được được! Đánh đánh đánh! Mau mau mau!”

Ở trong địa bàn của cha nuôi nhân gian của Tể Tể, đánh hỏng âm trạch của người đứng đầu địa phủ gửi đến, với cái tính keo kiệt của cha nuôi nhân gian của Tể Tể, Tương Uyên đã phải ném vào hơn mười tỷ rồi…

Ha ha ha….

Cả con chim Cửu Phượng chỉ có một chút xíu lông măng mới mọc trên người bỗng nhiên mở cờ trong lòng!

****

Tống Đế Vương như tên đã lắp vào cung, không thể không bắn.

Cửu Phượng còn xảo quyệt, cố tình chạy đến dưới vách tường.

Tống Đế Vương vừa ra tay, Cửu Phượng liền nhanh chóng tránh sang bên cạnh.

Bởi vì biết Cửu Phượng bất tử bất diệt, thế nên Tống Đế Vương không hề nương tay.

Sức mạnh rơi vào khoảng không, trực tiếp đánh lên vách tường của âm trạch Tiểu Tam, vách tường phát ra tiếng cạch cạch cạch cạch, sau đó nứt ra từng vết.

Từ bên trái vách tường, lan thẳng sang bên phải.

Trong nháy mắt, âm trạch Tiểu Tam tổn thất ba mặt tường.

Âm trạch Tiểu Tam gần như sụp đổ.

Toi rồi!

Nó đã bước vào giai đoạn đếm ngược giờ vào lò xây lại rồi!

Kết quả không ai ngờ đến, Tể Tể còn chưa đi được bao xa cơ.

Khi đến Tể Tể nhanh chóng dịch chuyển lên núi, khi xuống núi, Tể Tể hoàn toàn dựa vào đôi chân ngắn cũn.

Dọc đường hì hà hì hục, thậm chí còn gặp được Thỏ Đen và gà trống nhỏ, vì thế còn nói chuyện vài câu, cứ trì hoãn như vậy.

Quay đầu lại lần nữa, âm khí trong âm trạch Tiểu Tam tăng mạnh.

Tể Tể nổi giận.

“Cửu Phượng lại không thành thật rồi!”

Gà trống nhỏ và Thỏ Đèn nhìn thấy luồng âm khí nồng nặc kia thì sợ run cầm cập, thế trận đáng sợ như vậy, không hổ là động tĩnh do con chim già vạn năm của địa phủ gây ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free