Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1437:

Bỗng nhiên Tống Đế Vương không chắc nữa!

Bởi vì trông nụ cười của Cửu Phượng không có ý tốt!

Nhưng sinh thế của Minh Tể Tể có ly kỳ đến đâu, có hoang đường đến đâu, lại có gì không thể biết?

Ít nhất ông ta có thể chắc chắn một điểm, quả thực con bé là con gái ruột của Vương!

Cô bé là thai sống duy nhất sinh ra ở địa phủ trong ngàn vạn năm nay!

Địa phủ… thai sống?

Trong đầu ông ta bỗng lướt qua một suy nghĩ không thể tưởng tượng nổi.

Tốc độ quá nhanh, Tống Đế Vương chưa kịp bắt lại.

Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng nhà ông ta nhất định phải biết mọi thứ của Minh Tể Tể!

Vương vẫn giấu giếm không nói, không phải chính là sợ Diêm Quân Thập Điện bọn họ bắt tay liên thủ tìm ra điểm yếu của Minh Tể Tể, đến lúc đó có lẽ sẽ khiến Minh Tể Tể mất đi quyền thừa kế hay sao?

Nghĩ đến quyền thừa kế địa phủ, Tống Đế Vương bỗng không chắc chắn lập tức thay đổi rồi.

Nhất định phải muốn biết!

Chỉ có làm rõ lai lịch của Minh Tể Tể, mới có thể tìm được nhược điểm của Minh Tể Tể.

Không thì với sức mạnh của Minh Tể Tể ba tuổi rưỡi đã có thể đè áp bọn họ, bọn họ phải chịu đựng đến ngày tháng năm nào?

Cơ thể của Vương suy yếu hơn rất nhiều, nếu như không có người thừa kế Minh Tể Tể này, sớm muộn Vương cũng lùi về tuyến sau.

Cơ hội chính là của bọn họ rồi!

Biết càng sớm, cơ hội càng lớn!

Thậm chí Tống Đế Vương nghi ngờ phải chăng Cửu Phượng cố ý cười xấu xa, chính là vì để ông ta biết khó mà lui.

Ha!

Tống Đế Vương ông ta là người gặp phải vấn đề biết khó mà lui sao?

Khóe miệng của Tống Đế Vương nhếch lên, con mắt thâm sâu mà lạnh lùng.

“Chắc chắn!”

Cửu Phượng cười lên ha ha.

Được rồi!

Hoan nghênh gia nhập vào đội ngũ bị Minh Tể Tể đè ép gắt gao!

Tống Đế Vương sợ Minh Tể Tể lại quay lại, thấy Cửu Phượng nhìn ông ta cười như đồ ngốc, không khỏi nhíu mày thúc giục.

“Cửu Phượng, lẽ nào cậu định tiếp tục giấu giếm sao?”

Không đợi Cửu Phượng nói, Tống Đế Vương lại lựa chọn chính sách dụ dỗ, dẫn dắt từng bước.

“Cửu Phượng, cho dù cậu giấu giếm thay cha con bọn họ thì có tác dụng gì? Cậu xem cậu bây giờ… không phải là do Minh Tể Tể làm à?”

Không nhắc đến điều này còn tốt vừa nhắc đến điều này, Cửu Phượng trực tiếp nói một câu, không muốn nói nhiều.

Vì để Tống Đế Vương không thể sử dụng thuật quên lãng để xóa sạch sự thật, linh hồn của Cửu Phượng trực tiếp đi vào trong thức hải của Tống Đế Vương, giọng nói khẽ khàng nói với Tống Đế Vương.

“Minh Tể Tể là ---- hóa thân ---- của Quy tắc --- Địa phủ!!!”

Ấn đường của Tống Đế Quân nảy lên, có cảm giác tê dại trong nháy mắt.

“Cái gì?”

Linh hồn của Cửu Phượng quay lại cơ thể của bản thân, lười nói thêm nửa câu, khoanh chân ngồi xuống, tĩnh tâm ngưng thần, tu dưỡng.

Không cần Cửu Phượng trả lời, trong thức hải của ông ta lại một lần nữa vang lên câu nói khẽ khàng của Cửu Phượng.

“Minh Tể Tể là ---- hóa thân ---- của Quy tắc --- Địa phủ!!!”

“Minh Tể Tể là ---- hóa thân ---- của Quy tắc --- Địa phủ!!!”

Tống Đế Vương: “...”

Tống Đế Vương ngơ rồi!

Gần như theo bản năng ông ta muốn quên đi câu nói này của Cửu Phượng.

Nhưng Cửu Phượng đã đề phòng từ trước, giọng nói đi thẳng vào trong thức hải của ông ta, trừ phi bản thân Tống Đế Vương đập tan nguyên thần của bản thân rồi đắp lại, bằng không hàng ngàn hàng vạn năm trôi qua, chỉ cần ông ta nhìn thấy Minh Tể Tể, điều đầu tiên lập tức nghĩ đến chính là sự thật Minh Tể Tể là hóa thân của Quy tắc Địa phủ!

Tống Đế Vương biến sắc, vẻ mặt dần dần trắng bệch, đáp án không thể tưởng tượng nổi lướt qua trước đó được xác định, ông ta biến sắc, ánh mắt hoảng sợ.

“Không thể nào!”

Cửu Phượng cười lạnh một tiếng.

“Không thể nào?”

“Quy tắc của địa phủ phá bỏ lập lại, không phải chính là lúc Minh Tể Tể sắp ra đời?”

Cũng là lúc đó, anh ta cảm nhận được phong ấn rung động, thế nên mới nhân cơ hội phá phong ấn.

Nhưng vẫn phải tốn thời gian ba năm rưỡi mới phá được phong ấn kia.

Kết quả…

Bởi vì anh ra đoán ra được nguyên nhân Minh Tể Tể là hóa thân của Quy tắc Địa phủ, bị Minh Tể Tể áp chế gắt gao!

Tống Đế Vương vẫn cảm thấy rất hoang đường!

“Không nên là như vậy!”

Ngàn vạn năm qua, Quy tắc Địa phủ vẫn luôn là tồn tại vô hình, sao có thể sẽ đầu thai thành Minh Tể Tể?

Cửu Phượng cạn lời.

“Vậy nên là dạng như thế nào?”

Tống Đế Vương há miệng, nhất thời cũng không biết là như thế nào.

“Cho dù là dạng như thế nào, đều không nên là như vậy!”

Cửu Phượng bĩu môi.

“Đúng! Bởi vì nếu như là như vậy, sau này ông gặp được Minh Tể Tể sẽ giống như ông đây, bị bản thân quy tắc của con bé chèn ép đến mức không ngóc được đầu lên! Chỉ cần dám có suy nghĩ muốn làm tổn hại con bé ở trước mặt con bé, đều sẽ chịu trừng trị của bản thân quy tắc!”

Yết hầu của Tống Đế Vương chuyển động, liên tục hít thở.

Cửu Phượng vẫn đang nói tiếp.

“Ở địa phủ, cho dù là Vương, cũng không thể vượt lên quy tắc!”

Nói đến đây, Cửu Phượng dần dần bắt đầu nóng nảy.

“Người xưa đã nói, không có quy tắc không thành tiêu chuẩn! Thế nên Minh Tể Tể mới là tồn tại cao nhất của địa phủ!”

Anh ta đang cúi đầu, nhìn thấy chân dài trụi lông, bỗng bùng nổ ngay lập tức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free