Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1436:

Tống Đế Vương thở phào, lúng túng mà không mất đi lịch sự cười giải thích.

“Không có, Vương rất khỏe.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn, càng thêm nghi hoặc.

“Vậy chú Tống, chú…”

Tống Đế Vương ho khan một tiếng, thu lại lệ khí trên người, từ trong trạng thái sương mù dày đặc thoáng một cái hóa thành hình người, tóc tai rối bời, trông có hơi nhếch nhác, thế nên cả người vẫn bị âm khí như sương mù dày đặc bao kín.

“Nghe nói Cửu Phượng ở đây, đặc biệt đến thăm.”

Tể Tể ồ một tiếng, chậm rãi nhìn về phía Cửu Phượng quấn quần áo rách rưới nhưng vẫn duy trình hình người rúc ở trong góc.

Trên đầu của Cửu Phượng đội một chiếc mũ rách nát, Tể Tể vừa nhìn liền thấy cái đầu trọc lóc của anh ta từ trong khe hở của mũ.

Ừm!

Nhổ rất sạch sẽ!

Trên đầu đến một ngọn cỏ cũng không có rồi!

Tể Tể rất hài lòng.

Xem chú ta còn dám nghĩ đến những thứ vô lý nữa không!

Còn có khả năng vẫn sẽ bắt nạt người nhà của cô bé ở nhân gian!

“Chú Cửu Phượng, chú còn dám bắt nạt người nhà của Tể Tể không?”

Cửu Phượng sụp đổ nghe thấy câu nói của Tể Tể thì sắp tan thành mảnh vụn rồi.

“Công chúa nhỏ, tôi … tôi chưa từng dám bắt nạt người và người nhà của người mà.”

Thế nên mới nói, gọi anh ta đi ăn cơm cái gì?

Anh ta không đến ăn cơm, Hoắc Trầm Lệnh quay đầu liền có thể mách với Minh Tể Tể?

Hoắc Trầm Lệnh không mách, anh ta có thể bị đánh, còn bị vặt sạch lông không?

Đều do tên chó Tương Uyên gài!

Không những gài anh ta rồi, còn kéo anh ta xuống rãnh!

Anh ta hận!

Ngoại trừ Minh Tể Tể, ai nhìn thấy dáng vẻ quỷ quái này của anh ta, anh ta đều hận không thể đánh chết đối phương!

Dù sao thì chỉ có người chết mới có thể giữ kín như bưng!

Anh ta còn chưa đánh chết Tống Đế Vương nữa, Tể Tể đã đến rồi.

Cửu Phượng đè ép suy nghĩ giết chết Tống Đế Vương, giọng nói phải gọi là cung kinh thấp thỏm.

“Công chúa nhỏ, sau này tôi chắc chắn sẽ an phận ở trang viên nhà họ Hoắc, ngoan ngoãn đi tập luyện với cậu ba Hoắc, tiền kiếm được đều đưa cho người.”

Lúc này Tể Tể mới hài lòng một chút.

“Vậy thì được, nếu không…”

Cửu Phượng vội vàng tiếp lời: “Không có nếu không! Từ này về sau chắc chắn sẽ không bao giờ có nếu không nữa.”

Tống Đế Vương vẫn đứng bên cạnh xem: “...”

Rốt cuộc Minh Tể Tể có lai lịch gì, lại khiến Cửu Phượng bướng bỉnh khó thuần, cả người phản nghịch sợ hãi như vậy?

Còn đi luyện tập?

Làm thực tập sinh, ra mắt ở nhân gian sao?

Không sợ truyền về địa phủ, cười rớt răng của đám quỷ quen biết Cửu Phượng hay sao?

Rốt cuộc Cửu Phượng chịu kích thích gì, tinh thần không bình thường như vậy?

Còn kiếm tiền cho Minh Tể Tể?

Biết Vương có bao nhiêu tiền không?

Tiền của cả địa phủ đều là của Vương!

Cũng đồng nghĩa với việc là của Minh Tể Tể!

Muốn nắm giữ địa phủ, nhất định không thể thiếu tiền.

Còn đưa tiền cho Minh Tể Tể, não của chín cái đầu cũng hỏng rồi sao?”

Trong nhất thời Tống Đế Vương nghĩ rất nhiều, Cửu Phượng nhìn thấy Minh Tể Tể liền kinh hồn bạt vía sợ mấy cọng lông mao khó khăn lắm mới mọc được lên lại bị nhổ sạch một lần nữa, con ngươi xoay chuyển, bỗng có một suy nghĩ.

Cảm thấy anh ta điên rồi rồi?

Vậy thì cùng nhau điên đi!

Dựa vào đâu một mình anh ta biết lai lịch của Minh Tể Tể, sau đó nhìn thấy Minh Tể Tể liền bị chèn ép gắt gao!

Trước kia anh ta còn coi trọng Tống Đế Vương, quả thực cũng từng nghĩ đến hợp tác với Tống Đế Vương!

Bây giờ sao….

Anh ta chỉ mong sao Minh Tể Tể đánh chết Tống Đế Vương!

Ai bảo Tống Đế Vương nhìn sạch anh ta rồi!

Tuy rằng Cửu Phượng không xuống núi, nhưng cũng biết sẽ có các bạn học đến trang viên mừng sinh nhật cho Hoắc Tư Tước.

Cửu Phượng nơm nớp lo sợ nói.

“Công chúa nhỏ, tiệc sinh nhật của anh hai người bắt đầu rồi sao?”

Tể Tể không chắc lắm.

“Không biết, khi Tể Tể đến thì vẫn chưa bắt đầu.”

Cửu Phượng: “Không còn sớm nữa rồi, công chúa nhỏ xuống núi cũng mất một lúc, hay là bây giờ người bắt đầu xuống núi, tránh bỏ lỡ tiệc sinh nhật của anh hai người?”

Tể Tể từ nhà vệ sinh nhanh chóng di chuyển đến âm trạch sau núi là bởi vì bỗng nhiên cảm nhận được sau núi có một luồng âm khí rất nồng.

Kết quả người đến là Tống Đế Vương!

Tể Tể có hơi thất vọng một chút.

“Được rồi! Vậy Tể Tể đi về. Cửu… chú Cửu Phượng, chú nghỉ ngơi cho tốt, mọc lông dài hơn.”

Cửu Phượng quần áo không đủ che thân: “...Vâng.”

Anh ta cũng muốn á!

Nhưng mà thứ như lông vũ này, không phải anh ta muốn mọc dài bao nhiêu là dài bấy nhiêu đâu!

Cửu Phượng sắp sầu chết rồi!

“Chú Tống, tạm biệt.”

Tống Đế Vương ngậm cười, mắt tiễn Minh Tể Tể: “Công chúa nhỏ, tạm biệt.”

Tể Tể cười híp mắt, tung tăng nhảy nhót ngâm nga thần khúc sửa lời tẩy não.

“Mùa hè mùa hè lặng lẽ qua đi còn lại chú xấu xa, vặt sạch chú vặt sạch chú, khiến chú mỗi ngày đều không thể đi làm, không kiếm tiền thì thôi đi còn muốn làm chuyện xấu, Tể Tể lại nhổ sạch chú…”

Cửu Phượng: “....”

Tống Đế Vương: “...”

Nhìn nhau một cái, ánh mắt Cửu Phượng lóe lên, từ từ đứng thẳng người.

Cho dù quần áo không đủ che thân, nhưng hoàn toàn khác với Cửu Phượng điên cuồng, nóng nảy trước đó.

Anh ta nhìn Tống Đế Vương, khóe miệng thì mang theo một nụ cười nham hiểm.

“Tống Đế Vương, ông chắc chắn muốn biết lai lịch của Minh Tể Tể?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free