Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1435:

Bởi vì Hoắc Khánh Từ mặt dày, dạo gần đây chạy đến nhà cũ nhà họ Hoắc hết chuyến này đến chuyến khác.

Không vào được cũng không sao, trực tiếp chờ ngoài cửa.

Làm cho ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc tức đến mức….

Dứt khoát đóng chặt cửa lớn, để con trai, cháu trai, cháu gái đến trang viên nhà họ Hoắc ở hết, hai ông bà không thấy lòng không phiền.

Bởi vì lo lắng Hoắc Khánh Từ không từ thủ đoạn, Tương Tư Hoành đề nghị để cha cương thi của mình qua ở.

Tương Uyên có thể từ chối sao?

Rõ ràng không thể!

Thế nên bây giờ Tương Uyên cũng đang ở bên phía nhà cũ.

Còn về Cửu Phượng…

Bị Tể Tể đánh cho một trận tơi bời, vết thương vô cùng nặng, lông bị nhổ sạch rồi.

Cửu Phượng để ý hình tượng, dáng dấp điệu bộ như vậy, mất sạch lông rồi.

Dạo gần đây vẫn luôn ở trong âm trạch Tiểu Tam, che đậy.

Nhổ lông như giết chim đó!

Giết không nổi!

Tính sỉ nhục cực mạnh!

Nghe nói cả con chim đều trầm cảm rồi.

Khi Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương đến, nhìn thấy trong âm trạch Tiểu Tam có nhiều thêm một tấm bình phong, có hơi kinh ngạc.

Ông ta dùng mật ngữ truyền âm cho Cửu Phượng.

“Cửu Phượng, cậu đang làm cái gì thế?”

Âm thanh của Cửu Phượng phải gọi là chói tai.

“Cút cho ông đây!”

“Cách xa ông đây một chút!”

“Cái gì ông đây cũng không muốn nói!”

“Không muốn ăn đòn thì nhanh cút đi!”

Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương: “...”

Đệt!

Cửu Phượng thế này là điên rồi sao?

Xảy ra chuyện gì rồi.

Lẽ nào bà nội nhân gian kia của Minh Tể Tể lại giới thiệu đối tượng xem mắt cho Cửu Phượng rồi?

Con chim già thâm độc hiểm ác như Cửu Phượng, có thể bị một bà cụ nhân gian ép điên?

Không thể nào chứ?

Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương chịu đựng, kiên nhẫn, cười hớn hớn lên tiếng.

“Cửu Phượng, là bổn quân!”

Cửu Phượng gào một tiếng, giọng nói càng thêm nóng nảy.

“Cút! Ai đến cũng không tiếp đón!”

Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương lạnh lùng híp mắt.

Vốn dĩ ông ta không tin Cửu Phượng sẽ bị một bà cụ bình thường ép điên, nhưng bây giờ Cửu Phượng tránh không gặp, thậm chí còn bất lịch sự như bị trúng gió, nguyên nhân chỉ có một…

Cửu Phượng vẫn không muốn nói với ông ta, rốt cuộc tại sao Minh Tể Tể có thể sinh ra ở địa phủ!

****

Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương sắp bị Cửu Phượng chọc cười rồi.

Tiếp tục giấu giếm?

Vẫn luôn đợi Cửu Phượng tìm ra cách để có thể đánh bại Minh Tể Tể?

Đúng thật là buồn cười mà!

Tống Đế Vương cười mãi cười mãi rồi có chút cạn lời.

Sau khi Chim Chín Đầu biết thân phận thật sự của Minh Tể Tể, nhưng vẫn không tìm ra được cách đánh bại hoặc chèn ép Minh Tể Tể, lúc này không nên tiếp thu ý kiến, hợp tác cùng với ông ta sao?

Chim đúng là chim!

Đầu óc quá nhỏ rồi!

Tống Đế Vương lại mật ngữ truyền âm thêm lần nữa.

“Cửu Phượng, cậu lấy?...”

Giọng nói nóng nảy điên cuồng truyền lại trong nháy mắt.

“Cút cho ông đây! Cút cút cút cút cút!”

Tống Đế Vương: “...”

Đáy mắt Tống Đế Vương hiện lên vẻ lạnh lùng, thậm chí còn có sát ý nồng đậm.

Giọng nói như chui ra từ trong kẽ răng.

“Cửu Phượng!”

Âm thanh đó đi cùng với sát khí nồng đậm ớn lạnh trên người Tống Đế Vương truyền đến trong âm trạch Tiểu Tam, âm trạch Tiểu Tam sợ hãi áp lực của Tống Đế Vương, không dám cử động, càng không dám ngăn cản.

Trong âm trạch Tiểu Tam truyền đến một tiếng chim kêu chói tai, sau đó là một luồng sương mù dày đặc sát khí sắc bén hơn trực tiếp xông đến trước mặt Tống Đế Vương.

Tống Đế Vương không ngờ vậy mà Cửu Phượng lại dám ra tay với ông ta!

Một loạt sát khí càng điên hơn, cơ thể của Tống Đế Vương lóe lên, nhập thẳng vào âm trạch Tiểu Tam.

âm trạch Tiểu Tam: “...”

Cân nhắc đến nguyên nhân và quá trình trang viên nhà họ Hoắc bị phá và trùng tu lại, âm trạch Tiểu Tam run lên cầm cập.

Nó không muốn vỡ tan tành mà!

Nó không muốn biến mất!

Nhưng âm trạch Tiểu Tam bị uy lực của Tống Đế Vương giam cầm, căn bản không có bất kỳ sức phản kháng nào.

âm trạch Tiểu Tam gần như sụp đổ!

Diêm vương đánh nhau, đúng là quỷ nhỏ gặp nạn mà!

Nó đã đến nhân gian rồi, tại sao còn để nó gặp phải kiếp nạn này?

Khi âm trạch Tiểu Tam gần như bị dỡ bỏ, xa xa truyền đến giọng nói non nớt của Tể Tể.

“Ai đến rồi?”

Đồng thời, trong âm trạch Tiểu Tam truyền đến giọng nói kinh ngạc đến biến giọng của Tống Đế Vương.

“Cửu Phượng… sao cậu biến thành…. dáng vẻ quỷ quái này rồi?”

Sau đó là tiếng gào thét chói tai càng thêm thê lương của Cửu Phượng.

“A a a a! Ông đây chơi chết ông!”

Sau đó trong âm trạch Tiểu Tam truyền đến tiếng quát của Tống Đế Vương.

“Cửu Phượng!”

“Cửu Phượng cậu bình tĩnh một chút!”

“Cửu Phượng! Bổn quân là Diêm Quân Tam Điện của địa phủ! Cậu thân là xe quỷ địa phủ làm như vậy là phạm thượng…Đệt! Cậu con mẹ nó điên thật rồi sao?”

Tống Đế Vương còn chưa ra khỏi âm trạch Tiểu Tam, Tể Tể cảm nhận được bên này có động tĩnh cực lớn nên đã xuất hiện trong âm trạch Tiểu Tam.

Nhìn thấy Tống Đế Vương mắng mỏ hùng hồn, Tể Tể vô cùng kinh ngạc.

“Chú Tống, sao chú lại đến đây?”

Không đợi Tống Đế Vương nói chuyện, Tể Tể lại nhanh chóng truy hỏi.

“Chú Tống, là cha Minh Vương xảy ra chuyện rồi sao?”

Tể Tể vừa đến, Cửu Phượng nổi cơn thịnh nộ dừng tay trong nháy mắt.

Anh ta nơm nớp lo sợ gọi một câu công chúa nhỏ, rồi nhanh chóng chui vào trong góc làm một người ẩn hình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free