Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1434:
Thiệu Cảnh đè lửa giận, hòa nhã nói chuyện với người canh cửa.
“Anh trai, mẹ tôi là cô ruột của cậu Hoắc, tôi và cậu Hoắc là anh em họ! Hoắc Trầm Lệnh là anh họ của tôi! Anh không tin có thể gọi điện thoại hỏi thử.”
Từ lâu người canh cửa đã được dặn, bất cứ ai liên quan đến cô cả nhà họ Hoắc, hết thảy không cho vào trong.
“Anh này, xin lỗi, trang viên nhà họ Hoắc không hoan nghênh anh!”
Thiệu Cảnh: “...”
Thiệu Cảnh tức đến xanh mặt rồi.
Khuôn mặt vốn treo màu sắc của anh ta trông càng thêm tức cười.
Hung hăng liếc người canh cửa một cái, Thiệu Cảnh nhảy nhót qua lại giữa việc ra tay đánh người để xông vào và nghĩ cách khác để đi vào.
Đúng lúc Lăng Phong dẫn đội bảo vệ huấn luyện dã ngoại từ bên ngoài trở lại.
Thấy trước cửa có người lạ, ánh mắt ác liệt nhìn sang.
Va phải ánh mắt ác liệt đó của Lăng Phong, Thiệu Cảnh lập tức sợ rồi.
Anh ta cười cười với người canh cửa, nhanh chóng quay người lái xe đi mất.
Lăng Phong nhìn người canh cổng.
Người canh cổng hiểu ý, nhanh chóng giải thích: “Anh Lăng, người khi nãy tự xưng là anh em họ với cậu Hoắc.”
Lăng Phong nghe vậy, cười lạnh một tiếng.
“Dựa vào anh ta cũng xứng?”
Người canh cổng nghĩ đến ánh mắt kia của Thiệu Cảnh, cười gật đầu.
“Đúng là không xứng! Nhưng mà ánh mắt của người kia, trông…. không giống người an phận.”
Lăng Phong gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Nói xong gật đầu với người canh cổng, dẫn đội ngũ đi vào trang viên nhà Hoắc.
Bởi vì các cậu chủ, cô chủ trong nhà đều quay về rồi, dạo gần đây trong trang viên nhà họ Hoắc khá náo nhiệt.
Quản gia La ở trong bệnh viện mấy ngày liền vội vàng ra viện, sau khi phát hiện ra ba con vật Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Thử Đại Tiên, đã cố ý quan sát mấy ngày, cuối cùng gọi điện thoại cho Hoắc Trầm Lệnh.
“Cậu chủ, không biết thỏ hoang, mèo hoang và… chuột to từ đâu chạy ra, cậu chắc chắn muốn giữa bọn chúng lại trong trang viên sao?”
Lúc đó Hoắc Trầm Lệnh vừa họp xong.
“Để lại đi, Tể Tể nói mấy con vật nhỏ đó đều khá thông minh, để lại trông nhà.”
Khóe miệng của quản gia La co giật.
“Thỏ và mèo con còn được, nhưng mà trong số đó còn có một con chuột to…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Tôi biết.”
Quản gia La: “Để một con chuột to…. trông nhà?”
Cậu chủ thực sự không lo lắng con chuột to đó đào cái động chỗ này, gặm cái kia ở trong trang viên sao?
Hoắc Trầm Lệnh: “Tể Tể khá thích chúng nó, để đi.”
Quản gia La: “...”
Nhưng đó là chuột đó cậu chủ à!
Quản gia La còn muốn tranh thủ một chút, ít nhất là đưa chuột to đi, kết quả điện thoại bị cúp rồi.
Muộn màng nhận ra, quản gia La nhớ đến một chuyện.
“Không đúng nha! Mèo và chuột là thiên địch, tại sao con mèo con kia và con chuột kia trông có vẻ… rất hòa thuận?”
Đương nhiên, còn có bất ổn hơn.
Các dì giúp việc trong trang viên nói với ông ấy, cô chủ nhỏ Tể Tể ra ngoài một chuyến, mang một con gà trống nhỏ về.
Ông ấy cũng từng trông thấy con gà trống nhỏ đó, lông tơ mềm mượt, đoán chừng mới vỡ vỏ không lâu.
Các dì giúp việc nói cô chủ nhỏ Tể Tể rất thích, thế nên các dì giúp việc đặc biệt làm cho con gà trống nhỏ đó một chiếc nhà gỗ nhỏ làm ổ gà.
Sau đó chiếc nhà gỗ nhỏ đó trở thành ổ chung của gà trống nhỏ, thỏ con, mèo hoang nhỏ và chuột lớn.
Bốn loại con vật ở cạnh nhau, vậy mà ai cũng không có làm hại ai!
Nếu không phải ông ấy tận mắt chứng kiến, ai tin chứ?
Quản gia La cảm thấy thế giới này huyền ảo rồi.
Hôm nay là thứ sáu, đúng lúc này ngày sinh nhật của cậu chủ Tư Tước.
Sau khi cậu Tư Tước tan học sẽ dẫn bạn học đến trang viên chơi, cùng nhau tổ chức sinh nhật, ông ấy phải căn dặn các dì giúp việc trong trang viên và nhóm bảo vệ.
Phải trông kỹ bốn con vật nhỏ đó, đặc biệt là con gà trống nhỏ kia.
Quá nhỏ rồi.
Còn rất cực kỳ không ở yên, thích đi dạo khắp nơi.
Đừng có đến lúc đó vừa không để ý là bị dẫm chết.
Quản gia La bắp đùi đắp thạch cao, chống gậy, đi khập khiễng gọi người làm trong trang viên.
Ông ấy vừa căn dặn xong xuôi chưa được bao lâu, Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đi học về rồi.
Đúng lúc quản gia La đang ở phòng khách.
Giọng nói của ba đứa nhỏ non nớt chào hỏi.
“Chào bác La!”
Quả gia La vội vàng cười gật đầu.
“Chào cô chủ nhỏ Tể Tể, chào cậu Tiểu Tương, chào cậu Nguyên Tu.”
Trên đường quay về ba đứa nhỏ đã nhìn thấy trong trang viên được trang trí rất xinh đẹp, Tể Tể chớp đôi mắt to tròn hỏi quản gia La.
“Bác La, bánh sinh nhật của anh hai chuẩn bị xong rồi chứ?”
Quản gia La cười gật đầu.
“Chuẩn bị xong rồi, đã trên đường đưa đến rồi, cô chủ nhỏ Tể Tể yên tâm, bác La nhớ hết mà.”
Tể Tể ngây ngô dặn dò quản gia La.
“Vậy bác La cũng phải nhớ nghỉ ngơi, chân của bác La còn đang đóng thạch cao kia kìa.”
Quản gia La phải gọi là cảm động.
“Ầy, ầy, ầy, bác La nhớ rồi.”
Tể Tể nói xong, tung tăng chạy thẳng đến phòng bếp.
Ăn chút đồ ăn trước, lót dạ đã.
Đây là thao tác thường ngày.
Tương Tư Hoành vội vàng đi theo, Kế Nguyên Tu thì chạy đến phòng ăn, kéo ghế, tiện cho hai đứa nhóc Tể Tể và Tương Tư Hoành bưng đồ ăn về ngồi.
Sinh nhật của Hoắc Tư Tước không hề làm lớn, thậm chí ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc cũng không đến.