Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1433:
Hai chân Kỷ Lăng đi lại không tiện, không đi xuống tầng được.
Nghe thấy bà cụ nói, anh ta ho nhẹ một tiếng.
“Mẹ, con đã bị Huyền Môn gạch tên rồi, chỉ cần Kỷ Thanh đồng ý, làm một người bình thường cũng rất tốt!”
Ít nhất còn sống được, đúng không?
Bà cụ Kỷ nghe Kỷ Lăng nói, khẽ gật đầu.
“Ài! Ai bảo không phải chứ? Cha con cứ….bướng bỉnh!”
Kỷ Lăng nghe thấy, không nói tiếp.
Bướng bỉnh sao?
Không!
Chỉ là bởi vì dã tâm quá lớn!
Bây giờ nhà họ Mặc sụp đổ rồi, nhà họ Bạch chỉ có một mình Nam Khê, hơn nữa thiên phú của Nam Khê bình thường, không thể nào vực nhà họ Bạch lên trong một khoảng thời gian ngắn.
Nhà họ Nghiêm đã phế rồi, nhà họ Tôn…
Đến bây giờ Kỷ Lăng cũng không chắc chắn liệu có phải ông cụ Tôn cũng giống như cha của anh ta, bị ông cụ Mặc đưa vào trong cống, có bò cũng không bò được ra ngoài.
Ở một bên, sau khi mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh về đến khách sạn, Thiệu Cảnh dặn Hoắc Khánh Từ nghỉ ngơi sớm một chút, sau đó thì một mình bản thân ra khỏi khách sạn, đi thẳng đến một câu lạc bộ nào đó.
Kỷ Thanh nói, tuy rằng số mệnh của Hoắc Tư Lâm không tốt như Hoắc Trầm Lệnh, nhưng cũng không phải tầm thường.
Bây giờ số mệnh trên người Hoắc Tư Lâm chuyển lên người anh ta, đương nhiên anh ta muốn thử xem.
Anh ta kém may mắn, đánh bạc ắt thua.
Khăng khăng cứ thích đánh bạc.
Nếu không cũng sẽ không bị ông cụ trong nhà đuổi ra khỏi nhà, bắt đắc dĩ phải năn nỉ mẹ dẫn anh ta đến nhà họ Hoắc.
Nhưng nhà họ Hoắc không nể tình một chút nào!
Nếu đã như vậy thì đừng trách anh ta vô tình.
Ngồi trên bàn đánh bạc, Thiệu Cảnh cảm thấy cả người mình đều khác rồi.
Ván đầu tiên, thắng rồi!
Ván thứ hai, lại thắng rồi!
Liên tiếp năm ván, ván nào cũng thắng rồi!
Không đến mười phút, vậy mà thu vào mười vạn!
Thiệu Cảnh tựa như nhìn thấy núi vàng núi bạc!
Ba người đánh chung bàn nhíu mày.
Rõ ràng không ngờ Thiệu Cảnh lại may mắn như vậy.
Đã chuẩn bị không đánh nữa, nhưng Thiệu Cảnh đang lúc đắc ý, không cho bọn họ đi.
“Nào nào nào! Đánh một ván to!”
Ba người thua tiền, có hơi bực bội.
“Anh tự mình đánh! Chúng tôi không đánh nữa!”
“Đúng!”
Thiệu Cảnh đã cảm nhận được may mắn chuyển đến người mình, thế nên vô cùng hào phóng.
“Nào nào nào, một mình tôi trả cho các người mười vạn, chúng ta so lớn nhỏ, một lần định thắng thua, thế nào?”
Ba người kinh ngạc nhìn Thiệu Cảnh.
“Ý là bảy vạn tiền anh thắng kia đều tính hết?”
Thiệu Cảnh ngập tràn tự tin.
“Đúng!”
Ba người đưa mắt nhìn nhau, gật đầu.
“Được!”
Nói xong ba người mỗi người cầm lấy ba vạn tiền đặt cược.
Một ván xác định thắng thua, Thiệu Cảnh lại thắng rồi.
Ba người: “...”
Ba người ngoài cười trong không cười rời đi.
Thiệu Cảnh cười to ha ha.
Chuyển vận rồi!
Từ nay về sau anh ta thật sự chuyển vận rồi!
Thiệu Cảnh đắc ý, tựa như nhìn thấy bản thân mở mày mở mặt, đạp cả nhà họ Hoắc và cả ông cụ nhà họ Thiệu xuống dưới đất vậy.
Ra khỏi câu lạc bộ, anh ta không lập tức quay về khách sạn mà đi đến một quán bar cách câu lạc bộ không xa.
Ba người thua tiền không rời đi lập tức mà đứng dưới gốc cây lớn nói chuyện.
Bọn họ đều không phải con nhà giàu có thật sự, quần áo đồng hồ trên người đều là đồ đi mượn.
Chính là làm nghề lừa gạt.
Lão đại: “Chuyện hôm nay là thế nào vậy?”
Lão nhị cũng thấy lạ.
“Bình thường chúng ta đều đánh như vậy, ba ván trước thắng, sau đó bắt đầu lúc thắng lúc thua, cuối cùng là thắng lại một ván lớn, trước nay chưa từng có sơ sót.”
Lão tam nghi ngờ: “Hay là thằng nhóc kia gian lận rồi?”
Lão đại: “Không đâu! Toàn là bài của chúng ta!”
Lão nhị: “Vậy…”
Lão tam bỗng lên tiếng.
“Thằng nhóc kia ra rồi, đi! Đi theo xem thử!”
Đợi đến khi nhìn thấy Thiệu Cảnh đi vào một quán bar không xa, ba người đưa mắt nhìn nhau.
“Đi! Lỡ như nhặt được một em thì sao?”*
*Raw: 捡个尸: ám chỉ việc một chàng trai chuốc say một cô gái rồi đưa cô ấy đi quan hệ tình dục.
Thiệu Cảnh đi vào quán bar, bỗng nhiên rùng mình một cái.
Anh ta nhìn trái nhìn phải, tưởng rằng điều hòa trong quán bar bật nhiệt độ thấp, cũng không quá để ý.
Nhìn thấy các cô gái trẻ tuổi đong đưa trong sàn nhảy, ánh mắt Thiệu Cảnh nở ra nụ cười nhất định phải được, đi thẳng đến đó.
Hoàn toàn không biết cảm giác lạnh lẽo kia là bởi vì đường số mệnh đã bị Tể Tể chặt đứt.
****
Đường số mệnh đứt rồi, Thiệu Cảnh vẫn không hay biết.
Bởi vì quả thực chuyển được một chút vận may từ trên người Hoắc Tư Lâm sang, thế nên quả thực mấy ngày bắt đầu vận may của Thiệu Cảnh không tệ.
Nhưng anh ta không biết, thân là phía được lợi, sau khi đường số mệnh bị chặt đứt cũng sẽ chịu cắn trả.
Càng phóng túng, cắn trả sẽ càng nghiêm trọng.
Châm ngôn lưu truyền ở Hoa Quốc, không một câu nào là nói bừa.
Ví dụ như - ra ngoài làm bậy, cũng phải trả về!
Số tiền thắng trên sòng bạc gần như dùng tốc độ gấp mười thua lại, đồng thời khi tán gái ở quán bar còn bị người ta đánh thuốc.
Nếu như không phải trên người có bùa hộ thân của nhà họ Kỷ cho, đoán chừng có chết thế nào cũng không biết.
Một tuần sau, trên mặt Thiệu Cảnh chỗ xanh chỗ tím tìm đến cổng lớn trang viên nhà họ Hoắc, bị người canh cửa của trang viên cản lại.
“Chào anh, đây là trang viên nhà họ Hoắc, không có hẹn trước không được vào!”