Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1432:
Sợ Tể Tể không biết là nhà họ Kỷ nào, Hoắc Trầm Huy lập tức bổ sung.
“Là nhà họ Kỷ một trong năm gia tộc Huyền Môn.”
Tể Tể lập tức nghĩ đến Kỷ Lăng khi gặp được ở thôn Quỷ Khóc.
Nếu như không phải Kỷ Lăng bày trận Tụ Âm, căn bản thôn Quỷ Khóc sẽ không xuất hiện Quỷ Vực.
Tể Tể hì hục đi mấy bước đến trước mặt Hoắc Tư Lâm, trước khi Hoắc Tư Lâm vẫn chưa kịp phản ứng lại, thuận theo chiếc chân dài trèo lên lòng anh ấy, lại nghiêng chiếc đầu nhỏ, bỗng nhiên giơ tay ra.
Hung hăng cho một cào trên đỉnh đầu anh ấy.
Đám người Hoắc Trầm Huy không nhìn thấy cái gì, nhưng bản thân Hoắc Tư Lâm lại có cảm giác cả người nhẹ bẫng.
“Tể Tể, đó là…”
Tể Tể non nớt giải thích: “Đường số mệnh, một đầu nối với phía anh Tư Lâm, một đầu nối lên người của người bọn họ muốn chuyển số mệnh.”
Nói đến đây, Tể Tể hừ một tiếng, giọng nói non nớt hung hăng.
“Nhưng đã bị Tể Tể chặt đứt rồi, rất nhanh đối phương sẽ bị cắn trả!”
Nói xong vẫn không hết bực, hung hăng nghe chiếc răng nhỏ.
Dáng vẻ ngây thơ hung dữ đó lập tức chọc cho đám Hoắc Trầm Lệnh cười lên.
****
Bị cắn trả thật rồi!
Hơn nữa còn bị cắn trả rất hung dữ!
Sau khi tách ra với mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh, Kỷ Thanh vừa về đến nhà họ Kỷ, còn chưa đi vào phòng khách, lồng ngực đau dữ dội, tiếp đó là nôn ra máu tươi, phun lên nền gạch trắng như tuyết ở phòng khách, giống như một đóa hoa mai nở rộ.
Bà cụ Kỷ nghe thấy tiếng động, vội từ trong phòng bếp đi ra.
Nhìn thấy cảnh này thì sợ trắng cả mặt.
“Kỷ Thanh, con làm sao thế?”
Kỷ Thanh vừa che ngực vừa không ngừng nôn ra máu.
Cảm giác lục phủ ngũ tạng như bị một bàn tay lớn vô hình dùng sức nắn bóp, đâm nát rồi hung hăng khuấy trộn, đau đến mức anh ta không nói nổi một câu, cả người đổ mồ hôi lạnh.
Không đến một phúc, quần áo trên người Kỷ Thanh đã ướt rượt.
Hai chân mềm nhũn, quỳ bụp một tiếng trước mặt bà cụ Kỷ.
Bà cụ Kỷ sợ đến mức hét lên.
“Ông ơi! Ông ơi! Người đâu! Kỷ Thanh nôn ra máu ngất xỉu rồi!”
Ông cụ Kỷ nghe thấy động tĩnh, từ trong thư phòng đi ra, nhìn thấy dáng vẻ của con trai, trái tim căng chặt, nhanh chóng một lá bùa dán lên lưng con trai, sau đó đỡ người ngồi khoanh chân xuống đất.
“Vợ à, đóng cửa!”
Bà cụ Kỷ suýt chút nữa thì sợ đến mức mất hết hồn vía, vô thức đi đóng cửa.
Không biết từ lúc nào Kỷ Lăng đã đứng ở đầu cầu thang tầng hai, nhìn thấy em trai đã ngất xỉu nhưng vẻ mặt trắng bệch, đau đến mức cả người không tự chủ được mà co lại, ánh mắt anh ta tối dần.
Đợi sau khi Kỷ Thanh thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, Kỷ Lăng chống gậy, tựa vào lan can tầng hai, nhàn nhạt mở miệng.
“Cha, cha sai Kỷ Thanh làm gì rồi đúng không?”
Sắc mặt ông cụ Kỷ khó coi, còn có chút trắng bệch.
“Việc này không liên quan đến con, con đi nghỉ ngơi đi!”
Kỷ Lăng gần như đi một chuyến trong điện Diêm Vương, đặc biệt tiếc mạng.
“Cha, có phải cha vẫn muốn động vào nhà họ Hoắc?”
Ánh mắt ông cụ Hoắc sắc bén nhìn Kỷ Lăng.
“Đã nói rồi, không liên quan đến con!”
Khóe miệng Kỷ Lăng hiện lên một nụ cười nhạt, giọng nói vẫn rất yếu ớt, nhưng lộ ra sự trào phúng không hề che giấu.
“Không liên quan đến con? Một chuyến đến thôn Quỷ Khóc, nếu không phải Nam Khê và Minh Tư bảo Minh Tể Tể giữ lại mạng, có lẽ con đã chết ở nơi đó rồi.”
Ông cụ Kỷ tràn đầy tức giận, phản bác.
“Con có thể sống sót, là bởi vì được Tổ Linh Huyền Môn bảo vệ! Không có bất cứ quan hệ nào với bọn họ!”
Vì để bảo vệ con trai, ấn Phi Long mà Tổ Linh để lại cho tổ tiên cũng vỡ rồi.
Bây giờ nhớ lại, trái tim ông cụ Kỷ cũng đang nhỏ máu.
Đó là đồ bảo vệ lớn nhất của nhà họ Kỷ bọn họ!
Nhưng ông ta không ngờ đến sẽ mất ở một thôn Quỷ Khóc bình thường!
Kỷ Lăng không thể tưởng tượng nổi cúi đầu nhìn ông cụ mặt mũi trắng bệch đứng giữa phòng khách, rõ ràng không ngờ ông cụ hoàn toàn không hề thừa nhận là Bạch Nam Khê, Bách Minh Tư và Minh Tể Tể cứu anh ta.
Tổ Linh Huyền Môn?
Đúng!
Quả thực sau đó đến rồi.
Nhưng nếu như khi đó không phải Minh Tể Tể gọi ra Sổ Sinh Tử và Bút Phán Quan bảo vệ linh hồn của anh ta, khi Tổ Linh Huyền Môn đến anh ta đã chết rồi.
Bảo Tổ Linh đến địa phủ cướp người sao?
Tổ Linh Huyền Môn sẽ bảo vệ Huyền Môn, nhưng tuyệt đối sẽ không bởi vì người đã chết mà đối đầu với địa phủ.
Kỷ Lăng nhìn chằm chằm vào ông cụ, thấp giọng nói một câu trước khi bà cụ đi vào.
“Cha, dừng tay đi!”
Ông cụ Kỷ trực tiếp không nhìn anh ta.
Bà cụ Kỷ đã đi vào ồi.
“Ông à, Kỷ Thanh thế nào rồi?”
Ông cụ Kỷ đã đở Kỷ Thanh bất tỉnh nằm xuống ghế sô pha, ánh mắt nhìn bà cụ vô cùng mệt mỏi.
“Không nguy hiểm đến tính mạng, bà bảo vợ thằng hai đến đây chăm sóc nó, tôi về thư phòng trước.
Bà cụ Kỷ gật đầu, lau nước mắt.
Đợi sau khi ông cụ Kỷ rời đi, bà cụ Kỷ nắm lấy tay Kỷ Thanh, gạt lệ.
“Từ lâu mẹ đã nói rồi, đừng có học những thứ huyền huyền gì đó! Nhưng các con đấy… đứa nào đứa nấy đều không nghe, đều không nghe!”
Thứ đó không khoa học!
“Hơn nữa núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, con nhìn con…”