Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1442:
Hoắc Tư Cẩn cũng cười gật đầu.
Tể Tể ôm lấy cổ Hoắc Tư Cẩn.
“Anh cả ~”
Hoắc Tư Cẩn bế cô bé bằng một tay, nhẹ nhàng vén tóc bị gió thổi loạn của cô bé ra sau tai.
“Ăn cơm rồi, anh hai của Tể Tể đang đợi Tể Tể đó.”
Ánh mắt của thùng cơm Tể Tể sáng lên.
“Anh cả, đi đi đi, ăn cơm!”
Trương Lực và Dương Thận rớt lại phía sau, nhìn Hoắc Tư Cẩn bế Tể Tể bằng một tay đi đứng ung dung thoải mái, không khỏi đánh giá bản thân trước, rồi lại đánh giá đối phương.
Trương Lực: “Chúng mình… yếu ớt như vậy sao?”
Trai đẹp Dương Thận bị hiện thực vả cho một phát cũng không kìm được bắt đầu nghi ngờ bản thân.
“Có… lẽ vậy.”
Khi bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, trong trang viên có một vì khách không mời mà đến.
****
Cốc An An đã rất lâu không gặp mặc một chiếc váy công chúa màu xanh lam, một tay xách bánh sinh nhật, một tay dắt một bà cụ còng lưng, tóc trắng bạc đầu.
Nhìn thấy hai người này, đừng nói là Hoắc Tư Thần đen mặt cái roẹt.
Đến nụ cười trên mặt của người trầm ổn như Hoắc Tư Lâm cũng cứng lại rồi.
Cốc An An dắt tay bà cụ đi đến trước mặt Hoắc Tư Tước.
“Anh Tư Tước, sinh nhật vui vẻ.”
Hoắc Tư Tước vô cảm nhìn chằm chằm vào cô ta, nếu không phải nghĩ đến cô ta và Hoắc Tư Lâm có quan hệ máu mủ, có lẽ cậu ấy đã trực tiếp chửi bậy rồi.
“Nhà họ Hoắc không hoan nghênh cô, lập tức rời khỏi đây!”
Cốc An An hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt sợ hãi nhìn Hoắc Tư Tước.
“Anh Tư Tước, em…”
Khóe miệng Hoắc Tư Tước giật giật, giọng nói vô cùng lạnh lùng.
“Đừng để tôi nói lần thứ hai!”
Mí mắt Cốc An An cụp xuống, khóe miệng cũng tiu nghỉu, trông vô cùng tủi thân.
Lông mi dài của cô ta chớp một cái, trông cực kỳ bất an.
Ánh mắt của Hoắc Tư Tước càng lạnh lùng hơn.
Hoắc Tư Thần vẫn chưa nổi giận, bà cụ tóc bạc nắm lấy tay Cốc An An từ từ mở miệng.
“An An là do bà đưa đến, làm sao, các cháu cũng muốn đuổi cả bà già này ra ngoài sao?”
Vẻ mặt Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần khó coi như ăn phải ruồi.
Hoắc Tư Lâm ở vị trí phía hơi sau, nghe thấy lời bà cụ nói thì nhanh chóng đi hai bước đến phía trước Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần.
“Bà ba, Tư Tước và Tư Thần không có ý đó. Bà đến, bọn cháu đều rất vui.”
Hoắc Tư Thần cứng cổ nhào ra.
“Vui cái quần què!”
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà cụ tóc trắng hiện đầy mây đen.
“Ha! Con nhà Hoắc Trầm Lệnh, quả nhiên vẫn không có giáo dục như vậy!”
Hoắc Tư Thần điên rồi.
“Bà mới không có giáo dục, cả nhà bà mới không có giáo dục!”
Bà cụ tóc trắng tức đến mức lồng ngực đập phập phồng.
Cốc An An vội bỏ bánh kem xuống, nhanh chóng giơ tay vuốt lưng cho bà cụ.
“Bà ba bà đừng tức giận, Tư Thần nhỡ miệng thôi, thực ra trong lòng không nghĩ như vậy đâu.”
Hoắc Tư Thần càng điên hơn.
“Cốc An An cô im miệng cho ông đây! Ông đây không cần cô giả mù sa mưa làm người tốt!”
Không đợi Cốc An An lên tiếng, Hoắc Tư Thần lại nóng nảy bổ sung.
“Cút hết cho ông! Trang viên nhà họ Hoắc bọn tôi không hoan nghênh các người! Cút cút cút!
Bà cụ tóc trắng tức đến mức mắt mũi tối sầm, giơ tay chỉ vào Hoắc Tư Thần, khóe miệng bà ta cũng đang run run.
“Bất hiếu… con cháu bất hiếu!”
Hoắc Tư Lâm vội giải thích: “Bà ba, Tư Thần không có ý đó, Tư Thần…”
Bà cụ tóc trắng bỗng giơ tay lên, hung hăng tát một cái lên mặt Hoắc Tư Lâm.
“Bốp” một tiếng, vô cùng vang dội.
Sân vườn vốn đang náo nhiệt rất nhanh cũng trở nên yên tĩnh.
Lăng Phong dẫn hai vệ sĩ nhanh chóng đi đến.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần sững sờ, đồng thời lo lắng nhìn Hoắc Tư Lâm.
“Anh Tư Lâm!”
Hoắc Tư Lâm xua tay: “Anh không sao.”
Lục Hoài đang nướng thịt ở phía sau xông đến.
Cái gì cậu ấy cũng không nói, dùng đầu đụng một cái vào bà cụ tóc trắng.
Tốc độ của cậu ấy quá nhanh, hơn nữa khi xông đến bất ngờ không kịp đề phòng, bà cụ tóc trắng bị xô trực tiếp té ngửa, Cốc An An đỡ bà ta nên cũng ngã theo, một già một trẻ đều ngã trên mặt cỏ.
Hoắc Tư Thần trông thấy, vỗ tay bộp bộp.
“Lục Hoài, xô rất hay! Xô rất tuyệt! Xô ngã kêu lên oe oe!”
“Bịch” một tiếng, tiếp theo đó là tiếng gào khóc mắng chửi chói tai xé vỡ cả bầu trời đêm của bà lão tóc trắng.
“Ôi trời ơi! Hoắc Ân mày là thứ không ra gì! Bây giờ chúng mày phát đạt giỏi giang lắm rồi nhỉ, quên đi tổ tiên rồi! Đến bà chị dâu của nhà họ Hoắc đến cũng bị cháu mày đánh! Hu hu hu…”
“Tao đã hơn tám mươi rồi, còn bị một thằng súc sinh xô ngã trong vườn nhà họ Hoắc chúng mày! Thiên lý ở đâu hả!”
“Hoắc Sâm ông ở trên trời mở to mắt ra mà nhìn đi, đây là tên Hoắc Ân khốn nạn mà năm đó ông nhịn đói nhịn rét cũng phải để lại nửa cái bánh ngô cho nó đây! Nó không có lương tâm mà!”
“Lương tâm của nó bị chó gặm rồi! Cả nhà nó không ra cái gì mà!”
…
Bà cụ tóc trắng mắng chửi đến mức nước miếng văng tung tóe.
Hoắc Tư Thần tức đến giậm chân.
“Bà mới không có lương tâm! Cả nhà bà không có lương tâm! Những năm qua ông bà nội tôi giúp nhà bà quá nhiều, tiền đưa cho nhà bà mua bánh ngô có thể xếp quanh mười mấy vòng trái đất rồi!”
“Cậy già lên mặt! Không biết…”