Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1429:

“Tại sao?”

“Anh đang tính toán cái gì với đám quỷ trong âm trạch sau núi, tôi thật sự cái gì cũng không biết sao?”

Cửu Phượng: “...”

Tương Uyên cũng sợ ngây người rồi.

“Anh biết?”

Vẻ mặt Hoắc Trầm Lệnh vô cảm nhìn chằm chằm vào bọn họ: “Có phải là các người quên rồi đúng không, âm trạch có chủ!”

****

Xung quanh tĩnh lặng như tờ.

Tương Uyên nhìn Cửu Phượng, lại nhìn Hoắc Trầm Lệnh.

“Tôi đi xem đám Tể Tể và Tương Tư Hoành.”

Không đợi Cửu Phượng và Hoắc Trầm Lệnh nói, Tương Uyên bôi dầu vào chân, đi phải gọi là dứt khoát, nhanh nhẹn.

Cửu Phượng: “...”

Hoắc Trầm Lệnh cứ đứng ở cửa phòng ăn như vậy, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Cửu Phượng, vừa cầm điện thoại gọi điện.

“Giang Lâm đi vào.”

Rất nhanh Giang Lâm đã vội vàng đi đến.

“Ông chủ.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn Hoắc Trầm Vân nhào trên ghế vẫn đang nôn ở trong phòng ăn một cái.

“Dọn dẹp sạch sẽ cho em ấy, đưa về phòng, đừng làm ồn đến ông bà cụ.”

Giang Lâm: “...Vâng, ông chủ.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Tiền thưởng cuối năm tăng ba lần.”

Bỗng chốc Giang Lâm có tinh thần hơn trăm lần, không phải chỉ nôn thôi sao?

Anh ta cũng từng nôn mà!

Hơn nữa còn nôn dữ dội hơn.

“Ông chủ yên tâm, tôi đưa cậu ba Hoắc về phòng ngay!”

Giang Lâm nói xong, nhanh chóng cởi áo khoác trên người Hoắc Trầm Vân, sau đó đỡ người, rất nhanh đã ra khỏi phòng ăn, khi đi qua người Cửu Phượng, Cửu Phượng hận không thể nhét chính mình vào trong khe tường.

Hoắc Trầm Lệnh trông thấy, ha một tiếng.

Gân xanh trên trán Cửu Phượng đập điên cuồng.

“Hoắc Trầm Lệnh, có phải cái này cũng là anh cố ý?”

Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày: “Cái này?”

Cửu Phượng không thể nhịn được nữa, giọng nói cực kỳ lạnh lẽo.

“Hoắc Trầm Vân nôn ọe trước mặt chúng tôi!”

Hoắc Trầm Lệnh cong môi, nhưng trong đáy mắt không có nửa chút ý cười.

“Đoán xem!”

Cửu Phượng: “...”

Đầu ngón tay Cửu Phượng từ từ khép lại, nắm đấm kêu lên cộp cộp.

Hoắc Trầm Lệnh vẫn đứng ở đó, vẻ mặt lạnh lùng trông giống như một bức tượng điêu khắc, vừa lạnh vừa khiến người khác không có cách nào coi thường.

“Hoắc Trầm Lệnh, anh chỉ là một người bình thường, đừng quản quá nhiều, bằng không…”

Coi thường đe dọa của Cửu Phượng, Hoắc Trầm Lệnh cụp mắt, cúi đầu chỉnh tay áo.

“Bằng không vạn kiếp bất phục?”

Giống như nghe được một câu chuyện cực kỳ buồn cười, Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Cửu Phượng.

“Cửu Phượng, Tể Tể cực kỳ ngoan, cực kỳ hiếu thuận, anh cảm thấy anh có thể ở trước mặt Tể Tể, khiến tôi vạn kiếp bất phục? Hoặc là không được chết tử tế?”

Cửu Phượng: “...”

Nắm đấm càng chặt hơn, khớp xương kêu càng vang hơn.

Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên cười giả lả, nhìn anh ta, nói câu đâm thẳng vào lòng.

“Cửu Phượng, tôi không hiểu, rõ ràng dừng bước ở đây anh có thể sống rất tốt, tại sao vẫn muốn ra sức dày vò, đợi bị Tể Tể đánh cho tơi bời?”

Không đợi Cửu Phượng lên tiếng, Hoắc Trầm Lệnh lại bổ sung một câu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hoài nghi liếc kỹ Cửu Phượng.

“Hay là bởi vì anh có thể chất chịu ngược đãi? Không bị Tể Tể đánh thì anh không thoải mái?”

Cửu Phượng hít một hơi thật sâu, khi vừa định quái Hoắc Trầm Lệnh.

Bởi vì lỗ mũi quá tốt, trực tiếp hít phải mùi chất nôn kia.

Cửu Phượng: “...”

Ngũ quan tuấn tú của Cửu Phượng bỗng nhăn lại.

Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên cười nhẹ một tiếng, nhắc nhở anh ta.

“Cúi đầu nhìn phía trên giày?”

Cửu Phượng vô thức cúi đầu nhìn.

Khi đó anh ta chạy đủ nhanh, tuyệt đối không dính chất nôn.

Nhưng con mắt quá tốt rồi, vậy mà phía trên giày thật sự có một chút xíu đồ bẩn…”

Cửu Phượng: “...”

Hô hấp của Cửu Phượng càng thêm nặng nề, ngũ quan càng thêm vặn vẹo.

Dường như cả đầu đều đang lắc lư, Hoắc Trầm Lệnh trông thấy, tâm trạng tốt vô cùng.

Vẫn không quên nhắc nhở anh ta.

“Cửu Phượng, cho dù ông bà cụ biết anh không phải người, nhưng chắc chắn chưa từng nhìn thấy chân thân của anh! Nếu như vì chân thân của anh dọa đến bất cứ ai bên phía nhà cũ…”

Miệng của Cửu Phượng thay đổi qua lại giữa hình người và hình chim, gần như sắp không đè lại được.

Anh ta rít lên một tiếng, hóa thành một bóng mờ biến mất trong nháy mắt.

Một cọng lông chim đen bay giữa không trung, rồi từ từ rơi xuống.

Hoắc Trầm Lệnh hơi ngẩng đầu lên, nhìn nhìn, giơ tay đón lấy.

Giây phút đó, ông ấy phát hiện vậy mà mình có thể cảm nhận được cảm xúc gần như sụp đổ của Cửu Phượng.

“Cửu Phượng?”

Quả thực Cửu Phượng gần như sụp đổ.

Anh ta là người kỹ tính như vậy, vậy mà bị chất nôn bắn lên giày, còn hít phải một ngụm khí gì đó…

Khi hóa thành hình người, quần áo, giày tất trên người đó đều hóa thành từ lông vũ đen trên người.

Cọng lông vũ đen kia bẩn rồi, đương nhiên anh ta sẽ không cần nữa.

Nhưng không ngờ Hoắc Trầm Lệnh lại đón lấy.

“Hoắc Trầm Lệnh, ném đi!”

Hoắc Trầm Lệnh cũng không định giữ lại.

Nhưng mà nghe thấy giọng nói tức giận của Cửu Phượng, đáy mắt Hoắc Trầm Lệnh hiện lên thâm ý.

“Cảm giác chất nôn bắn lên người…có phải rất khó chịu?”

Cửu Phượng đã về đến âm trạch sau núi ở trang viên nhà họ Hoắc, giây phút chạm đất hoá thành nguyên hình.

Nó ngẩng đầu điên cuồng hí lên.

Hoắc Trầm Lệnh thông qua cọng lông đen, nghe thấy, khóe miệng bất giác vểnh lên.

“Cửu Phượng, nhớ kỹ cảm giác này! Anh ở trong nhà tôi, tính kế con gái tôi, tôi cũng khó chịu như vậy! chỉ đáng tiếc… anh bất tử bất diệt!”

Cửu Phượng: “...”

Hóa ra nếu như không phải nó bất tử bất diệt, người bình thường này còn vọng tưởng chơi chết nó không bằng?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free