Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1428:
Tương Tư Hoành giật mình.
“Cha ơi!”
Tương Uyên vốn không hề cảm nhận được Hoắc Trầm Huy ngã rồi.
Anh ấy cười to, giang rộng hai tay chờ con trai nhào đến.
“Tư Hoành, cha ở đây này!”
Một trận gió lạnh lướt qua, Tương Tư Hoành vững vàng đỡ được Hoắc Trầm Huy sắp ngã xuống đất.
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên quay đầu lại, lúc này mới nhìn thấy con trai ruột.
Đồng thời cũng phát hiện Hoắc Trầm Huy suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
“Làm sao thế?”
Ấn đường nhỏ của Tương Tư Hoành nhíu lại, nhìn chằm chằm vào anh ấy: “Cha, khi nãy suýt chút nữa thì cha làm cha Hoắc ngã rồi!”
Tương Uyên: “Hả?”
Hoắc Trầm Huy rất say, trước mắt đều mờ hết.
Nhưng nhận ra được giọng nói của Tương Tư Hoành, yêu thương cười dỗ cậu ấy.
“Không sao không sao, Tiểu Tương, là bản thân cha không cẩn thận… cha…. và cha Tương của con uống nhiều rồi, có lẽ đứng không vững… hù…”
Hoắc Trầm Huy nói xong, cứ như vậy mà ngủ rồi.
Ánh mắt Tương Tư Hoành nhìn anh ấy mang theo đốm lửa nhỏ.
Tương Uyên: “Tư Hoành, con cũng nghe thấy rồi, việc này không liên quan đến cha.”
Tương Tư Hoành bĩu môi, vẻ mặt tràn đầy tức giận.
“Là không liên quan đến cha, không phải cha Hoắc đang uống rượu với cha à!”
Tương Uyên nhanh chóng nhìn Hoắc Trầm Lệnh, kết quả không biết từ khi nào tên hàng Hoắc Trầm Lệnh kia đã không còn ở phòng ăn, bên bàn chỉ còn lại Cửu Phượng và Hoắc Trầm Vân ngục đầu xuống bàn ngủ.
Tương Uyên nhìn anh ta chằm chằm: “Cửu Phượng, anh nói đi!”
Cửu Phượng: “...”
Cửu Phượng nhíu mày, vô cùng nhã nhặn.
“Việc này có liên quan gì đến tôi? Bọn họ kính rượu, tôi chỉ việc uống, những thứ khác…. cái gì tôi cũng không biết.”
Tương Uyên trợn mắt: “Cửu Phượng, anh…”
Lời phía sau, Tương Uyên trực tiếp dùng mật ngữ lọt vào tai Cửu Phượng.
“Cửu Phượng, giúp ông đây giải thích, nếu không tôi sẽ nói cho Minh Tể Tể biết hết chuyện anh gặp mặt, mật đàm với ai ai ai ở trong âm trạch!”
Ấn đường Cửu Phượng nhướng lên, đáy mắt như mang theo đao mà nhìn Tương Uyên.
Tương Uyên ha một tiếng, vẻ mặt vô cảm nhìn anh ta chằm chằm.
Cửu Phượng chột dạ: “...”
Cửu Phượng ho khan một tiếng, chậm chạp đứng lên nói với Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, quả thực khi nãy là cha Hoắc của cháu kính rượu bọn chú trước, sau đó bọn chú mới bắt đầu uống.”
Tể Tể cũng đến rồi, giọng nói non nớt mang theo bất mãn.
“Cửu Phượng… chú Cửu Phượng, cha kính rượu các chú là bởi vì các chú lần đầu tiên đến nhà cũ của nhà họ Hoắc, là lịch sự! Nhưng các chú chuốc say bác cả và chú ba, là các chú không đúng.”
Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh: “Đúng! Sao cha Hoắc và chú ba có thể uống thắng mọi người?”
Tương Uyên và Cửu Phượng: “...
”
Không phải!
Thực sự không phải bọn họ muốn so rượu với anh em nhà họ Hoắc mà là Hoắc Trầm Lệnh nâng chén trước, sau đó Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân uống với bọn họ.
Cửu Phượng nghiêm túc giải thích.
“Công chúa nhỏ, rượu này…”
Tể Tể không nghe.
Bởi vì chú ba bắt đầu nôn rồi.
“Ọe!”
Cửu Phượng: “...”
Cửu Phượng cách Hoắc Trầm Vân gần nhất, khi Hoắc Trầm Vân nôn mê mê hồ hồ đứng lên khỏi bàn, nghiêng đầu nôn vào bên trong.
Hình như biết đây là nơi nào, Hoắc Trầm Vân cứng rắn nhịn xuống.
Cũng vừa chạy ra bên ngoài, vừa ậm ờ lên tiếng.
“Nhanh… mau nhanh…ừm…”
Tương Uyên vừa nhìn Hoắc Trầm Vân, lập tức xông đến bên cạnh anh ấy, vô thức giơ tay kéo Cửu Phượng ở bên cạnh một cái.
Cửu Phượng bị kéo: “...”
Tương Uyên!
Ông đây đệt ông nội anh!
Mà Hoắc Trầm Vân cố gắng khống chế không nôn ra ngoài bị bóng dáng lướt qua của bọn họ làm cho càng thêm hoa mắt chóng mặt, vừa không nhịn được, trực tiếp nôn ra rồi.
Tương Tư Hoành và Tể Tể vô thức ôm Hoắc Trầm Huy đang ngủ lùi về sau, trong nháy mắt vọt ra sau lưng Tương Uyên và Cửu Phương.
“Ọe!”
Tương Uyên và Cửu Phượng nhìn trực diện Hoắc Trầm Vân say rượu nôn mửa: “...”
Gân xanh hai ông lớn không phải người nhảy thình thịch điên cuồng.
Tể Tể và Tương Tư Hoành vội vàng nâng ngang Hoắc Trầm Huy, Tương Tư Hoành nâng chân, Tể Tể ôm cổ Hoắc Trầm Huy, sau đó huỳnh huỵch chạy điên cuồng.
Nặng mùi quá!
Khó ngửi quá!
Đi mau đi mau!
Tương Uyên và Cửu Phượng: “....”
Cửu Phượng trở tay cho một đập vào ngực Tương Uyên.
Tương Uyên phản ứng cũng nhanh, lập tức tránh né, đồng thời chân dài trực tiếp áp vào bụng của Cửu Phượng.
Hai tên không phải người tránh Hoắc Trầm Vân đang đỡ tường điên cuồng nôn ọe, đánh nhau đến mức khó lòng tách rời.
Hoắc Trầm Lệnh đi đến nhìn thấy cảnh này, khóe miệng co giật.
“Các người…”
Tương Uyên và Cửu Phượng đồng thời nhìn ông ấy, sau đó cùng nhau tấn công ông ấy.
Hoắc Trầm Lệnh không chút sợ hãi, ông ấy đứng ở cửa phòng ăn, sâu kín mở miệng.
“Các người nghĩ cho kỹ đấy! Đây là địa bàn của ai! Tôi là cha của ai, là chú của ai!”
Tương Uyên và Cửu Phượng giơ nắm đấm sắp chạm vào đầu mũi của Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Cửu Phượng lạnh lẽo nghiến răng: “Anh cố ý?”
Hoắc Trầm Lệnh vô cảm nhìn anh ta, nói ra hai chữ khiến Cửu Phượng bùng nổ trong nháy mắt.
“Đoán xem?”
Cửu Phượng có thể nhịn sao?
Nửa phút Cửu Phượng cũng không nhịn nổi, lại thêm một đấm.
Giây phút cú đấm sắp chạm đến ấn đường của Hoắc Trầm Lệnh, lý trí của Cửu Phượng quay về, lại khó khăn nhịn xuống.
Hai mắt anh ta lạnh lẽo đến cực điểm, nguy hiểm híp mắt lại, giọng nói như xuất ra từ trong kẽ răng.
“Hoắc Trầm Lệnh, tại sao?”
Khóe môi Hoắc Trầm Lệnh chứa một nụ cười nhạt.