Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1427:

Tể Tể: “Bởi vì bọn họ lòng dạ bất chính, mà Cửu Phượng…. cũng không phải con chim tốt đẹp gì! Chắc chắn sẽ dọa bọn họ!”

Cửu Phượng đang kính rượu: “...”

Đệt!

Anh ta không phải con chim tốt gì!

Vậy tên chó Phong Đô kia lại là con quỷ tốt đẹp gì?

Một địa phủ không ra được con quỷ có hai loại tính cách!

Thực sự muốn nói với Minh Tể Tể, khi nói anh ta, đồng nghĩa với việc đang nói cha ruột của cô bé.

Hoắc Trầm Lệnh thấy Cửu Phượng thất thần, quét mắt một cái, tầm mắt lướt qua bàn trẻ con, tiếp đó lại nhìn về, cầm cốc rượu lên gật đầu với Cửu Phượng.

“Anh Cửu Phượng, mời!”

Cửu Phượng có hơi chần chờ.

Vị gia chủ nhà họ Hoắc này sẽ không tùy tiện kính rượu đâu, bình thường đều là người ta kính rượu anh ấy.

Thấy Cửu Phượng chần chờ, Hoắc Trầm Lệnh cong môi cười nhạt.

“Anh Cửu Phượng uống say rồi?”

Say rồi?

Nói đùa?

Cho dù anh ta bỏ hết rượu trong toàn thiên hạ vào trong bụng cũng sẽ không say.

Cửu Phượng lười nghĩ nhiều, tóm lại chính là một người bình thường, có thể làm gì anh ta?

Thế là Cửu Phượng cầm lấy cốc rượu, trực tiếp uống một hơi thấy đáy.

Hoắc Trầm Lệnh trông thấy, nụ cười càng sâu hơn.

“Anh Cửu Phượng, tửu lượng tốt! Anh cả, Trầm Vân, nhất định phải để anh Cửu Phượng và thầy Tưởng tận hứng!”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân hiểu luôn.

Đây là ép rượu.

Còn về tại sao, hai anh em cũng không hiểu, nhưng dựa theo kinh nghiệm nhiều năm, làm theo là được rồi.

Thế là Hoắc Trầm Huy kính trước, lại đến Hoắc Trầm Vân.

Hai người anh một chén tôi một chén, Hoắc Trầm Lệnh thì mượn cớ nhận điện thoại đi ra ngoài phòng ăn.

Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc trông thấy, hai ông bà nhìn nhau một cái, tìm một lý do rút lui.

Kế Nguyên Tu: “...”

Hoắc Trầm Vân: “Nguyên Tu, em cũng kính thầy Tương và anh Cửu Phượng một ly?”

Bà cụ Hoắc đi đến cửa phòng ăn nghe thấy, quay đầu lại lườm Hoắc Trầm Vân.

“Em trai các con mới bao lớn, để thằng bé uống rượu cái gì?”

Ông cụ Hoắc gật đầu: “Nguyên Tu, ăn no rồi chứ? Ăn no rồi thì đi ra ngoài tản bộ với cha mẹ, để anh cả, anh ba uống rượu với thầy Tưởng và cậu Cửu Phượng.”

Kế Nguyên Tu vội đứng lên.

Uống rượu không phải là thế mạnh của cậu ấy.

Hơn nữa, cơ thể hiện tại mới năm tuổi, cậu ấy thật sự sợ uống ra mệnh hệ gì.

Kế Nguyên Tu cũng rút rồi.

Bên bàn trẻ con, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cũng đưa mắt nhìn nhau, nhìn đồ ăn trên bàn cũng ăn được kha khá rồi, cùng nhau dẫn em trai em gái rời đi.

Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc về phòng, Kế Nguyên Tu gia nhập vào đại quân của đám trẻ con.

Mọi người cùng nhau đi ra ngoài, chuẩn bị đi dạo trong công viên bên ngoài nhà cũ.

Chuyến đi dạo này, ba bạn nhỏ không phải người lập tức phát hiện ra mẹ con Hoắc Khánh Từ trước đó nói đi, nhưng vẫn đi lại xung quanh nhà cũ.

Bên cạnh hai người này còn có thêm một người đàn ông, một người phụ nữ.

****

Bọn họ đông người, quá chói mắt.

Ngoại trừ Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn đã lên đại học có thời gian tương đối tự do, những bạn nhỏ khác trong nhà ngày mai đều phải đi học.

Hoắc Tư Cẩn dứt khoát.

“Anh Tư Lâm, em đưa đám Tể Tể về, anh chú ý hơn chút.”

Hoắc Tư Lâm không có ý kiến, đây là cách tốt nhất.

Vừa nhìn là biết mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh không có ý tốt, rõ ràng rời đi rồi lại lượn lờ ở gần nhà cũ, còn có thêm đôi nam nữ xa lạ, cho dù Tư Cẩn không nói, anh ấy cũng chuẩn bị đến xem thử.

Hoắc Tư Cẩn gật đầu: “Chú ý an toàn.”

Hoắc Tư Lâm cười lên: “Yên tâm, đây là khu biệt thự, bọn họ có ý đồ bất chính đến đâu đi nữa, cũng không dám thực sự làm gì.”

Tể Tể cười hì hì.

“Không sao không sao, anh Tư Lâm yên tâm, mạnh dạn mà xem, Tể Tể sẽ bảo vệ anh Tư Lâm!”

Hoắc Tư Lâm lại cười lên.

Kế Nguyên Tu đứng ra.

“Chú là trưởng bối, chú đi xem cùng.”

Hoắc Tư Lâm: “....”

Hoắc Tư Cẩn nhún vai: “Cũng được, vậy chú nhỏ cũng chú ý an toàn, cháu dẫn đám Tể Tể về trước.”

Tể Tể lắc đầu: “Chú nhỏ, cơ thể chú có khác thường, rất dễ bại lộ.”

Kế Nguyên Tu: “...”

Suy nghĩ đến tình trạng của bản thân, Kế Nguyên Tu cũng không cố tỏ vẻ.

Hoắc Tư Thần cũng muốn nhìn thử, Hoắc Tư Cẩn nhìn cậu, hỏi một vấn đề đâm thẳng vào tim.

“Bài tập hôm nay em làm xong rồi sao?”

Hoắc Tư Thần: “...”

Hoắc Tư Tước vốn định ở lại hóng chuyện quyết đoán quay người đi về.

“Đi! Về làm bài tập!”

Hoắc Tư Thần: “...”

Lục Hoài kéo cậu một cái: “Đi! Làm xong bài tập trước, lỡ như sáng sớm ngày mai chú hai muốn đích thân kiểm tra thì sao?”

Hoắc Tư Thần giật mình một cái, nhanh nhẹn chạy về.

Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đều trở về phòng làm bài tập rồi, Tể Tể và Tương Tư Hoành không có bài tập, thế nên đi rất chậm.

Khi đến phòng khách, Tương Tư Hoành vô thức nhìn về phía phòng ăn một cái.

Vừa nhìn, Tương Tư Hoành trợn mắt nhìn.

“Cha ơi?”

Bên phía phòng ăn, Hoắc Trầm Huy và Tương Uyên đồng thời lên tiếng.

“Ơi!”

Tương Uyên nhìn Hoắc Trầm Huy, câu “Tư Hoành là đang gọi tôi” vẫn chưa nói ra, phát hiện Hoắc Trầm Huy đã loạng choạng đứng lên, anh ấy sợ tốc độ của mình chậm, nhanh chóng đứng lên đi ra ngoài.

Tốc độ quá nhanh, mang theo gió, khiến Hoắc Trầm Huy lảo đảo, cứ như vậy bổ nhào xuống đất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free