Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1430:
Nhưng trong giây phút này, Cửu Phượng không có thời gian để ý đến những thứ này.
Nó bẩn rồi!
Nó bẩn rồi!
Nó phải tắm rửa ngay lập tức!
Cửu Phượng khó chịu gần như sụp đổi không quan tâm tự tổn hại, nguyên thần phát lực tốt cháy cọng lông đen trong tay Hoắc Trầm Lệnh, chặt đứt liên lạc với Hoắc Trầm Lệnh.
Về việc liệu có làm Hoắc Trầm Lệnh bị thương hay không…
Nó nào có để ý đến điều này?
Giây phút nó phát lực đốt cháy cọng lông đen, Tể Tể vừa đặt bác cả xuống phòng khách cảm nhận được sức mạnh u ám lập tức ngẩng đầu lên.
Chỉ trong nháy mắt, cô bé từ ghế sô pha trong phòng khách chạy đến trước mặt cha nuôi nhân gian.
Giây phút cọng lông đen bị sức mạnh nguyên thần của Cửu Phượng đốt cháy, Cửu U Minh Hỏa trong ấn đường của cô bé thoát ra ngoài, bọc cọng lông đen kia vào bên trong, như pháo hoa bị đốt cháy, trong nháy mắt thiêu rụi cọng lông đen.
Hoắc Trầm Lệnh sững sờ.
Tể Tể làm xong mọi thứ, ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn cha nuôi nhân gian.
“Cha ơi, cha vẫn ổn chứ? Có bị thương không?”
Hoắc Trầm Lệnh khom lưng bế nhóc con lên.
“Không sao, Tể Tể, cha rất khỏe.”
Xác định cha nuôi nhân gian không sao, lúc này Tể Tể mới yên tâm.
“Cha ơi, tại sao Cửu Phượng bỗng nhiên tự tổn hại bản thân?”
Đáy mắt Hoắc Trầm Lệnh hiện lên ý lạnh, nhưng khi nói chuyện với con gái cưng vẫn cực kỳ dịu dàng, cưng chiều.
“Có thể là làm chuyện gì chột dạ.”
Tể Tể nghiêng dầu, tràn đầy nghi hoặc.
“Hả?”
Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy vẫn phải nói cho Tể Tể biết dạo gần đây bên phía âm trạch sau núi ở trang viên có xuất hiện sinh vật lạ, âm khí.
“Không biết dạo gần đây Cửu Phượng đang mưu tính gì, anh ba của con nói cảm nhận được có quỷ lạ thường xuyên xuất hiện trong Tiểu Tam, khí tức còn rất mạnh, Tiểu Tam bị khống chế gắt gao.”
Ấn đường nhỏ của Tể Tể nhíu lại.
Thế nên vẫn là đánh Cửu Phượng quá nhẹ rồi?
Bác Tương nói cha Minh Vương trở về địa phủ rồi, liệu có phải liên quan đến đám quỷ lạ Cửu Phượng gặp trong âm trạch?
Nhưng bọn chúng có thể làm gì?
Dự tính đoạt quyền quản lý địa phủ của cha Minh Vương sao?
Nhưng bọn chúng cộng vào với nhau, đến cô bé cũng đánh không nổi mà!
Tể Tể không hiểu hiểu rốt cuộc đám Cửu Phượng nghĩ thế nào.
Cuối cùng nghĩ rồi nghĩ, đưa ra một kết luận.
Vẫn là đánh quá ít rồi!
Không biết ai chữ “an phận” viết thế nào!
Vậy thì đánh thêm một trận!
Thế là sau khi nói một tiếng với cha nuôi nhân gian, Tể Tể bay thẳng đến sau núi của trang viên nhà họ Hoắc ngay trong đêm.
Trông thấy Tể Tể bỗng nhiên biến mất không thấy bóng dáng, Hoắc Trầm Lệnh đã có thể tưởng tượng ra khung cảnh Cửu Phượng bị đánh, khóe miệng từ từ cong lên, sau đó đi về phía phòng khách.
Tương Tư Hoành ở lại phòng khách chăm sóc Hoắc Trầm Huy.
“Chú hai.”
Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt, gật đầu: “Tiểu Tương, cháu đi nghỉ ngơi đi, chú ở đây chăm sóc cha cháu.”
“Ngoan, ngày mai còn phải đi học với Tể Tể nữa.”
Tương Tư Hoành không kiên trì nữa, đôi chân nhỏ bước lạch bạch lên tầng đi ngủ.
Sau khi Hoắc Trầm Lệnh chắc chắn cậu bé đã đi lên tầng, ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn trà.
Hoắc Trầm Huy uống say nằm ngủ trên ghế sô pha mím môi, gạt tóc một cái, từ từ ngồi dậy, thuận tiện ném hai chiếc camera loại nhỏ cho Hoắc Trầm Lệnh.
“Này!”
****
Hoắc Trầm Lệnh cầm lấy camera loại nhỏ, nhíu mày, ngón tay khớp xương rõ ràng xinh đẹp vuốt camera một cái, đáy mắt thay đổi.
“Thằng nhóc Thiệu Cảnh kia để lại?”
Hoắc Trầm Huy gật đầu: “Không thì sao? Cũng không thể là thằng nhóc Tư Thần rảnh rỗi làm ra còn cố ý để lại trong kẽ hở của ghế sô pha?”
Nhắc đến con trai út, đáy mắt Hoắc Trầm Lệnh thoáng qua nụ cười nhạt.
Nụ cười rất nhanh, rất nhạt, thậm chí Hoắc Trầm Huy còn không nhìn thấy.
Hoắc Trầm Lệnh thong thả mở lời.
“Nếu như là Tư Thần để lại, em còn vui vẻ!”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Hoắc Trầm Huy cười một tiếng, nghĩ đến Tư Thần dồi dào năng lượng không phải leo cây tìm tổ chim ở nhà cũ thì chính là bắt cá trong ao ở vườn rau của bà cụ Hoắc, nụ cười của ông ấy càng thêm ấm áp.
“Tư Thần như vậy khá tốt! Có thể chơi được với Tể Tể và Tiểu Tương càng vui hơn!”
Tuy rằng tám tuổi rồi, nhưng suy nghĩ rất đơn giản, vô cùng thích hợp chơi cùng với bạn nhỏ học mẫu giáo.
Hoắc Trầm Lệnh chậc một tiếng: “Đầu óc phát triển, tứ chi đơn giản rất tốt?”
Hoắc Trầm Huy ho khan một tiếng: “Tư Cẩn xuất sắc như vậy, Tư Tước suy nghĩ sâu xa như thế, nếu như Tư Cẩn tâm tư nặng hơn thì em không sợ tương lại ba anh em chúng nó đánh nhau vì gia sản?”
Hoắc Trầm Lệnh ha ha một tiếng, chơi đùa camera cỡ nhỏ trong tay.
“Nếu như chúng nó thật sự đánh nhau vì gia sản, vậy thì trực tiếp gạch tên khỏi gia phả, còn nói gì đến gia sản?”
Hoắc Trầm Huy phì cười.
“Không hổ là em hai của anh!”
Nói về đám nhóc một lát, Hoắc Trầm Huy chuyển chủ đều lên người hai mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh.
“Thiệu Cảnh thật sự sắp toi rồi sao? Vậy mà mẹ con Hoắc Khánh Tư còn nghĩ đủ đi cách vào cửa nhà cũ.”
Năm xưa đi phải gọi là cao ngạo coi thường, nhưng điệu bộ hôm nay đến đây….
Đều bị đám trẻ con coi thành không khí rồi, cô út bị gia tộc gạch tên của ông ấy vậy mà nhẫn nhịn được.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ