Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1414:

“Một con cương thi già như cậu, vuốt ngực cái gì? Làm như cậu dựa vào tim đập mới sống được không bằng!”

Tương Uyên trừng mắt: “Tôi vuốt ngực còn không được nữa? Tôi thích!”

Minh Vương trực tiếp nhắm mắt.

“Vậy cậu đến chỗ khác mà vuốt, đừng làm cay mắt bổn tọa! Tây Thi ôm ngực mới khiến người ta sinh lòng thương cảm, cậu… ha!”

Hai mắt Tương Uyên mơ hồ đỏ lên.

“Phong Đô, anh…”

Minh Vương chợt mở mắt ra, lệ khí ớn lạnh dưới đáy mắt chợt lóe lên.

“Có vật sống đến địa phủ, bổn tọa về trước!”

Dứt lời, bóng dáng của Minh Vương cũng theo đó mà biến mất trong căn phòng.

Tương Uyên hai mắt đỏ lên: “...”

Tương Uyên ngẩng đầu, phải gọi là gào thét một trận với trần nhà.

“Á á á á!”

Tiểu Hải đẩy cửa đi vào giật mình lảo đảo, trực tiếp ngã ở cửa.

“Thầy…thầy…thầy Tương?”

Tương Uyên tức sắp xù lông: “...”

Tương Uyên lập tức im tiếng, anh ấy mặc áo vest, đeo giày da trong cực kỳ cao quý, nhã nhặn, hình như “tên điên” khi nãy ngẩng đầu, há miệng, mặt mũi dữ tợn gào thét với trần nhà hoàn toàn không phải là anh ấy.

“Làm sao thế?”

Tiểu Hải: “...”

Tương Uyên thong thả bước đến trước mặt cậu ấy, khom lưng cầm lấy cánh tay của Tiểu Hải, kéo cậu ấy từ dưới đất lên.

Lại nhẹ nhàng vỗ vai của Tiểu Hải, giọng nói hơi lạnh.

“Cậu vào biểu diễn té ngã tại chỗ cho tôi xem?”

Tiểu Hải giật mình, nhanh chóng hoàn hồn.

Anh ấy nhìn Tương Uyên trước, rồi nhìn trần nhà, lại nhìn Tương Uyên.

Tương Uyên bị anh ấy nhìn đến mức khóe miệng co giật, ho khan một tiếng, ánh mắt vẫn coi như dịu dàng bỗng chốc trầm xuống, giọng điệu cũng vô cùng nghiêm khắc.

“Không muốn làm nữa?”

Tiểu Hải vội thôi nhìn, lắc đầu.

“Không, không, không! Thầy Tương, tôi sai rồi.”

Tương Uyên lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu ấy.

“Đến làm gì?”

Tiểu Hải: “Thầy Tương, tôi nghe ngóng xong bên phía cảnh sát rồi, nghi phạm cuối cùng trong vụ án của ông bà cụ Đàm đã bị bắt rồi, cậu Hoắc và đám Tể Tể, Tiểu Tương cũng có thể rời khỏi thị trấn Vân Thạch rồi, tôi qua đây hỏi anh định khi nào thì rời thị trấn Vân Thạch trở về thủ đô, để tôi liên lạc trước với phía sân bay.”

Không nhắc đến còn tốt, vừa nhắc đến chuyện này vẻ mặt của Tương Uyên càng lạnh hơn, ánh mắt càng thêm sắc bén.

Tiểu Hải: “....”

Tiểu Hải nơm nớp lo sợ hỏi: “Thầy Tương…là tôi…nói gì sai rồi…sao?”

Cả người Tương Uyên gần như tỏa ra khí lạnh.

Giọng nói càng lạnh như băng.

“Tôi về thủ đô trước, cậu ngồi máy bay về!”

Tiểu Hải vô thức gật đầu.

“Dạ được.”

Phản ứng xong lại cảm thấy kỳ lạ.

“Thầy Tương, anh không ngồi máy bay về sao? Còm đám Tể Tể…”

Tương Uyên mím môi, cắn răng.

“Bọn nhỏ đã đang trên máy bay về thủ đô rồi!”

Tiểu Hải sợ ngây người.

“Hả? Thầy Tương, lần này anh đặc biệt cho người lái máy bay tư nhiên qua đây không phải là đến đón đám Tể Tể sao? Bọn họ đi máy bay tư nhân về trước rồi?”

Tương Uyên càng tức hơn.

Lái máy bay đi rồi còn tốt!

Thì anh ấy cũng không tức giận như vậy.

Ít nhất có thể khiến con trai ruột trông thấy máy bay tư nhiên siêu hào hoa anh ấy chuẩn bị.

Kết quả… mua vé máy bay hàng không dân dụng rời đi rồi!

Nói đi có tức hay không?

Tương Uyên âm u nhìn chằm chằm vào Tiểu Hải.

“Cậu, một mình, ngồi máy bay tư nhân… trở về!”

Tương Uyên nói xong, nhanh chóng rời đi.

Tiểu Hải: “...”

Đợi đến khi Tiểu Hải phản ứng lại, trong phòng chỉ còn một mình anh ấy.

Lúc này anh ấy mới ý thức đến một vấn đề khác.

Nếu đám Tể Tể đã ngồi máy bay về rồi, thầy Tương không ngồi máy bay tư nhân về cùng anh ấy sao?

Tiểu Hải xoa xoa gáy, nhanh chóng đuổi theo.

“Thầy Tương… thầy Tương…”

Lễ tân của khách sạn biết anh ấy, là người hâm mộ của Tương Uyên.

Nhìn thấy Tiểu Hải từ trên tầng chạy xuống, vội vàng truy hỏi.

“Anh Tiểu Hải, thầy Tương đâu? Có thể giúp tôi tìm thầy Tương xin chữ ký không?”

Tiểu Hải: “Thầy Tương vừa đi xuống, cô không nhìn thấy à?”

Lễ tân lắc đầu: “Không có mà, khi nãy tôi vẫn luôn đứng ở chỗ này, không nhìn thấy thầy Tương đi qua mà.”

Tiểu Hải: “Không thể nào!”

Tuy rằng đây là khách sạn tốt nhất trên thị trấn Vân Thạch, nhưng bởi vì có một chiếc thang máy hỏng rồi, chỉ có một chiếc thang máy dùng được, hơn nữa đều đối diện với quầy lễ tân của khách sạn, lễ tân vẫn luôn không rời đi, thầy Tương đi xuống không nên không nhìn thấy người.

“Khi nãy cô rời đi rồi?”

Lễ tân lắc đầu: “Không có, tôi luôn ở đây mà. Biết anh Tiểu Hải lên đó có lẽ sẽ xuống cùng với thầy Tương, tôi nào nỡ rời đi?”

Tiểu Hải: “...”

Tiểu Hải hàm hồ đáp mấy tiếng, nhanh chóng đi đến bãi đậu xe phía sau.

Trên xe cũng không có người.

Quái lạ!

Tiểu Hải dựng cả tim lên rồi.

Lẽ nào thầy Tương lại bị lộ rồi, bị vây xem rồi sao?

Tiểu Hải vội vàng lấy điện thoại ra gọi điện.

Tương Uyên thì đang trong lúc nhanh chóng di chuyển.

“Có chuyện?”

Tiếng gió rất lớn, Tiểu Hải nghe thấy mà trực tiếp nhíu mày..

“Thầy Tương, anh đang…đua xe sao?”

Tương Uyên: “Ừm!”

Tiểu Hải: “Thầy Tương, chúng ta mới đến bên này, con người đất đai không quen thuộc, anh…”

Tương Uyên: “Đến sân bay rồi chứ?”

Tiểu Hải lắc đầu: “Tôi đang đi tìm anh mà, tôi đi rồi, anh phải làm sao?”

Tương Uyên: “...”

Tương Uyên hít sâu một hơi: “Lập tức đến sân bay! Gặp ở thủ đô! Tút tút tút…”

Tiểu Hải: “...”

Không phải!

Thầy Tương như này là đến thời kỳ mãn kinh rồi sao?

Nóng nảy như vậy!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free