Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1413:

“Đã đến bệnh viện rồi mà, đi vào xem thử đi.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Cuối cùng Hoắc Trầm Vân vẫn dẫn theo bốn đứa nhỏ đi vào trong phòng bệnh, gặp mặt sáu người già ông cả Vương, ông hai Vương và ông ba Vương.

Cảnh tượng… phải gọi là lúng túng.

Đám ông cả Vương không ngừng xin lỗi.

Lại bởi vì vừa tỉnh lại chưa lâu, ai nấy đều không có tinh thần.

Nhưng khi bọn họ xin lỗi lại vô cùng chân thành, Hoắc Trầm Vân nào có thể nói ra câu trách cứ.

Dưới sự chứng kiến của đồng chí cảnh sát, Hoắc Trầm Vân dùng một câu “Đều vì đứa nhỏ! Cháu có thể hiểu được!” để kết thúc cuộc gặp mặt nói chuyện lần này.

Đi đi đi!

Về thủ đô!

Anh ấy cảm thấy ở thị trấn Vân Thạch anh ấy luôn đen đủi.

Đàm Đào đã sa lưới, vụ án ông cụ Đàm và bà cụ Đàm bị hại cũng coi như kết thúc.

Hoắc Trầm Vân dẫn bốn đứa nhỏ ra khỏi bệnh viện, đến khách sạn cũng không về, ngay trong đêm lái xe dẫn bốn đứa nhỏ đi thẳng đến sân bay của thành phố N tỉnh G, mua vé về nhà.

Khi một lớn bốn nhỏ sắp lên máy bên, Tương Tư Hoành đột nhiên mở miệng.

“Chú ba, cha của cháu vẫn còn ở thị trấn.”

Tể Tể cũng nhớ ra rồi.

“Chú ba, chúng mình cứ đi như vậy rồi, liệu có không tốt lắm không?”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Quả thực không tốt lắm.

Nhưng trước đó khi ở cổng bệnh viện, Tương Uyên muốn đá anh là sự thật!

Đừng tưởng rằng khi đó anh xoay lưng về phía Tương Uyên thì cái gì anh cũng không biết.

Chẳng qua là bởi vì đánh không lại, cố ý làm như không biết mà thôi.

Hoắc Trầm Vân ho khan một tiếng, cười híp mắt giải thích với bốn đứa nhỏ.

“Không sao, bởi vì trước đó phát hiện ra hai con cương thi, Tiểu Tương, cha của cháu lái máy bay tư nhân đến thị trấn Vân Thạch. Bây giờ chú ba gửi tin nhắn cho cha cháu, nói với anh ấy một tiếng, bảo anh ấy cũng xuất phát luôn, chắc là sẽ về thủ đô cùng lúc.”

Tương Tư Hoành cảm thấy không có vấn đề.

Hơn nữa trước đó cha cương thi muốn đá chú ba, nếu như ở cùng một chỗ với chú ba rồi, ngộ nhỡ vẫn muốn đá chú ba thì phải làm sao?

Không ở cạnh nhau tốt hơn.

Thế là Tương Tư Hoành vui vẻ gật đầu.

“Được.”

Hoắc Trầm Vân lập tức gửi tin nhắn cho Tương Uyên.

Tương Uyên nhận được tin nhắn của Hoắc Trầm Vân: “...”

Anh ấy cố tình cho người lái chiếc máy bay tư nhân lớn như này đến thị trấn Vân Thạch đón người, kết quả… người bay trước rồi!

Tương Uyên nổi đóa.

Bỗng nhiên quay người lại, phát hiện Minh Vương cũng vẫn đang ở đây, Tương Uyên bỗng không tức giận nữa.

Dù sao người bị bỏ lại không chỉ có một mình anh ấy!

Thậm chí anh ấy còn cười lên.

“Phong Đô, anh biết đám Tể Tể đã lên máy bay về thủ đô rồi chứ?”

Minh Vương đang nhắm mắt dưỡng thần.

Nghe thấy lời của Tương Uyên nói cũng không mở mắt ra, không kiên nhẫn mà lên tiếng.

“Quay về thì quay về! Đã ba tuổi rưỡi rồi, nào có thể ngày ngày treo trên thắt lưng?”

Nói xong, Minh Vương đổi tư thế, tiếp tục ngủ.

Tương Uyên: “....”

****

Phản ứng của Phong Đô Đại Đế hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tương Uyên.

Tương Uyên cũng ngơ rồi.

“Anh….”

Minh Vương từ từ mở mắt ra, bởi vì nghỉ ngơi bị làm phiền mà vô cùng khó chịu, đôi mắt vừa đen vừa lạnh, hiện lên sự rùng mình uy nghiêm.

“Cậu quản quá rộng rồi!”

Tương Uyên sững sờ.

“Cái gì?”

Minh Vương cạn lời.

“Đám trẻ con chơi trò của bọn nó, cậu đi theo góp vui cái gì?”

Tương Uyên: “Đây không phải vấn đề chơi hay không chơi, chính là…hai người chúng ta bị vứt lại rồi, hiểu không?”

Minh Vương hoàn toàn không hiểu.

Dù sao ông ấy ném con gái cưng đến nhân gian cũng rất là tiện tay.

Bỏ lại là thao tác thường ngày.

Thế nên hoàn toàn không hiểu được trọng điểm của Tương Uyên.

Hơn nữa tuổi thọ của bọn họ vô hạn, chỉ cần bản thân không làm lỗi, trong tuổi thọ vô hạn gặp con lúc nào mà không được?

Nhìn anh ấy!

Tuy rằng rất bận, nhưng chỉ cần có thời gian rảnh, không phải vẫn đến thăm con gái cưng sao?

Thế là Minh Vương nhướng mày, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Tương Uyên.

“Cậu đuổi theo thì có thể làm gì?”

Tương Uyên há miệng, lời vẫn chưa nói ra, Minh Vương đã tự hỏi tự đáp.

“Có thể cùng chạy với bọn chúng, hay là cùng nhảy với bọn chúng, hay lại là cùng bọn chúng chạy xung quanh hoặc là giơ cao cao? Lại hoặc là cùng nhau xếp hàng ngồi ăn trái cây?”

Tương Uyên tối sầm mặt rồi.

Minh Vương cũng có hơi đau răng.

“Tương Uyên, tuy rằng cậu không lớn tuổi bằng bổn tọa, nhưng mà…tốt xấu gì cậu cũng mấy ngàn tuổi rồi, Tể Tể, Tiểu Tương với cả bé rồng người ta xếp hàng ngồi ăn quả hoa gọi là đáng yêu, ngây thơ, một ông già bất tử như cậu làm những động tác đó… cậu …có biết ngại không? Không biết hai chữ xấu hổ viết như thế nào sao?”

Tương Uyên sắp bùng nổ rồi.

“Tôi nói tôi muốn làm những động tác đó lúc nào rồi? Chính là tôi muốn ở gần Tư Hoành nhà tôi một chút!”

Minh Vương ha một tiếng: “Vậy cậu dứt khoát sử dụng thuật che mắt, biến thành nhỏ như thằng bé, đúng lúc bọn chúng về thủ đô rồi, anh và bọn chúng cùng nhau đi học mẫu giáo là được rồi!”

Tương Uyên: “...”

“Phong Đô, anh…”

Minh Vương chớp mắt, sâu kín mở miệng.

“Bổn tọa chỉ là đưa ra một đề nghị vô cùng đúng trọng tâm!”

Tương Uyên hít sâu một hơi, cảm thấy vẫn chưa đủ, lại dùng tay vuốt ngực.

Minh Vương liếc thấy càng thêm cạn lời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free