Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1412:

“Cái này…đồng chí cảnh sát, Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu nhà tôi đều còn nhỏ, cực kỳ sợ kim tiêm, càng đừng nói là rút máu.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành chớp đôi mắt to, tuy rằng bọn họ không sợ trời không sợ đất nhưng vẫn thuận theo lời chú ba nói, ngây ngô gật đầu.

“Đúng! Chú cảnh sát, bọn cháu cực kỳ sợ kim tiêm, cực kỳ sợ rút máu!”

Tể Tể sợ chú cảnh sát không tin, đôi mắt to xoay tròn, trong đầu nghĩ đến các bạn nhỏ ở nhà trẻ từng nhắc với cô bé kĩ xảo tránh kim tiêm như thế nào.

“Chú cảnh sát, Tể Tể không muốn rút máu, không thì Tể Tể sẽ…sẽ khóc!”

Tương Tư Hoành kinh ngạc, hai mắt trợn tròn theo.

“Chú cảnh sát, cháu cũng sẽ khóc, cháu khóc lên cực kỳ đáng sợ!”

Tể Tể: “Là kiểu có dỗ cũng không dỗ được ấy!”

Tương Tư Hoành ngây ngô phụ họa: “Đúng!”

Đồng chí cảnh sát bị ngữ khí ngây thơ của hai đứa nhóc chọc cười rồi.

“Được được được, không rút máu, không tiêm.”

Anh ấy nháy mắt ra hiệu với Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân trực tiếp coi như không nhìn thấy.

“Đúng! Chú sát cũng nói rồi, không rút máu, không tiêm, Tể Tể và Tiểu Tương không sợ.”

Nói xong còn vô cùng khó xử nhìn về phía đồng chí cảnh sát.

“Đồng chí cảnh sát, anh thấy một mình tôi dẫn bốn đứa nhỏ đến bên này đã vô cùng khó khăn rồi. Nếu như bốn đứa nhỏ vì bị rút máu, đâm kim tiêm mà gào khóc, một mình tôi chỉ có hai tay, đến lúc đó dỗ đứa nào thì thích hợp đây?”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Đừng nói… cũng đúng thật!

Đồng chí cảnh sát gãi đầu: “Tôi cũng không biết tại sao cấp trên bảo tôi mang bọn nhỏ đến lấy máu, nói cực kỳ gấp, tôi cũng không kịp hỏi.”

Lúc bắt đầu Hoắc Trầm Vân còn chưa hiểu, nghĩ kĩ lại, hiểu rồi.

“Đồng chí cảnh sát, tôi trông thế này chính là bởi vì bà bác kia coi tôi thành phần tử tội phạm, đánh ngất tôi, trói lại, liệu có khả năng bởi vì bà bác kia báo cảnh sát, sau đó muốn bốn đứa cháu trai cháu gái của tôi đi lấy máu, rồi đưa DNA của bọn nhỏ vào trong kho?”

Đồng chí cảnh sát sợ ngây người.

“Nếu như là như vậy…”

Đồng chí cảnh sát này là người từng thẩm tra thân phận của Hoắc Trầm Vân, đương nhiên biết Tể Tể, Tiểu Tương và cả Kế Nguyên Tu đều là đứa nhỏ nhà họ Hoắc nhận nuôi.

Trích máu, đối chiếu DNA có thể đối chiếu cái lông á!

Căn bản không phải con ruột mà!

Khóe miệng của đồng chí cảnh sát giật giật.

“Tôi lập tức gọi điện về hỏi.”

Hoắc Trầm Vân thở phào nhẹ nhõm.

Tể Tể và Tương Tư Hoành nhìn nhau, lại nhìn chú ba quần áo rách rưới.

Tương Tư Hoành: “Chú ba, chú bị bắt cóc rồi?”

Tể Tể: “Chú ba, chú bị bắt có lúc nào thế? Sao Tể Tể không biết?”

Không nguy hiểm đến tính mạng, Tể Tể thật sự không thể thông qua máu Minh Vương để nhìn thấy mọi thứ.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hoắc Trầm Vân lúng túng hận không thể tìm một cái hố chui xuống.

“Cái này… hụ hụ hụ… chính là ở bên phía công viên nhỏ, bị một bà bác mặc áo đỏ đánh mạnh một cái, ngất xỉu.

Tể Tể và Tương Tư Hoành sợ ngây người.

“Bà bác mặc áo đỏ? Bà nội của anh Đồng Đồng sao?”

Hoắc Trầm Vân cũng không chắc.

“Dẫn theo một bé trai, đen đen, mập mập, cường tráng, nhìn khoảng sáu bảy mươi tuổi.”

Bạn nhỏ Tể Tể và bạn nhỏ Tư Tương Hoành: “Vậy chính là bà nội của anh Đồng Đồng rồi.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

“Các cháu biết à?”

Bạn nhỏ Tể Tể và bạn nhỏ Tư Tương Hoành gật đầu.

Tể Tể giải thích.

“Biết ạ, bọn cháu và anh Đồng Đồng còn cùng nhau tìm nấm mối ở công viên nhỏ, sau đó bà nội của Đồng Đồng dẫn bọn cháu về nhà ăn cơm.”

Tương Tư Hoành bổ sung.

“Sau đó, có lẽ hái nhầm nấm độc, ông bà nội của Đồng Đồng đau bụng, còn xuất hiện ảo giác, đến bệnh viện rồi.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Thế nên, khi anh chạy ra khỏi căn nhà gỗ sau núi, những việc khi nghe ngóng từ người qua đường đều là thật.

Hoắc Trầm Vân bỗng nhiên nhớ đến người duy nhất trong bốn đứa nhỏ.

“Vậy Minh Tư thì sao, cũng trúng độc rồi sao.”

Tể Tể vội gật đầu.

“Không có không có, anh Minh Tư khỏe lắm, anh ấy gần như không ăn, vẫn luôn đút cho Tể Tể, thế nên không trúng độc.”

Hoắc Trầm Vân thở phào.

Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu cũng đến rồi.

“Chú Trầm Vân (anh ba).”

Hai người nhìn thấy quần áo rách nát trên người Hoắc Trầm Vân, cũng không nhịn được mà lo lắng.

“Chú Trầm Vân (anh ba), chú thế này…”

Hoắc Trầm Vân muốn tìm hang chui vào.

Tể Tể vội vàng giải thích.

“Anh Minh Tư, chú nhỏ, chú ba bị bà nội của anh Đồng Đồng đánh ngất, trói lại, tưởng rằng chú ba là phần tử tội phạm.”

Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu: “...”

Nói thật, ai cũng không ngờ đến sẽ là như vậy.

Không tới một lúc, đồng chí cảnh sát ở bên cạnh gọi điện thoại đi qua đây.

“Anh Hoắc, hiểu lầm, một trận hiểu lầm, đã giải thích rõ ràng rồi.”

Hoắc Trầm Vân vuốt ngực.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Đồng chí cảnh sát lại cười nói: “Đúng lúc cả nhà ông Vương đều tỉnh lại rồi, mọi người đi vào gặp mặt, sau khi con trai của ông Vương biết thì vô cùng áy náy, muốn gặp mặt xin lỗi giúp cha mẹ, chú thím.”

Hoắc Trầm Vân phất tay.

“Xin lỗi thì không cần, bọn họ cũng là có lòng tốt.”

Có thể nói gì đây chứ?

Ông bà của Đồng Đồng cũng không có lòng xấu xa.

Chính là… anh ấy bị oan uổng một lần!

Đồng chí cảnh sát cũng cảm thấy Hoắc Trầm Vân khá oan ức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free