Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1411:

Tương Tư Hoành cái gì cũng không nói, cứ như vậy nhìn thẳng vào anh ấy.

Tương Uyên: “...”

May mà anh ấy là người chết, nếu không thật sự sợ bị ánh mắt này của con trai ruột nhìn ra bệnh tim, trực tiếp đi đời tại chỗ.

Tương Uyên chột dạ sờ mũi, ho khan một tiếng.

“Tư Hoành à, cha…”

Tể Tể đã quay đầu lại.

“Bác Tương, bác còn chưa nói có phải là đang chuẩn bị đánh chú ba không đấy.”

Tương Uyên nghẹn rồi.

Tuyệt đối không thể thừa nhận!

Vẫn chưa thành công thì không có chứng cứ!

Tương Uyên nâng mắt, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn Hoắc Trầm Vân.

“Trầm Vân, tôi đánh cậu chưa?”

Tuy rằng Hoắc Trầm Vân không hiểu ra sao, nhưng vẫn thành thật lắc đầu.

“Không có.”

Tể Tể nhìn chú ba, lại nhìn Tương Uyên.

Sau đó cảm thấy chỗ nào không đúng.

Hình như… khi nãy bác Tưởng không đứng như thế này.

Là… nhấc một chân lên sao?

Tể Tể nhíu đôi may nhỏ, nhìn Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, khi nãy cha anh đứng như thế này sao?”

Tương Tư Hoành mím môi, còn chưa mở miệng đã va phải ánh mắt cầu cứu của cha ruột.

Tương Tư Hoành cúi đầu, sờ chiếc mũi thẳng của mình, chất giọng ngây ngô cũng hàm hồ một chút, hơn nữa còn cực kỳ lắp bắp, giống như khi vừa nhìn thấy Tể Tể.

“Tể Tể, cha của anh… hình như vừa nãy… chính là…chính là… tư…tư…tư…tư…thế này.”

Tể Tể giật mình.

“Anh Tiểu Tương, sao anh lại nói lắp rồi?”

Tương Tư Hoành sắp khóc rồi.

Bởi vì cậu ấy nói dối rồi.

Nhưng…nhưng…nhưng nếu như Tể Tể biết cha cương thi thật sự muốn đánh chú ba, đến lúc đó liệu có bởi vì ghét cha cương thi mà ghét lây cả cậu ấy không?

Cậu ấy không muốn rời xa Tể Tể!

Cậu ấy muốn mãi mãi chơi với Tể Tể!

Tương Tư Hoành cúi đầu thấp hơn, giọng sữa vẫn lắp bắp như cũ.

“Anh…anh…anh cũng không…biết.”

Hoắc Trầm Vân cũng giật mình không nhẹ.

“Tiểu Tương, cháu bị gì rồi phải không?”

Đối mặt với sự quan tâm của chú ba, Tương Tư Hoành càng thêm xấu hổ.

Tương Uyên vẫn luôn ngơ ngác.

Bởi vì anh ấy không ngờ vậy mà con trai sẽ đứng trước mặt anh ấy mà lừa Tể Tể.

Đó là Tể Tể đấy!

Vì Tể Tể, đoán chứng con trai anh đến cả quan tài của mình cũng muốn cho.

Bây giờ….

Thấy dáng vẻ con trai ruột cúi đầu rõ ràng không dám ngẩng đầu lên, Tương Uyên tằng hắng một cái, chuyển chủ đề lên người Hoắc Trầm Vân.

“Trầm Vân, sao đột nhiên cậu lại mất tích?”

Nói đến đây, Hoắc Trầm Vân phải gọi là tức giận.

“Đừng nhắc nữa, vốn tôi định dẫn bốn đứa nhóc đến công viên chơi, kết quả có một bà bác mặc đồ màu đỏ dẫn theo cháu trai…”

Hoắc Trầm Vân kể lại một lần những chuyện xảy ra.

Cuối cùng bổ sung một câu.

“Sao tôi có thể là phần tử tội phạm, tôi thấy bọn họ mới là phần tử tội phạm!”

Tể Tể nhanh chóng giải thích.

“Chú ba, bà nội của Đồng Đồng không phải phần tử tội phạm.”

Hoắc Trầm Vân: “Tể Tể, chú ba cũng không phải phần tử tội phạm mà!”

Quan trọng là chú ba còn bị một cây gậy gỗ to đánh ngất rồi.!

Còn bị bắt cóc!

Chú ba…

Nói nhiều rồi còn rơi nước mắt!

Thầy Cát Mẫn luôn ẩn trong túi của Tể Tể nghe thấy, nghe đến đây không nhịn được cười lên ha ha ha ha.

“Thế nên đây là đôi bên hiểu nhầm đối phương là phần tử tội phạm sao? Ha ha ha ha…”

Hoắc Trầm Vân: “....”

Hoắc Trầm Vân trừng mắt nhìn thầy Cát Mẫn.

Tể Tể cúi đầu, gõ nhẹ vào chiếc đầu lông tơ của thầy Cát Mẫn.

“Gà trống nhỏ, không thể cười chú ba, chú ba là trưởng bối, ông như vậy rất không lễ phép!”

Thầy Cát Mẫn cười điên cuồng: “...”

Tương Uyên liếc thầy Cát Mẫn một cái, khóe mắt liếc về phía đồng chỉ cảnh sát đi qua bên này, nhắc nhở bọn họ.

“Cảnh sát đến rồi.”

Cuối cùng đồng chí cảnh sát cũng đuổi kịp mũ của mình, đội lên.

Sau đó phát hiện hai đứa nhóc xuống xe rồi, còn chạy về phía một người đàn ông ăn mặc hơi rách rưới, chỉ đành vội vàng đuổi tới đây.

“Tể Tể, Tiểu Tương, hai cháu…”

Còn chưa dứt lời, khi đồng chí cảnh sát nhìn thấy Hoắc Trầm Văn ăn mặc có hơi rách nát, con ngươi co lại.

“Anh…. anh là anh Hoắc Trầm Vân?”

Hoắc Trầm Vân cũng từng nhìn thấy vị đồng chí cảnh sát này, nhất thời phải gọi là lúng túng.

“Là tôi.”

Tương Uyên vẫn luôn ở trong trạng thái ẩn thân, đồng chí cảnh sát không nhìn thấy anh ấy.

Anh ấy nháy mắt với con trai ruột, lặng lẽ rời đi.

Vừa nói chuyện, điện thoại của đồng chí cảnh sát vang lên.

“Được, tôi biết rồi.”

Nhận xong điện thoại, đồng chí cảnh sát nhìn Tể Tể, Tiểu Tương, ánh mắt có hơi phức tạp.

Hoắc Trầm Vân, Tể Tể và Tương Tư Hoành khó hiểu nhìn anh ấy.

“Chú cảnh sát, làm sao thế?”

Đồng chí cảnh sát nhẫn nại giải thích.

“Anh Hoắc, tôi cũng không biết chuyện là như thế nào, bên phía cục biết bây giờ tôi với Tể Tể và Tiểu Tương ở cạnh nhanh, bảo tôi mang hai cháu về cục lấy máu, để nhập DNA của hai đứa vào trong kho!”

Hoắc Trầm Vân nghĩ đến bản chất của hai đứa bé, không hề do dự mà từ chối.

“Không cần!”

Rút máu?

Máu của Tể Tể có thể rút được ra, nhưng có thể tùy tiện rút sao?

Còn Tiểu Tương…

Cháu ấy mẹ nó là cương thì… rút được máu ra sao?

Rút không ra, đến khi đó anh ấy giải thích kiểu gì?

Nghĩ đến thân phận của Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu bị bạo lộ, hậu quả đó… cảnh tượng đó…

****

Đồng chí cảnh sát sững sờ.

Hoắc Trầm Vân ý thức được bản thân phản ứng mãnh liệt, ho khan một tiếng che giấu rồi giải thích tiếp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free