Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1410:

Phản ứng thứ hai là lần này phải chuyển không ít tiền không cho tên quỷ hút máu Hoắc Trầm Lệnh kia!

Nghĩ lại, không đúng.

Bây giờ anh ấy đang trên đường đi tìm Hoắc Trầm Vân, nhưng dùng thuật ẩn thân, căn bản không ai có thể phát hiện ra anh ấy.

Đệt!

Anh ấy đang căng thẳng cái gì?

Đợi chuông điện thoại lại vang lên, Tương Uyên mới nhận điện thoại.

Ấn đường nhíu lại, giọng nói mất kiên nhẫn.

“Cái gì?”

Hoắc Trầm Lệnh nói thẳng.

“Trầm Vân mất tích rồi?”

Tương Uyên: “Chắc vậy!”

Đầu bên kia truyền đến tiếng cười trào phúng của Hoắc Trầm Lệnh.

“Vua cương thi đúng là lợi hại!”

Tương Uyên ngơ ngác.

“Anh còn biết khen tôi?”

Hoắc Trầm Lệnh ha một tiếng.

“Đúng á! Khen ngài!’

Tương Uyên chẳng hiểu ra sao.

Hoắc Trầm Lệnh còn chưa đợi anh ấy nói tiếp.

“Khen ngài đường đường là vua cương thi, đến cả người bình thường cũng không trông được! Đúng là lợi hại!”

Tương Uyên: “Cái gì mà đến một người bình thường cũng không trông được?”

Tương Uyên chậm chạp phản ứng lại, bỗng chốc xù lông.

“Mẹ nó! Hoắc Trầm Lệnh, ý của anh là Hoắc Trầm Vân mất tích là trách nhiệm của tôi, là bởi vì tôi không trông coi cậu ấy?”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh lạnh nhạt.

“Không phải sao? Tuy rằng em ấy là người trưởng thành, nhưng so với người già như ngài, em ấy là đời cháu cháu cháu cháu…. của ngài, thân làm trưởng bối chăm sóc vãn bối, có vấn đề không?”

Tương Uyên: “....”

Đệt!

“Hoắc Trầm Vân là vãn bối môn phái nào của ông đây?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Em ấy và Tiểu Tương đều ở trên sổ hộ khẩu nhà họ Hoắc!”

Tương Uyên tức đến mức phùng mang trợn mắt.

“Đệt! Mẹ nó đúng thật là đời trước ông đây nợ anh!”

Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh ôn hòa.

“Có thời gian châm chọc không bằng nắm chắc thời gian đi tìm người, nếu như Trầm Vân thực sự có vấn đề gì, mấy đứa nhỏ đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, chắc chắn sẽ đau lòng.”

Không đợi Tương Uyên nói chuyện, cuộc gọi đã bị Hoắc Trầm Lệnh ở đầu bên kia tắt rồi.

Nghe thấy âm thanh tút tút truyền đến từ điện thoại, gân xanh trên trán Tương Uyên nhảy thình thịch cuồng loạn.

Á á á!

Tưởng Uyên tức đến mức trực tiếp nổ tung.

Tên chó Phong Đô không phải người!

Thứ chó Hoắc Trầm Lệnh cũng không phải là thứ tốt!

Ai nấy….

Sao con trai ruột của anh ấy lại rơi vào tay bọn họ!

Hai mắt Tương Uyên đỏ ửng, cơ thể đang ẩn thân đột nhiên bay lên không trung, hai tròng mắt đỏ ngầu nhanh chóng tìm người giữa không trung.

Khi nhìn thấy Hoắc Trầm Vân xuất hiện ở cổng chính bệnh viện, cơ thể của Tương Uyên một bụng tức giận lóe lên một cái, như cuồng phong gào thét trực tiếp lao đến chỗ Hoắc Trầm Vân ở cổng chính bệnh viện.

Hoắc Trầm Vân!

Anh ấy nhất định phải đánh một trận trước rồi nói tiếp!

****

Đúng lúc Tể Tể, Tương Tư Hoành, Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu cũng đi đến cổng chính bệnh viện.

Giải quyết được tên xấu xa Đàm Đào kia, ông Đổng vẫn còn ở trong bệnh viện kia kìa.

Thế là một đồng chí cảnh sát trực tiếp lái xe đưa bọn họ trở về, một đồng chí cảnh sát khác thì trở về cục cảnh sát báo cáo, sau đó đi tìm Hoắc Trầm Vân.

Cổng chính bệnh viện bỗng nhiên có một cơn gió lớn thổi đến.

Gió rất lớn!

Mũ của đồng chí cảnh sát vừa xuống xe trực tiếp bị thổi bay rồi.

Đồng chí cảnh sát giật cả mình, bất chấp bị gió thổi đến mức không mở được mắt, vừa nhanh chóng dặn mấy đứa nhỏ khoan xuống xe, vừa nhanh chóng đóng cửa xe, xuống xe tìm mũ.

Tể Tể thì vừa mở mắt liền nhìn thấy Hoắc Trầm Vân đầu đầy mồ hôi, quần áo còn có mấy chỗ rách đứng ở cửa bệnh viện.

“Chú ba!”

Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư đồng thời nhìn sang.

“Chú ba (anh ba, chú Trầm Vân)!”

Khi Tương Tư Hoành vừa định nói gì đó, con ngươi đột nhiên co lại.

Tể Tể cũng trong khoảnh khắc nhanh chóng di chuyển ra khỏi xe, chạy thẳng tới chỗ Hoắc Trầm Vân.

“Tể Tể!”

Tương Tư Hoành đuổi theo Tể Tể.

Kế Nguyên Tu cũng muốn xuống xe, Bách Minh Tư vội kéo cậu ấy lại.

“Chú Nguyên Tu, gió rất lớn, tay của chú…”

Kế Nguyên Tu vốn xuống xe, đợi sau khi nhìn thấy cơn gió lạnh kỳ lạ kia là gì, bỗng nhiên thả lòng, ngồi về chỗ.

Bách Minh Tư kinh ngạc, nhìn ra bên ngoài, cũng ngơ rồi.

“Bác Tương?”

Tương Uyên như mang theo cuồng phong gào thét mà đến, một chân còn chưa rơi được trên mông của Hoắc Trầm Vân, bất thình lình va phải đôi mắt đen to tròn của Minh Tể Tể trước.

Theo đó là con trai ruột của anh ấy bất mãn đến mức lông mày sắp dựng ngược.

Tương Uyên: “...”

Tể Tể đứng sau lưng Hoắc Trầm Vân, nhìn chằm chằm vào anh ấy.

“Bác Tưởng là muốn đánh chú ba sao?”

Hoắc Trầm Vân đột nhiên bị cơn gió thổi suýt va vào tường, bỗng nhiên nghe thấy tiếng của Tể Tể, nhanh chóng xoay người lại.

“Tể Tể!”

Tể Tể nghiêng đầu nhìn Hoắc Trầm Vân, đôi mắt to cong thành hình trăng lưỡi liềm.

“Chú ba, chú sao rồi?”

Tương Tư Hoành thì đang chất vấn cha ruột.

“Cha, sao chú ba lại thế này?”

Tương Uyên: “...”

Đệt!

Sao anh ấy biết Hoắc Trầm Vân sẽ như thế này?

Không đợi anh ấy nói gì, tầm nhìn của con trai ruột lại rơi trên cái chân vẫn chưa kịp thu về của anh ấy.

Nhìn chân anh ấy, lại nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.

Tương Uyên: “...”

Tương Uyên lặng lẽ, nhẹ nhàng, từ từ thu chân dài về.

Tương Tư Hoành hít một hơi thật sâu, cậu bé bốn tuổi trông cực kỳ có khí thể, dọa Tương Uyên trực tiếp nín thở, không dám dễ dàng mở miệng.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free