Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1409:

Cảnh sát trẻ tuổi ở bên cạnh lắc đầu.

“Không đâu, bác Vương bên kia tôi quen, là một bà bác vô cùng nhiệt tình, đứa trẻ bị bắt cóc ba năm trước cũng bởi vì sự nhiệt tình của bác ấy nên mới được cứu.”

Cảnh sát già lập tức nhớ ra bác Vương là ai, gật đầu theo.

“Đúng là bà ấy nhiệt tình, hơn nữa cũng vô cùng cẩn thận, theo lý không nên xuất hiện lỗi sai này.”

Cảnh sát trẻ nhíu mày.

“Sai lầm gì?”

Cảnh sát già nhìn số liệu thở dài.

“Đây căn bản không phải là DNA của người, giống của động vật, nhưng nhiễm sắc thể này cũng không đúng mà.”

Cảnh sát trẻ há hốc mồm: “Cái gì?”

Cảnh sát già nhíu chặt lông mày rậm.

“Thế này đi, cậu gọi điện thoại cho bác Vương, bảo bà ấy dẫn ba đứa nhỏ kia đến đây lấy máu, nhập kho DNA lại một lần nữa.”

Tuy rằng cảnh sát trẻ kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu rất nhanh.

“Vâng.”

Cảnh sát già lại bổ sung một câu.

“Còn đứa nhỏ Bách Minh Tư kia…nhớ liên lạc với người nhà họ Bách bên thủ đô, lạc mất con, không biết người nhà nóng ruột như thế nào.”

“Vâng, tôi lập tức liên lạc ngay.”

Nhà họ Bách, thủ đô.

Khi ông cụ Bách nhận được điện thoại của cảnh sát thì đang uống trà.

“Xin chào, tôi là Bách Tắc Trạch, xin hỏi tìm ai vậy?”

“Chào ông Bách, tôi là cảnh sát thuộc đồn cảnh sát của thành phố N, tỉnh G, xin hỏi Bách Minh Tư và ông có quan hệ gì?”

Ông cụ Bách khó hiểu, nhưng vẻ mặt bình tĩnh.

“Tôi là ông nội của Minh Tư.”

Giọng nói của đồng chí cảnh sát ở đầu bên kia cực kỳ dịu dàng.

“Ông nội Minh Tư, là thế này, sau khi cháu trai Bách Minh Tư của ông mất tích, bây giờ đang ở thị trấn Vân Thạch chúng tôi, được người hảo tâm phát hiện và cứu được, xin hỏi lúc nào thì ông hoặc là cha mẹ của cậu ấy có thể đến bên đây đón người?”

Bàn tay cầm cốc trà của ông cụ Bách thoáng dừng lại.

“Minh Tư, sau khi mất tích?”

Đồng chí cảnh sát trẻ đưa ra đáp án khẳng định.

“Đúng! Nhưng đã được giải cứu, ông yên tâm.”

Ông cụ Bách: “...”

Ông cụ Bách vội buông cốc trà xuống, bấm tay tính toán.

Trong số mạng của Minh Tư vốn không có kiếp nạn bị bắt cóc.

Hơn nữa bởi vì số mạng quý giá, lại gặp được quý nhân, một đường thông thoáng, tiền đồ rộng mở, là người thừa kế có cơ hội và thực lực mạnh nhất của nhà họ Bách trong gần hai trăm năm qua.

“Ông Bách?”

Xác định cháu trai không sao, ông cụ Bách vô cùng bình tĩnh.

“Ở cùng thằng bé, có phải còn hai đứa nhỏ khác?”

Cảnh sát trẻ kinh ngạc: “Đúng, không phải, là còn ba đứa nhỏ, căn cứ theo lời của người nhiệt tình giải cứu bọn nhóc, tổng cộng có bốn đứa nhóc bị bắt cóc.”

Khóe miệng ông cụ Bách giật giật.

Ai có thể bắt cóc con gái ruột của chủ nhân Địa phủ hả!

Sau khi chết muốn suốt đời suốt kiếp ở mười tám tầng địa ngục sao?

Hơn nữa từ nhỏ cháu trai nhà mình đã độc lập, cũng không phải lần đầu tiên xa nhà, nếu thực sự bị bắt cóc rồi, ông ấy cũng sẽ tính ra được.

Chắc hẳn xảy ra hiểu nhầm gì đó.

Ông cụ Bách nhớ ra ông cụ Hoắc nói Trầm Vân dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đến phía Nam quay chương trình rồi, đoán chừng là Trầm Vân và đám trẻ lạc nhau rồi.

“Đồng chí cảnh sát, xin hỏi anh Hoắc Trầm Vân cũng ở thị trấn Vân Thạch sao?”

Đồng chí cảnh sát trẻ vốn không hề biết Hoắc Trầm Vân.

“Ông Hoắc, tôi không biết anh Hoắc Trầm Vân.”

Ông cụ Bách suy nghĩ, nói ra số điện thoại của Hoắc Trầm Vân.

“Đồng chí cảnh sát, cảm ơn mọi người nói tung tích của Minh Tư cho tôi, tôi lớn tuổi rồi, chân tay không tiện, bọn tôi và nhà họ Hoắc cũng coi như là thế giao, hẳn là bây giờ Trầm Vân đang ở bên đó, tôi nói số điện thoại của cậu ấy cho cậu, cậu ghi lại, sau đó liên lạc với cậu ấy, bảo cậu ấy đến đón Minh Tư, cậu xem như vậy có được không?”

“Được.”

Đồng chí cảnh sát trẻ lại hỏi mấy vấn đề, kiểm tra một chút tình hình cụ thể, lúc đó mới tắt máy.

Ông cụ Bách không biết là chỗ nào xảy ra vấn đề, nghĩ một chút vẫn gọi điện thoại cho Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh đang chuẩn bị đi họp.

Nhìn thấy là ông cụ Bạch gọi điện, ông ấy gật đầu với Giang Lâm, tỏ ý Giang Lâm đi vào trước, bản thân thì rẽ vào một góc nghe điện thoại.

“Bác Bách.”

Ông cụ Bách ừm một tiếng, lập lại một lần cuộc đối thoại khi nãy của ông ấy với đồng chí cảnh sát trẻ.

Hoắc Trầm Lệnh nghe xong im lặng một lúc.

“Được, cháu biết rồi, bác Bách, chuyện này để cháu xử lý, bác đừng lo lắng.”

Ông cụ Bách không nhịn được cười lên.

“Cũng không phải bác lo lắng cho mấy đứa nhóc Minh Tư, Tể Tể, trái lại có hơi lo lắng cho Trầm Vân.”

Nghe thấy tên của em trai, Hoắc Trầm Lệnh giơ tay lên nhéo ấn đường.

“Quả người người nên lo lắng là em ấy!”

Dẫn mấy đứa nhóc ra ngoài chơi một chuyến, không đi vào trong ổ quỷ thì chính là khiến bản thân mất tích, còn để cảnh sát liên lạc với bọn họ….

Tiền đồ nha!

Hoắc Trầm Lệnh thờ ơ cười.

“Bác Bách cũng không cần lo lắng, Tể Tể từng cho em ấy máu Minh Vương, nếu như em ấy có nguy hiểm đến tính mạng, Tể Tể cũng ở bên đó, nhất định sẽ lập tức xuất hiện.”

Hai người lại nói chuyện vài câu, lúc này Hoắc Trầm Lệnh mới cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, chuyện đầu tiên làm là gọi điện thoại cho Tương Uyên.

Phản ứng đầu tiên của Tương Uyên khi nhìn thấy cái tên gọi đến là nhanh chóng nhìn bốn phía xung quanh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free